Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai

Khả năng nào cho nền độc lập của nước Cộng hòa California?

Nếu giành độc lập, Cộng hòa California sẽ là nền kinh tế lớn thứ 6 thế giới với quy mô kinh tế lớn hơn Pháp và dân số lớn hơn Ba Lan.

“Calexit” – chiến dịch đấu tranh cho bang California tách khỏi Mỹ và trở thành quốc gia độc lập đã lan rộng sau khi ông Donald Trump giành chiến thắng trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng cuối năm 2016.

Bang California là nơi có thung lũng Silicon của Mỹ, “cái nôi” của hàng loạt tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới như Google, Apple, Facebook, Intel… Donald Trump từng tuyên bố quan điểm rằng ông muốn Apple và các công ty Mỹ khác đưa các nhà máy sản xuất của họ từ Trung Quốc về Mỹ để tạo công ăn việc làm cho người dân thay vì để người nước ngoài ở những nước như Trung Quốc, Mexico hay Việt Nam “cướp mất việc làm”.
Khả năng nào cho nền độc lập của nước Cộng hòa California?
Đồng thời, California cũng là bang ủng hộ đảng Dân chủ. Vào ngày bầu cử 8/11/2016, bà Hillary Clinton đã chiến thắng ở bang này. Tuy nhiên, kết quả chiến thắng cuối cùng lại “xướng tên” tỷ phú Donald Trump khiến nhiều người dân nơi đây bất mãn.

Trên các trang mạng xã hội như Twitter, Facebook, một nhóm đã mở chiến dịch đòi độc lập tách bang California ra thành một nước độc lập. Chiến dịch này được gọi là Calexit hay Califrexit, phỏng theo cách gọi Brexit – chiến dịch người Anh áp dụng để tách khỏi Liên minh Châu Âu (EU).

Nhóm khởi xướng chiến dịch vận động California được độc lập có tên Yes California Independence Campaign với sự kiện biểu tình khai màn được tổ chức ở thủ phủ bang này – thành phố Sacramento vào hôm 8/11/2016, ngay trong ngày có kết quả Donald Trump đắc cử. Nhóm này đặt mục tiêu giúp California ly khai Hoa Kỳ vào năm 2018 và từng bước trở thành một quốc gia độc lập.
Đọc thêm

Thứ Năm

Về Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển

Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển được thành lập từ năm 1889 và là một trong những chính đảng giàu truyền thống đấu tranh của phong trào XHCN ở châu Âu cũng như trên thế giới. Đây là đảng đóng vai trò then chốt trong hệ thống chính trị Thụy Điển từ những thập niên đầu thế kỷ XX đến nay. Trong 76 năm (1932-2008), Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển đã có 65 năm cầm quyền. Hướng tới mục tiêu CNXH dân chủ, Đảng này được coi là đã có những đóng góp lớn trong xây dựng nền dân chủ dưới chế độ quân chủ đại nghị, đưa Thụy Điển vào hàng ngũ các quốc gia phát triển với mức thu nhập GDP trên đầu người đứng thứ nhì châu Âu (sau Thụy Sĩ) và xếp thứ nhất thế giới về phúc lợi xã hội. Với tư cách là một chính đảng có thời gian cầm quyền dài nhất ở Bắc Âu, Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển cũng tích lũy được nhiều kinh nghiệm rất đáng tham khảo.

