Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoài niệm một thời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoài niệm một thời. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm

Tết bây giờ như một nghĩa vụ....đâu còn hoài niệm một tết xưa?

Tết của bạn có từng trôi qua như thế?

Tết trong tôi là những ngày được nghỉ học gần tết phụ mẹ bán hàng cùng chị gái.
Tết trong tôi là những buổi sáng thích thú theo mẹ đi chợ vì cả năm đợi đến tết mới được đi chợ một lần.

Tết trong tôi là những ngày tất bật dọn dẹp bàn thờ, nhà cửa để chuẩn bị đón tết, dù chỉ là chân chạy lon ton nhưng cũng thấy mình được việc ra trò.
Tết trong tôi là phồng mồm thổi bóng bay treo đầy lên cành đào của bố.

Tết trong tôi là diện bộ quần áo mới mẹ mua nhiều lúc còn không muốn giặt.
Tết trong tôi là những buổi tất niên cùng họ hàng, rồi mặt ỉu xìu khi phải một mình “cân” vài mâm bát.
Tết trong tôi là tiếng pháo hoa nghe được từ sân thượng, thỉnh thoảng reo lên thích thú khi nhìn thấy một chùm pháo hoa dài.
Tết xưa xác pháo bay đầy đường
Tết trong tôi là những ngày chẳng phải lo bài vở, chỉ việc ăn rồi ngủ, ngủ rồi đi chơi, thật chẳng khác thiên đường.

Tết trong tôi là những phong bao lì xì đỏ nhận được từ người lớn rồi chẳng mấy vui khi mẹ nói “giữ hộ”.
Tết trong tôi là xôi, thịt gà, mứt, kẹo, ô mai … ăn mãi chẳng vơi đi.
Tết trong tôi là những ngày gia đình quây quần bên nhau nói toàn những chuyện vui vẻ.
Tết trong tôi trôi qua rất nhanh, vèo một cái đã qua đi mất rồi…

Ấy là những ký ức về tết của tuổi thơ tôi còn giữ lại được. Giờ lớn rồi, tôi thấy mình chẳng còn háo hức khi tết về như trước nữa. Tết trôi qua một cách nhẹ nhàng, tôi cũng cảm thấy mọi người bây giờ đón tết như một nghĩa vụ, tết như một kỳ nghỉ dài ngày để nghỉ ngơi sau một năm vất vả và chỉ thế thôi, mọi người đón tết như một nghĩa vụ. Trẻ con bây giờ cũng quá đủ đầy, chúng không hiểu được cảm giác đến tết mới được mua áo mới nó sung sướng thế nào. Cuộc sống mà, lúc nào chẳng vận động nhưng nó đang đi theo hướng khiến cho người ta hờ hững với mọi thứ xung quanh hơn thì phải.
Đọc thêm

Chủ Nhật

Những website, diễn đàn vang bóng một thời giờ ra sao!?

"Có thể hôm nay bạn thoáng nghĩ về diễn đàn xưa và ghé thăm trang. Tôi cũng như bạn, hôm nay ngồi buồn nghĩ lại chuyện xưa, những năm tháng cũ khi diễn đàn đã từng hoạt động cực kỳ sôi động. Hiện giờ chắc còn mấy người nhớ tới diễn đàn xưa? Nếu bạn đang đọc những dòng này, hẳn bạn cũng giống tôi, giữa cuộc sống bộn bề, đôi lúc lại hoài niệm, nhớ về ngày xưa... sống lại những giây phút sôi nổi, vui nhộn của những năm tháng ấy..."

Tình cờ google chút thông tin "thập tam tuyệt thần tăng" mà nhớ đến và vào lại maihoatrang.com - đây từng là một trong những trang web/forum nổi tiếng nhất về nội dung kiếm hiệp trên mạng. Maihoatrang.com đã từng đóng cửa nhưng nay vẫn có thể xem lại nội dung cũ như cuốn sổ lưu niệm, dù ko có bài mới, thành viên ko thể hoạt động. Vietkiem.com cũng từng là 4r kiếm chưởng xưng bá một thời, nay ko còn.
Những website, diễn đàn vang bóng một thời giờ ra sao!?
Mạng internet bắt đầu phổ biến ở Việt Nam những năm đầu 2000. Trc khi phong trào blogging rồi facebook nở rộ, giai đoạn 2002-07 là thời cực thịnh của các diễn đàn. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Nhân đây mình thử điểm lại những website, diễn đàn trên mạng nổi tiếng một thời (2002-07) của người Việt mà mình từng biết và còn nhớ xem sao (ko kể các trang news).
Đọc thêm

Hoài niệm về một đám giỗ ngày xưa

Là vùng đất mang nét văn hóa hào sảng, phóng khoáng nên đám giỗ ở miền Tây có khi tổ chức hoành tráng hơn cả đám cưới thông thường

Người miền Tây quan niệm đám giỗ không chỉ để tưởng nhớ người đã khuất mà còn là dịp họ hàng thân thuộc đoàn tụ, chia sẻ với nhau về chuyện làm ăn, chuyện học hành của con cái… và thắt chặt thêm tình làng nghĩa xóm.

