Hiển thị các bài đăng có nhãn Lắng đọng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lắng đọng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu

Hope: Cú tát thật mạnh của điện ảnh Hàn Quốc dành cho ai xem nhẹ tội ác ấu dâm

Không chỉ tại Việt Nam, mà ở bất cứ nơi đâu, ấu dâm luôn là cấm kỵ. Người ta sợ hãi nhắc đến nó, lảng tránh mọi cách để khỏi chạm đến nó, bởi sự xâm hại tới trẻ em, những mầm non bé bỏng của tương lai quả thực là một điều kinh khủng và không thể tưởng tượng nổi. Nhưng lảng tránh lâu ngày đôi khi lại trở thành thờ ơ và bỗng trượt khỏi vòng quan tâm của xã hội. Và đó là lý do bộ phim điện ảnh Hàn Quốc - Hope (Hy Vọng) ra đời.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng ngày mưa, cô bé tên Hy Vọng cầm chiếc ô vàng rảo bước đến trường. Nhịp sống tự lập của em sẽ cứ thế tiếp diễn nếu không có một gã đàn ông chặn đường giữa con phố vắng người, đem đến cho em những cơn ác mộng không bao giờ chấm dứt.
Hope: Cú tát thật mạnh của điện ảnh Hàn Quốc dành cho ai xem nhẹ tội ác ấu dâm
Từ chối miêu tả trực tiếp cảnh thủ ác, đạo diễn đã tránh được việc làm tổn thương đến gia đình nạn nhân, nhưng Hope lại rất thành công khi sử dụng ngôn ngữ hình ảnh và những lời thoại đắt giá để khắc sâu sự ám ảnh vào trái tim khán giả. Mưa vẫn rơi rả rích, đối lập với sự bận rộn mưu sinh của cha mẹ, trong một góc nhà hoang, chiếc ô vàng vốn tượng trưng cho niềm hy vọng nằm tĩnh lặng và rách nát. Theo chân máy quay, tim ta như thắt lại trước những cuốn sách tả tơi, con thú nhồi bông rơi xuống nền đất bẩn, có lẽ Hy Vọng đã dùng hết sức để chống cự, nhưng đáp lại em không phải là sự mủi lòng, mà là niềm hả hê, tàn nhẫn của con thú đội lốt người.

Trong khi người xem còn đang lạc lối trong sự bi thương, nhịp phim đột nhiên được đẩy nhanh tới quá trình níu giữ sinh mạng của Hy Vọng. Thủ phạm kia đã xuống tay dã man đến mức nào mà khiến cho một đứa trẻ xinh đẹp trở nên bầm dập, đớn đau đến mức phải cắt cả trực tràng, ruột non và mất một phần thị giác? Vụt qua hành lang bệnh viện, tiếng bản tin thời sự cho biết, kẻ thủ ác lại chỉ sống cách nhà nạn nhân 1km và đã từng bị bắt vì tội danh tương tự. Chắc hẳn hắn đã theo dõi Hy Vọng không chỉ một hai ngày, và lựa chọn cô bé làm mục tiêu vì lúc nào cũng một mình cô độc.
Đọc thêm

Chủ Nhật

Bộ anh Hai Mảnh Đời sẽ khiến bạn suy nghĩ lại cuộc đời mình.....

Hình ảnh cậu bé vô tình được bắt gặp qua ống kính khiến chúng ta có nhiều suy nghĩ... Về những mảnh đời đối lập giữa cuộc sống này.

Thật sự ánh mắt của em khiến tôi phải suy nghĩ lại những gì mà tôi đang có ... Một gia đình...một cuộc sống không phải lo lắng bất cứ điều gì ... Biểu tượng cảm xúc frown Tôi thấy mình còn hạnh phúc, còn no đủ chán so với sinh linh bé nhỏ kia. Nhưng sâu xa hơn thì thật sự:
Ánh mắt buồn khi chứng kiến những đứa trẻ hạnh phúc
Nhìn em bé, tôi trộm nghĩ rồi tương lai em sẽ như thế nào? em sẽ ở đâu? cơm ăn hàng ngày em có đủ no không? Nhìn em tôi thật không dám tưởng tượng ra tương lai mịt mờ đó.
Đọc thêm

Thứ Tư

Điều con chưa bao giờ nói "con yêu ba"

Ba mở chiếc hộp gỗ đựng bao kỷ vật, lấy tấm ảnh gia đình mình ra ngắm thật lâu. Từ phía sau con định bước đến bên ba, nhưng giọng ba vang lên làm con dừng lại: “Con gái tôi lớn xinh lắm rồi, sắp lấy chồng được rồi. Ba sẽ nhớ con lắm đấy”.