Hoạt động trong hệ thống chính trị đa đảng được hình thành từ khá sớm và có tính ổn định, Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển với ưu thế nổi trội hơn về thời gian cầm quyền, cùng với phái bảo thủ và phái tự do đã trở thành ba xu hướng chính trị chủ yếu chi phối chính trường Thụy Điển suốt một thế kỷ qua. Hiện nay ở Thuỵ Điển, một nước với gần 9 triệu dân, có 26 đảng chính trị đăng ký hoạt động trên quy mô toàn quốc. Tuy nhiên theo quy định, đảng nào giành được tối thiểu 4% số phiếu bầu mới được tham gia Nghị viện, do đó hiện thời trong Nghị viện Thụy Điển chỉ 7 đảng có đại biểu, gồm: Đảng Xã hội dân chủ, Đảng Ôn hòa (thuộc phái bảo thủ ra đời năm 1904), Đảng Nhân dân Tự do (Đảng Tự do trước đây -1890), Đảng Trung tâm (trước đây là Đảng Nông dân - 1914), Đảng Dân chủ Cơ đốc giáo (1964), Đảng Xanh (1981) và Đảng Cánh tả (trước đây là Đảng Cộng sản - 1917).
Thuỵ Điển
Nhìn lại lịch sử gần 120 năm qua của Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển, có thể thấy, đó là cả một chặng đường đấu tranh lâu dài với không ít cam go để giành quyền lực chính trị thông qua con đường nghị trường. Vào thời điểm thành lập, Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển không có cương lĩnh và điều lệ đảng của riêng mình, nên đã sử dụng gần như nguyên xi cương lĩnh và điều lệ của Đảng Xã hội dân chủ Đức lúc đó, do Ph.Ăngghen sáng lập. Cương lĩnh của Đảng xác định, về chính trị phải thông qua bầu cử dân chủ để quá độ hoà bình giành lấy chính quyền, về kinh tế phải thực hiện chế độ sở hữu công cộng, phân phối theo lao động và quản lý có kế hoạch.

Trong 30 năm đầu kể từ khi thành lập, Đảng Xã hội dân chủ Thụy Điển công khai tuyên bố bênh vực quyền lợi của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, giương cao ngọn cờ đấu tranh vì dân sinh, dân chủ và Đảng đã cùng với cánh tả của phái tự do kiên trì đòi mở rộng quyền bầu cử, thực hiện quyền phổ thông đầu phiếu. Vì lẽ đó, uy tín chính trị của Đảng Xã hội dân chủ ngày càng được củng cố và nâng cao. Với thắng lợi giành được tại cuộc bầu cử Nghị viện tháng 9-1917, lần đầu tiên Đảng Xã hội dân chủ tham gia chính phủ liên minh với Đảng Tự do, cho dù mới chỉ giữ vai trò thứ yếu và phụ thuộc. Hai năm sau, trước sự lan tỏa của cao trào cách mạng ở châu Âu dưới ảnh hưởng của Cách mạng tháng Mười Nga, cuộc đấu tranh vì quyền phổ thông đầu phiếu do Đảng Xã hội dân chủ và các lực lượng cấp tiến phát động đã đạt kết quả. Chế độ phổ thông đầu phiếu ở Thụy Điển được chính thức ban hành vào giữa năm 1919 và bắt đầu áp dụng vào năm 1921, đưa lại quyền bầu cử cho tất cả công dân từ 23 tuổi trở lên (54% dân số), trong đó lần đầu tiên nữ giới được hưởng quyền bầu cử như nam giới. Đây là bước tiến lớn trong quá trình dân chủ hoá nền chính trị Thụy Điển, nếu so với đạo luật bầu cử có hiệu lực từ 1909 chỉ cho phép các nam công dân đủ 24 tuổi được quyền tham gia bầu cử Hạ viện (chiếm 19% dân số). Tháng 10-1921, tại cuộc tổng tuyển áp dụng quy chế phổ thông đầu phiếu đầu tiên, Đảng Xã hội dân chủ giành thắng lợi lớn với 39,4 % số phiếu, đứng ra lập chính phủ liên minh, mở đường cho Đảng này đạt được quyền lực chính trị hoàn toàn bằng con đường đấu tranh nghị trường. Như vậy, sau hơn 30 năm kể từ khi thành lập, Đảng Xã hội dân chủ, về cơ bản, đã đạt tới mục tiêu đấu tranh chính trị được xác định: từ “đấu tranh giành quyền bầu cử” sang “đấu tranh tham gia Nghị viện” và tiến tới “đấu tranh giành đa số trong Nghị viện”.
Đọc thêm

Chiến tranh Panama 1989 – bài học lịch sử về sự khốn nạn của Chú Sam

Với tư cách “bảo vệ lợi ích Mỹ”, Washington cử gần 3 vạn quân đi xâm lược Panama gây ra cuộc chiến tranh phi nghĩa khiến cả thế giới lên án.