Đi cả ngày mới mời hết khách

Đối với người dân miền Tây, nhất là ở thôn quê, đám giỗ không còn là chuyện riêng của nhà nào mà là chuyện chung của cả xóm. Đàn bà, con gái thì quây quần gói bánh tét, bánh ít hoặc đổ rau câu, bánh bò, bánh da lợn... và làm thịt gia cầm. Họ vừa làm vừa trò chuyện rôm rả khiến không khí ngày giỗ càng thêm vui vẻ, ấm cúng. Đây cũng là dịp để các bà, các chị vừa trổ tài khéo léo của mình vừa dạy cho các cháu gái sau này biết nấu nướng, làm bánh. Còn đàn ông thì tát đìa (ao) bắt cá, giết heo.
Hoài niệm về một đám giỗ ngày xưa
Nhà nội tôi ở một vùng quê hẻo lánh thuộc tỉnh Bạc Liêu. Mỗi năm, nhà có đến 5 lần giỗ. Do con cháu đông và gia cảnh cũng không thuộc hàng khá giả nên trong nhà nội lúc nào cũng nuôi sẵn heo, gà, vịt…, chủ yếu để tới đám giỗ làm cơm cúng và đãi khách. Lúa, gạo hằng năm thu hoạch đều dành để ăn quanh năm; phần lúa nếp chừa đám giỗ để gói bánh, xôi, chè, còn lại bao nhiêu mới tính tới chuyện bán.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Đã qua những ngày yêu dấu, tuổi thơ

Đã qua những ngày yêu dấu!

Ai quay lưng đi để tháng năm ở lại, rồi ai phải xin đời mò về một lối với tuổi mộng mơ kia. Dòng đời thật khiến cái cũ kỹ xưa kia trở nên đắt giá, như muốn đốt cháy tất cả chỉ để lại một mảnh thời gian trong ký ức mập mờ.

Nhớ khi xưa, ngày em còn lên đít trê lưng trâu, chiều về mê mệt trên những sườn núi, thấy nó ngọt ngào làm sao. Tháng năm kia cũng đã qua, chỉ còn lại chút kỷ niệm nhạt nhòa, chút kỷ niệm mà chỉ những khi ta thấy cô đơn trống trải ta mới nhận ra, ta mới trải lòng mình về một thời quá khứ, để tận hưởng men say tuổi thơ, ngọt lịm như đường mía.

Ngày ấy ai nói tôi ngây ngô thơ dại
để làm hờn ký ức tuổi mong manh
Sáng đến chiều đi trên yêu thương của mẹ
đôi chân trần nhỏ xíu nào biết đâu mệt mỏi.

Và thế tháng năm xa em, xa những kỷ niệm trong xanh
gửi lại nỗi nhớ mỗi khi người vắng lặng
Tàn một đêm đông trời trong tim em, trong vắt
nắng quàng đôi môi ngọt lịm tuổi đầu đời.

Và thế, tháng năm xưa, em đã đi quá vội,
để em quên ta, trong những buổi chiều tà.
Nắng hồng, mắt em, long lanh trời hạnh phúc
bông cỏ may buồn hờn dỗi vướng chân em.
Đã qua những ngày yêu dấu! 
Cái tuổi thơ của một đời người, sao nó lại mầu nhiệm đến vậy? Chỉ nghĩ thôi cũng đủ làm con tim thêm loạn nhịp. Nhẹ nhàng, cảm nhận những dư âm thơ dại, vương qua nốt nhạc trầm, mang âm hưởng thời gian.

Cái bắt tay xinh xinh, của một bàn tây ấm áp, nhẹ nhàng như hoa cỏ lúc ban mai đang mời gọi. Chỉ muốn được cắn môi, cau mày ra vẻ ta đây người lớn. Gẩy một nốt đàn, là quay đi hờn dỗi, nhẹ nhàng, êm ái đến khát vọng ngập tràn con tim. Yêu, hay thương trong tiếng đập nhè nhẹ của trái tim bé nhỏ. Hạnh phúc, đâu đó cứ bán lấy ký ức đọng trên nôi. Nhẹ nhàng đưa bàn tay, ta cố nắm giữ, muốn nắm chặt cho những yêu thương thơ dại đừng tan. Có cái thơm, chạm vào má ai kìa, ấm áp, nhỏ xinh, đôi môi bé xíu. Tập tành người lớn, ra vẻ cũng thiệt là ngây ngô.

Được làm em bé tập tô trong những lúc vu vơ, cũng thấy đời mình thêm yêu thương và phẳng lặng. Nốt nhạc trầm của thời gian cũng làm bao con tim thức tỉnh. Quay về một lối tuổi thơ thôi cũng khiến ai đó được mỉm cười trong hạnh phúc. Ký ức ấy dù là buồn hay đau, thì trong nó vẫn còn cả một bầu trời mơ ước. Khát vọng nhỏ nhoi, cũng thắp sáng cả một tâm hồn mộc mạc.

Ai quay lưng đi để tháng năm ở lại, rồi ai phải xin đời mò về một lối với tuổi mộng mơ kia. Dòng đời thật khiến cái cũ kỹ xưa kia trở nên đắt giá, như muốn đốt cháy tất cả chỉ để lại một mảnh thời gian trong ký ức mập mờ.

David Nguyen
Đọc thêm