Tuổi trẻ là một quá trình khám phá và trải nghiệm, song song với đó là những thất bại, những lần vấp ngã để rồi khiến ta tưởng không thể nào đứng dậy nổi nữa.
Khi con người ta trẻ, ta có một phần bồng bột, một phần ngông cuồng, để rồi mắc những lỗi lầm.
Ta thường yêu cầu bản thân hay những người xung quanh phải thật hoàn hảo chỉnh chu, nhưng rồi sẽ nhận ra không thứ gì là hoàn hảo cả, chỉ có là chúng ta có chấp nhận mà thay đổi mà cố gắng không thôi.
Sẽ đến một thời điểm nào đó, khi ta lớn hơn và nhìn lại chặng đường đã qua, tự cười rằng sao bản thân có thể làm những chuyện như vậy chứ.
Càng lớn lên, càng trưởng thành thì chúng ta lại nhận ra bản thân càng cô đơn và trầm lặng hơn.
Có những thời điểm, có những tháng ngày bất chợt bản thân cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống xô bồ.
Những ngày tháng xa nhà, xa tất cả mọi thứ quen thuộc khiến ta cảm thấy hụt hẫng, chới với.
Có nhiều người nói rằng cô đơn hay mà, làm gì cũng tùy theo ý mình, ăn gì cũng được, đi đâu cũng được, miễn sao bản thân cảm thấy vui vẻ, không cần phải phụ thuộc quá nhiều vào ai khác.
Nhưng thật ra cái cảm giác cô độc nơi đất khách quê người ấy chẳng tốt tí nào, giữa thành phố lạ lẫm náo nhiệt như thế, chính bản thân lại cảm thấy lạc lõng giữa dòng người qua lại, hầu như làm gì cũng chỉ có một mình.
Cũng không phải không có một ai, chỉ là bản thân cự tuyệt sự có mặt của họ trong những lúc khó khăn ấy, tự nhủ rằng mình không được phụ thuộc vào một ai.
Đọc thêm
Khi con người ta trẻ, ta có một phần bồng bột, một phần ngông cuồng, để rồi mắc những lỗi lầm.
Ta thường yêu cầu bản thân hay những người xung quanh phải thật hoàn hảo chỉnh chu, nhưng rồi sẽ nhận ra không thứ gì là hoàn hảo cả, chỉ có là chúng ta có chấp nhận mà thay đổi mà cố gắng không thôi.
Sẽ đến một thời điểm nào đó, khi ta lớn hơn và nhìn lại chặng đường đã qua, tự cười rằng sao bản thân có thể làm những chuyện như vậy chứ.
Càng lớn lên, càng trưởng thành thì chúng ta lại nhận ra bản thân càng cô đơn và trầm lặng hơn.
Có những thời điểm, có những tháng ngày bất chợt bản thân cảm thấy mệt mỏi vì cuộc sống xô bồ.
![]() |
| Liệu quyết định đi du học có phải là điều đúng đắn? |
Có nhiều người nói rằng cô đơn hay mà, làm gì cũng tùy theo ý mình, ăn gì cũng được, đi đâu cũng được, miễn sao bản thân cảm thấy vui vẻ, không cần phải phụ thuộc quá nhiều vào ai khác.
Nhưng thật ra cái cảm giác cô độc nơi đất khách quê người ấy chẳng tốt tí nào, giữa thành phố lạ lẫm náo nhiệt như thế, chính bản thân lại cảm thấy lạc lõng giữa dòng người qua lại, hầu như làm gì cũng chỉ có một mình.
Cũng không phải không có một ai, chỉ là bản thân cự tuyệt sự có mặt của họ trong những lúc khó khăn ấy, tự nhủ rằng mình không được phụ thuộc vào một ai.
