Con đứng lặng cố giữ cho sự xúc động đang lăn thành giọt lệ trên má không vỡ òa thành tiếng khóc. “Con yêu ba”, đó là câu nói vang lên trong đầu con lúc đó. Nhưng con vội quay đi, chạy thật nhanh lên phòng, như bao lần con đã không nói với ba điều đó.

Con luôn muốn nói yêu bà vì con biết ba dành cho con tình yêu bao la nhất trên đời. Nhưng có điều gì cứ ngăn cản con. Phải chăng sự nghiêm nghị của ba làm con nghĩ ba không thích những câu nói tình cảm? Phải chăng vì con ngại khi con nói những cảm xúc của một đứa con gái dành cho ba dù con đã từng nói như thế với mẹ rất nhiều? Hay là vì cả hai lí do ấy.


Điều con chưa bao giờ nói "con yêu ba"
Ngày bé, dù là con gái nhưng con nghịch ngợm lắm, con vẫn nhớ lần con đi chơi không xin phép, làm ba cuống lên tìm khắp nơi. Và kết quả con bị một trận đòn, con khóc nước mắt giàn giụa. Mẹ kể với con rằng ba đánh con rồi quay đi khóc, ba lẳng lặng bảo mẹ xoa thuốc cho con.

Đọc thêm

Hãy cho tiền cha mẹ mình, vì đó là sự kính trọng, lòng biết ơn!

Bạn thường nghĩ khi chi tiền ra là tiền đã mất, nhưng ông Lý Gia Thành - người đàn ông giàu nhất Châu Á lại nghĩ khác, theo ông có ba lĩnh vực mà bạn càng chi tiêu nhiều cho chúng thì bạn sẽ càng kiếm được nhiều hơn.

1/ Đầu tư tiền bạc vào việc giáo dục chính bản thân mình

Giáo dục chính mình luôn là một quyết định hoàn toàn đúng đắn, bất kể hoàn cảnh của bạn có khó khăn như thế nào, hãy tìm cách học những bài học mà bạn chưa từng biết đến, dễ dàng và rẻ tiền nhất là từ những thử thách bạn gặp phải trong hiện tại. Ngay cả khi bạn phải vay mượn tiền bạc để làm, đầu tư cho việc học tập và giáo dục bản thân cho bạn kĩ năng, kinh nghiệm, tay nghề để có thể trả nợ trong tương lai
Hãy cho tiền cha mẹ mình, vì đó là sự kính trọng, lòng biết ơn! 

2/ Chi tiêu cho xã hội, cho cộng đồng

Ông Lý Gia Thành nói rằng bất chấp bạn đang ở trong tình cảnh nào, vẫn luôn có người khổ hơn bạn, do đó hay giúp họ trong khả năng có thể. Đóng góp cho xã hội và cộng đồng quanh bạn là một nghĩa vụ bắt buộc mà mỗi con người cần hiểu rõ.

Hãy đừng quên câu "một miếng khi đói, bằng một gói khi no". Bạn có thể chỉ cho đi một số tiền nhỏ nhưng nó thực sự có giá trị lớn với người cần nó. Và nhớ đừng quên thưởng cho nhân viên khi công ty bạn đang ăn nên làm ra
Nếu bạn không có nhiều tiền để đóng góp hãy cho những gì bạn có thể cho. Hoà đồng với đồng nghiệp và lãnh đạo, hãy học cách biết ơn những gì bạn nhận được.
Đọc thêm

Một đêm dạy một đời người!

0 giờ

Một người đàn ông đến cấp cứu vì đau quặn bụng. Khi mình đến khám, ông ta cứ luôn miệng nói : Tôi quen anh giám đốc A. Tôi có làm ăn với chị trưởng phòng B. Có lẽ do ông ta nghĩ rằng, khi nói ra những mối quan hệ ấy, mình sẽ làm việc chu đáo hơn. Mình đã đáp lời rằng :

- Anh có thể thôi nói tên và chức vụ của người khác. Anh hãy nói về chính anh đi, tên, chức vụ và bệnh của anh.
Ông ta trố mắt ra nhìn mình, phải mất vài phút sau ông ta mới có thể bắt đầu khai bệnh.

Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cũng hay như vậy, bạn nhỉ? Cứ vỗ ngực tự hào chứng tỏ với nhau rằng : tôi là con ông D, cháu bà C, tôi quen biết ông E và có mối quan hệ thân thiết với bà F, thay vì chúng ta nói về chính mình.

Nhưng một người trưởng thành thật sự lại là người luôn tự đứng vững trên đôi chân mình, can đảm chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, không dựa vào ai cả, không đổ thừa ai cả.