Được thành lập ra từ năm 1903 nhưng chính phủ Panama chỉ là một chính quyền bù nhìn thân Mỹ. Tuy nhiên khi Manuel Antonio Noriega, nhà lãnh đạo mới của Panama vốn được CIA dựng lên gào thét chửi bới Mỹ và muốn Panama trở thành một quốc gia độc lập hoàn toàn, lấy kênh đào Panama cắt ngang châu Mỹ gây sức ép với Washington thì ngay lập tức Mỹ mang quân đi chinh phạt.

Ngày 20/12/1989, Tổng thống Mỹ George Bush (Bush Bố) bắt đầu phát động Chiến tranh Panama. Vụ việc đã không gây tai tiếng đến vậy nếu như cuộc tấn công không xảy ra vào đúng lúc cả thế giới “chưa bao giờ hòa bình đến thế”. Cụ thể, vào cuối năm 1989 bức tường Berlin đã sụp đổ, chiến tranh Lạnh đã ngã ngũ và một cuộc can thiệt quân sự vì “lợi ích Mỹ” đã khiến cả thế giới lên án mạnh mẽ.
Chiến tranh Panama 1989 – bài học lịch sử về sự khốn nạn của Chú Sam
Nửa đêm ngày 20/12/1989, Mỹ đã ồ ạt đổ quân vào Panama bằng mọi nẻo đường. Từ các căn cứ quân sự của Mỹ đóng tại Panama, binh lính với vũ trang tận răng tràn ra đường. Mục tiêu của họ là bắt được Noriega, nhà lãnh đạo mang hơi hướng chống Mỹ của Panama.

Để thực hiện được mục tiêu đó, thủ đô của Panama đã bị nhấn chìm trong biển lửa, mọi tuyến đường đều bị đánh bom, cảng biển cũng bị tấn công chỉ với một mục đích duy nhất, nhốt những nhà lãnh đạo đối lập của Panama lại bên trong thủ đô, không cho họ trốn thoát.

Do những người ủng hộ lãnh đạo Noriega phần lớn đều là người dân nghèo nên Mỹ cũng không tỏ ra thương tiếc khi đánh bom vào những khu ổ chuột ở vùng ven thủ đô Panama. Kết quả là có rất nhiều người không kịp sơ tán đã thiệt mạng một cách oan uổng trong các phi vụ ném bom bất ngờ này.
Đọc thêm

Trần Phú: Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam khi mới 26 tuổi

Đồng chí Trần Phú (1904 - 1931) - Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng và của dân tộc.

Đồng chí Trần Phú sinh ngày 1/5/1904, trong một gia đình trí thức nho học giàu lòng yêu nước, quê gốc tại Đức Thọ, Hà Tĩnh. Ông đã trở thành người học trò ưu tú của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam khi mới 26 tuổi (năm 1930).

Năm 1922, sau thi đỗ đầu kỳ thi Thành Chung do Trường Quốc học Huế tổ chức, đồng chí Trần Phú được bổ nhiệm dạy học tại Trường Tiểu học Cao Xuân Dục, Thành phố Vinh. Trong quá trình dạy học, đồng chí có dịp gần gũi với công nhân và nông dân, nhiệt tình truyền đạt kiến thức văn hóa, giác ngộ tinh thần yêu nước, ý chí cách mạng cho những người lao động. Một thời gian sau đó, đồng chí Trần Phú thôi nghề dạy học, tập trung cho hoạt động cách mạng.
Trần Phú: Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam khi mới 26 tuổi
Năm 1925, Đồng chí tham gia sáng lập và hoạt động tích cực trong tổ chức Hội Phục Việt. Khi bị bọn mật thám phát hiện, những người lãnh đạo Hội quyết định đổi tên thành Hội Hưng Nam, sau đó lại đổi tên thành Việt Nam Cách mạng Đảng, rồi Tân Việt Cách mạng Đảng.

