Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùa Thu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mùa Thu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư

Trời Thu

Trời Thu

Cựa mình ta tỉnh giấc
Tiếng gà lọt bên tai
Đêm thu vẫn còn dài
Tiết trời thu dịu nhẹ.
Trời thu

Tiếng gà con gọi mẹ
Bên ngoài sân cỏ xanh
Những giọt sương thu lạnh
Lonh lanh trên cành thông.

Sau một giấc ngủ nồng
Bình minh sao lộng lẫy
Vạn vật đắm linh hồn
Mang trong mình tiết khí.

Của tất cả đất trời
Mùa thu kia sáng ngời
Ánh một nền trời ngắt
Không gian thu trong vắt.

Như mắt trẻ em thơ
Mùa thu tự bao giờ
Ấm lòng hồn người việt
Dệt mãi trời thu yêu.

Minh Trường
Đọc thêm

Thứ Bảy

Thu Về

Thu Về

Bước chân vào tháng tám
Ta thấy lòng thảnh thơi
Ta đứng giữa đất trời
Chải lòng mình với gió.

Tháng tám đã về đó
Cơn gió còn ngẩn ngơ
Mang theo mình hơi lạnh
Của tiết trời sang thu.

Gió đu đưa cánh diều
Gởi trời xanh tiếng vọng
Tấm lòng người quê tôi
Những câu hát à ơi.

Một thời tôi nhớ mãi
Tôi nhớ chút đọng lại
Tháng tám rằm trung thu
Những chiếc bánh ngọt bùi.

Ông sao vàng năm cánh
Vui đùa cùng em thơ
Hôm nay ta trở về
Hồn quê tôi còn đó.

Em bé vui cùng gió
Cánh diều thả ước mơ
Vẫn giống như bao giờ
Thời chăn trâu, bắt bóng.

Cái thời còn lóng ngóng
Nhổ những cái đòng đòng
Ăn ôi sao mà thích
Ấm nồng tháng tám ơi.

Hôm nay ta muốn gởi
Gởi hết cả hồn ta
Tan theo mùa thu ấy
Để khi nào ta thấy.

Tháng tám đã trở về
Hồn quê tôi vẫn gửi
Cùng gió với mây ngàn
Báo rằng thu đã sang.

Minh Trường

Tặng em mùa Thu

Ta đang thuê một kẻ dệt trời,
Để tặng em chao lời tình tỏ.
Ước hẹn thề mây gió cùng vui!

Ta đang thuê ánh sáng mặt trời,
Soi cho nhẹ mùa ta đang sống.
Ẫm cõi lòng ta mượn gió đông!?

Gom cho hết mây tàn mùa hạ,
Dệt chỉ vàng mây trắng thu sang!
Để ta tặng em mùa thu ấy?!
Nước trong lành xanh tiết trời thu.

Minh Trường
Đọc thêm

Giật Mình Sang Thu

Giật mình sang Thu

Mở cửa chào ngày mới
Giật mình trời sang thu
Những cơn gió xe lạnh
Thổi vào nỗi nhớ quê.

Ta nhớ những con đê
Oằn mình ra chắn sóng
Ta nhớ rặng phi lao
Dì dào nô cùng gió.

Ta nhớ cô lái đò
Mái chèo khua nước lặng
Trời sang thu thiếu nắng
Đọng lại chút lá vàng.

Cơn gió nhẹ lướt ngang
Thu ngả mình bên giếng
Ánh trăng vàng đong đưa
Hòa cùng mùa thu úa.

Minh Trường
Đọc thêm

Thứ Sáu

Sang Thu

Sang Thu

Trời dần bước sang thu
Không gian như đọng lại
Vương vấn chút mùa hè
Những cơn gió dịu nhẹ.

Thoảng nồng hương ổi thơm
Chú chim non đủ tháng
Mờn chờn trên cành sim
Chú lục tìm quả chín.

Tím ngọt tiết trời thu
Em bé chiều mẹ du
À ơi câu mái đẩy
Những đám mây cô đọng.

Dệt một nền trời xanh
Trong lành và êm dịu
Thoảng nồng hương dẻ bay
Gió hôm nay sang lạnh.

Cánh đồng lúa trổ bông
Chú chào mào gọi mẹ
Trên cành ổi sau nhà
Tháng bảy đã đi qua.

Không còn mưa tầm tã
Ngập lụt cả sông hồ
Nắng không nô đùa gắt
Trên cành phượng một thời.

Lưu giữ bao kỷ niệm
Tuổi học trò mộng mơ
Nắng bây giờ đã nhạt
Pha lẫn cả đất trời.

Tinh hoa sương ban sớm
Ngọt bùi cả hồn quê
Trời đất gọi thu về
Lắng lòng hồn người Việt.

Minh Trường
Đọc thêm

Thứ Hai

Đợi trăng

Đợi trăng

Trăng đi đâu vậy trăng ơi
Để đêm đen tối cả trời vậy trăng
Ngày thường sáng tỏ vằng vằng
Sao nay mười sáu trăng rằm đi đâu.

Tình anh bến nước sông cầu
Bao đêm thức chọn gối đầu ngắm trăng
Ngắm em anh ngỡ chị hằng
Như trăng mười sáu nắng vàng giữa thu.

Bao đêm sương lạnh nào từ
Vẫn ôm giấc mộng đêm thu trăng rằm
Bao đêm anh gửi tình trăng
Mong ngày gặp được chị hằng năm xưa.

Minh Trường
Đọc thêm

Thứ Tư

Trăng với Trăng

Trăng Thu
Trăng với Trăng

Thủa ấy tình duyên mới dựng nên
Hỏi mảnh tình riêng được mấy lần
Mảnh trăng thu vội treo lơ lửng
Có trăng hiểu được tôi mấy lần

Thu đến trăng cao sương lạnh lạnh
Hỏi tình duyên kia được ấm lòng?
Hỏi trăng, trăng có hiểu tình nổi
Gửi gió sương này qua vội qua.


Nửa mảnh trăng vàng hối hối ai
Hỏi trăng giết được người trong mộng
Giúp tôi giết hộ nỗi nhớ này
Để thu qua đi trăng lại lại.

Nỗi nhớ một mình phai còn phai
Hỏi trời cao tỏ sương có thấu
Thấm ướt vai gầy lòng giá băng
Hỏi ông trăng sáng tinh có tỏ.
Chiếu dọi hồn tôi hộ mấy lần

Hỏi trăng thu vẫn, thu lại lại
Ánh sáng xa vời trăng với trăng
Hỏi trăng qua đến thu còn vội
Giữa chốn phiêu bồng trăng lẻ loi.

By Minh trường
Đọc thêm

Hư Vô

Mặt hồ
Hư Vô

Mặt hồ long lanh sóng
Sâu thăm thẳm một màu
Chiếu lên đầy vạn vật
In hằn nhật nguyệt cao.

Mặt hồ ảo hư vô
Nơi hội tụ bầu trời
Nơi hội tụ vạn vật
Giữa cái thật và mơ.

Thực tại cảnh bây giờ
Rừng cây còn xanh ngắt
Mây lơ lửng tầng cao
Phong sơn đã phủ thắm.

Nhưng không đẹp đằm thắm
Bằng ảo vọng mặt hồ
Nơi chứa đựng hư vô
Nơi đong đầy tất cả.

Có phải chăng cuộc sống
Không đẹp bằng mộng mơ
Có phải chăng bây giờ
Không còn vương danh vọng.

By Minh Trường
Đọc thêm