0 giờ 30 phút

Một người phụ nữ 70 tuổi, được đưa đến phòng cấp cứu trong tình trạng suy kiệt nặng, da xanh niêm nhạt, thở ngáp cá, toàn thân khai mùi phân dãi. Khi mình xử trí cấp cứu xong, mình hỏi hai người con gái ăn bận rất bảnh bao và thơm tho : Bệnh nhân bị bệnh gì trước đây, điều trị ở đâu, và diễn tiến nặng bao lâu rồi?
Một đêm dạy một đời người 
Mình đã ngỡ ngàng khi nhận được một câu trả lời : Bệnh tim mạch và u hạch gì đó không rõ, mẹ tôi đã khó thở cả tháng nay rồi, nhưng tôi nghĩ không sao nên không đưa đi khám bệnh.

- Hai chị là con ruột?

- Ừ con ruột.

Mình im lặng thở dài khi kết quả xét nghiệm và MSCT trả về là bệnh Lymphoma ác tính di căn não, di căn phổi, đái tháo đường, suy thận... Làm sao mà cứu chữa? Mẹ thì chỉ có một trên đời.

Tuần trước mình có đi dự đám tang của một bệnh nhân rất thân. Và đã chứng kiến những giọt nước mắt ăn năn của người con út.

- Bác sĩ biết sao không, cả bốn tháng nay tôi chưa gặp mẹ, dù nhà tôi và nhà mẹ cách có vài bước chân. Ai ngờ trưa hôm thứ 7, nhận điện thoại báo mẹ đã mất rồi... Giá như tôi ...

Thật, càng lớn tuổi, mình càng sợ trực cấp cứu. Không phải vì sức khoẻ vì chuyên môn hay vì áp lực phải tiếp xúc phơi nhiễm với những bệnh lây nhiễm hay vì có thể bị hành hung bất cứ lúc nào. Mà vì cứ phải chạm vào thật sâu bên sau mỗi con người dù mình không muốn...
Đọc thêm

Bình yên là gì?


Bình yên là khi bạn cảm thấy mình cô đơn nhìn về một phía nào đó.. không có ai cả… nhưng bạn biết có một ngươi nào đó đặc biệt đang đứng ở đó.

Theo bạn, bình yên là gì?

Bình yên là... Sau một ngày làm việc, chạy ngay về nhà, tắm rửa, ăn uống, bật nhạc lên và lôi quyển sách ra đọc.

Bình yên là khi bạn cảm thấy mình cô đơn nhìn về một phía nào đó.. không có ai cả… nhưng bạn biết có một ngươi nào đó đặc biệt đang đứng ở đó...

Bình yên là khi ngồi trên xe buýt với cái đầu trống rỗng nhưng nặng nề, nhìn cảnh đời vụt qua liên tục trước mắt nhưng không màng bắt lại, cứ để nó tuột đi, trôi đi. Hướng lòng đến một bến xe buýt bất định vô hình.

Bình yên là khi nằm dài giữa bãi biển, ngắm trời đêm khoáng đãng, nghe sóng vỗ ì ầm…

Bình yên là gì?

Bình yên là khi ngắm cái lưng một ai đó, dù mình biết cái lưng đó không thuộc về mình.... nhưng vẫn ngắm nhìn và chờ đợi.
Bình yên là khi anh ôm chặt lấy em vỗ về, lau nước mắt: Anh ở đây rồi! Đừng sợ em yêu!
Đọc thêm

Thứ Ba

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa...

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa

Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi cuối, bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện chán chê để rồi tuyển lựa “đi B”. May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc, 1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ.

Tháng 8/1978, chị cả em ra đời, sau đó chỉ một tháng, chú Tư – em trai ruột của bố em, có lệnh gọi nhập ngũ. Chú vừa nhát vừa hiền, lại vừa cưới vợ nên bố xin đi thay chú. Đất nước đang cần người đã có kinh nghiệm, đơn tình nguyện của bố được chấp thuận ngay. Mẹ em, chị và ông bà tiễn bố lên đường.

Vài tháng sau, bố đi K (chiến trường Campuchia). Chuyến tàu đưa bố đi từ ga Hải Phòng, đơn vị bố có hơn 40 người Hải Phòng, vào đến Quảng Trị còn 14 người. Họ nhảy tàu vì đi B thì sẵn sàng nhưng đi K thì khác.
Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa...
Thời gian đầu còn có chút tin bố về nhà, càng về sau càng biền biệt. Mấy năm sau có giấy báo tử gửi về, bà nội khụy xuống trước thềm nhà. Suốt tháng trời bà mê man chỉ đòi chống gậy đi tìm con, bà bảo bố em không thể nào chết được.

Mẹ ôm chị gái em từ căn nhà riêng về ở với ông bà vì chị ốm quá, lên sởi mủ xanh mủ vàng đã có lần thiếp đi, chú mang ra góc giường đặt, mẹ khóc ngất, bỗng thấy cánh tay chị vời lên, mẹ lại ôm chị, chăm nuôi bú mớm. Những năm tháng ấy, bố vẫn biền biệt bên kia, không hay biết gì về tình cảnh bi đát của con thơ, mẹ già.
Đọc thêm