Tháng 6/1925, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập Hội Việt Nam cách mạng Thanh niên. Được tin, Ban lãnh đạo Hội Hưng Nam cử đồng chí Trần Phú sang gặp các đồng chí trong tổ chức này để đề nghị hợp nhất hai tổ chức. Trong thời gian này, đồng chí được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đặt tên là Lý Quý, được huấn luyện về lý luận chính trị và kết nạp vào Hội Việt Nam cách mạng Thanh niên, vào Cộng sản Đoàn và được cử về nước hoạt động.

Tháng 9/1925, đồng chí Trần Phú được Hội Phục Việt cử sang Lào để vận động cách mạng. Thời gian hoạt động ở Lào, đồng chí đã đi sâu tìm hiểu đời sống và nguyện vọng của công nhân, nông dân, giác ngộ cách mạng cho họ và bước đầu tự rèn luyện lập trường, ý thức giai cấp công nhân cho mình.
Đọc thêm

Thứ Tư

Bác Trọng, người sĩ phu Bắc Hà và cuộc chiến chống tham nhũng

Thật khó lý giải được hiện tượng Bác Trọng, có lẽ đó là lương tâm lên tiếng thông qua Bác! Hãy đọc bài viết dưới đây (của Phan Đăng) để yêu Bác hơn - Người Tổng bí thư của nhân dân!

Cảm ơn bác Trọng, có một thời người Hà Nội và cả nước gọi ông là Lú, bây giờ tôi mới hiểu không phải vậy. Trong bối cảnh các thế lực chính trị và nhóm lợi ích quá mạnh và quá dữ dằn thì người quân tử phải chọn cho mình lối ứng xử kiên nhẫn thậm chí ngu ngơ.

Cái đáng nể phục nhất ở ông là ông đã không chọn cách như các tiền nhân khác lui về ở ẩn cho yên thân. Ông đã kiên nhẫn và xây dựng được đội ngũ cộng sự tâm huyết để rồi bây giờ bắt đầu cuộc đại chiến chống tham nhũng.

Nước ta chưa bao giờ có nạn tham nhũng tràn ngập mọi ngóc ngách xã hội như bây giờ.hàng ngày đọc tin hàng ngàn ngàn tỷ của dân bốc hơi mà đau. Nếu không có cuộc chiến này, nếu không có những người như ông đất nước sẽ đi về đâu?. "củi tươi cũng cháy" ... là thông điệp nóng ngàn độ cho cuộc chiến này. Ai nói gì thì nói, riêng tôi xin cảm ơn ông và cảm ơn những người dũng cảm.
Bác Trọng, người sĩ phu Bắc Hà và cuộc chiến chống tham nhũng
Nếu người đứng đầu Đảng của chúng ta không phải là một người như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì công cuộc chống tham ô, tham nhũng có đang diễn ra quyết liệt, tới cùng như bây giờ hay không? Nếu không phải là một người như Ngài Trọng thì liệu Trịnh Xuân Thanh có bị "lôi" về, vụ Dầu Khí, vụ AVG, vụ cảng Quy Nhơn và những hệ luỵ tiếp theo mà VinaShin, Vinalines... gây ra có bị điều tra xử lý tới cùng hay không? Nếu không phải là một người "đốt lò" đầy lý tưởng và tâm huyết như Ngài Trọng thì cả "củi khô" lẫn "củi tươi" cũng đều đang phải cháy lên rừng rực như bây giờ hay không?

Trong bối cảnh mà gần như 99,9% giới quan chức Việt Nam trở thành tín đồ trung thành cho cái "triết thuyết tôn giáo" giống như một cái vòng kim cô quấn chặt lên đầu óc họ và nền văn hoá của họ: "Một người làm quan cả họ được nhờ", cái bối cảnh mà các quan chức không ngừng tận dụng vị thế của mình để đục khoét của công, làm giàu bất chính thì riêng Ngài Trọng lại tiêu biểu cho mẫu quan chức liêm chính 0,1% còn lại.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Tập Cận Bình là chính trị gia “quyền lực nhất thế giới”

Cover của Economist tuần này gọi Tập Cận Bình là chính trị gia “quyền lực nhất thế giới” sau ĐH 19 bắt đầu từ ngày 18/10 tới.

Nixon nói với Mao Trạch Đông rằng những gì ông viết đã “thay đổi thế giới”, Jimmy Carter ca ngợi Đặng Tiểu Bình là “thông minh, cứng rắn, thẳng thắn, dũng cảm”, Bill Clinton gọi Giang Trạch Dân là “người có tầm nhìn” và “đặc biệt thông tuệ”, Tập sẽ vượt hết những chính trị gia này. Trung Quốc của Mao đầy hỗn loạn, dưới thời Đặng thì đang “ẩn mình chờ thời” và đang bắt đầu những Thâm Quyến cùng cải cách mở cửa sau giai đoạn Cách mạng Văn hoá đẫm máu đau đớn, Giang Trạch Dân lèo lái Trung Quốc vào hội nhập WTO, vào G7+1 để rồi nhanh chóng trở thành G2 của thế giới. Tập sau ĐH 19 đang sẵn sàng để trở thành số 1 khi mọi điều kiện về nguồn lực, thế lực đang chín muồi. Và bản thân Tập ko muốn chỉ dừng lại ở 2022 khi đã củng cố được quyền lực tuyệt đối trong mấy năm vừa qua.
Tập Cận Bình là chính trị gia “quyền lực nhất thế giới”
Sáng kiến “Vành đai, Con đường” của ông có thể nghe khó hiểu nhưng thông điệp thì rõ: hàng trăm tỷ USD của TQ sẽ được đầu tư ra ngoài để xây đường sắt, cảng biển, nhà máy điện và các cơ sở hạ tầng khác để “giúp” các nước. Những hỗ trợ kiểu vậy từng là dấu ấn của Washington, như với chương trình Marshall Plan ở Tây Âu sau Thế chiến 2. Với một Trump tư duy “Nước Mỹ trên hết” và rút dần vào chủ nghĩa biệt lập, Tập đang nhanh chóng và quyết liệt lấp những “khoảng trống” mà Washington để lại hoặc lơ là.

Ngoài châu Á, Tập đã cho mở căn cứ quân sự đầu tiên của Bắc Kinh ở nước ngoài ở Djibouti (châu Phi), hải quân TQ đã đi tuần xa hơn như ra tận cửa ngõ của NATO ở biển Baltic mùa hè năm nay (cùng quân Nga).

ĐH 19 giờ chỉ xoay quanh đồn đoán Vương Kỳ Sơn sẽ nghỉ hay ở lại tiếp tục là cánh tay phải của ông Tập khi công cuộc tập trung quyền lực của ông về căn bản đã hoàn tất trên hầu hết tất cả các mảng: quân đội, chính quyền địa phương, trung ương,... và kể cả “sắp xếp” nhóm chính trị gia kế nhiệm (hãy nhìn Tôn Chính Tài).

Economist nói quyền lực tuyệt đối kiểu vậy là nguy hiểm và ko ai nên có quyền lực kiểu đó - lịch sử đã từng có Mao và Cách mạng Văn hoá. Quyền lực tuyệt đối như vậy cũng ko tốt cho thế giới hay khu vực bên ngoài. Thế giới ko muốn một nước Mỹ rút dần về chủ nghĩa biệt lập hay một Trung Quốc hùng mạnh mà độc tài. Bi kịch là chúng ta có thể phải hứng cả hai scenarios thật tệ này.

Nguồn: linkhay, chi tiết
Đọc thêm

Thứ Năm

Hồ sơ chiến tranh Việt Nam: Bộ mặt thật bẩn thỉu của Chú Sam

Vì sao Mỹ đột ngột nhảy vào cản trở thống nhất Việt Nam sau hiệp định Genève, 20 năm sau lại đột ngột bỏ mặc đồng minh của mình?

Việt Nam – quân bài “Domino” của Mỹ

Sau chiến tranh thế giới thứ II, hàng loạt quốc gia được Hồng quân Liên Xô giải phóng đã ra đời và đi theo chủ nghĩa Cộng sản. Lo sợ điều đó, người Mỹ tự cho mình là lãnh đạo “thế giới tự do” xác định phải có “trách nhiệm” ngăn cản làn sóng Cộng sản.

Thập niên 1950, Tổng thống Eisenhower đưa ra học thuyết Domino đại ý cho rằng: “Nếu để những người Cộng sản chiếm cứ Nam Việt Nam thì đó sẽ là quân bài domino chìa khóa cho Lào, Campuchia, Thái Lan… sụp đổ vào tay cộng sản và sẽ tạo lợi thế lớn cho các phong trào cộng sản tại châu Á đe dọa khu vực sống còn còn lại của thế giới tự do”.
Hồ sơ chiến tranh Việt Nam: Bộ mặt thật bẩn thỉu của Chú Sam
Với học thuyết ấy, ngay khi Hiệp định Genève vừa ký kết thì người Mỹ cũng ráo riết bắt tay hành động ở Nam Việt Nam. Đầu tiên, người Mỹ lập kế hoạch mang tên “Memphis” với nội dung cơ bản của nó là “Biến vĩ tuyến 17 thành một phòng tuyến ngăn chặn (chủ nghĩa cộng sản) không thể xoá bỏ được”.

Ngày 13/12/1954, Mỹ điều đình để thay Pháp huấn luyện quân đội quốc gia Việt Nam của quốc trưởng Bảo Đại. Tuy nhiên, nhận thấy Bảo Đại có xu hướng thân Pháp, người Mỹ đã đưa Ngô Đình Diệm về làm Thủ tướng và đến tháng 10/1955 thì giúp ông Diệm bày ra trò trưng cầu dân ý để phế truất Bảo Đại rồi lên làm Tổng thống chính quyền Sài Gòn ở miền Nam Việt Nam.
Đọc thêm

Bài học về Trung Quốc trong ký ức con trai cố TBT Lê Duẩn

Sinh thời, Tổng bí thư (TBT) Lê Duẩn từng nói, bản thân giới lãnh đạo Trung Quốc với người Trung Quốc, với đất nước, với dân tộc Trung Quốc là hai khái niệm khác hẳn nhau.
TS. Lê Kiên Thành, con trai cố Tổng bí thư Lê Duẩn từng chia sẻ về cha mình: “Nhiều người nói, cha tôi là người chống Trung Quốc. Nhưng cha tôi từng nói, bản thân giới lãnh đạo Trung Quốc với người Trung Quốc, với đất nước, với dân tộc Trung Quốc là hai khái niệm khác hẳn nhau".

Chúng tôi xin trích đăng suy nghĩ của ông:

Ngày bé, họa báo Trung Quốc tràn lan ở Việt Nam, in hình các lãnh đạo Trung Quốc, màu và giấy rất đẹp. Tôi thường lấy để bọc vở. Có lần cha tôi nhìn thấy những cuốn vở đó, hôm sau ông đã yêu cầu thư ký bóc hết  những bìa có ảnh lãnh tụ Trung Quốc để bọc những tờ báo khác vào.
Bài học về Trung Quốc trong ký ức con trai cố TBT Lê Duẩn
Ông không muốn người ngoài hiểu rằng con trai mình có gì không tôn trọng với Trung Quốc. Nghĩa là cha tôi lúc nào cũng nghĩ rất sâu xa, cẩn trọng, dù trong thâm tâm, ông luôn cảnh giác với người Trung Quốc.

Thực tế là năm 1979, khi Đặng Tiểu Bình đánh Việt Nam, cha tôi rất buồn. Ở thời điểm đó, ngoài việc tuyên bố dạy cho Việt Nam một bài học, Đặng Tiểu Bình muốn chứng tỏ với nước Mỹ, Trung Quốc bây giờ không còn là một Trung Quốc đứng cạnh Việt Nam nữa.

Cha tôi và Đặng Tiểu Bình từng rất thân thiết với nhau. Năm 1961, ở hội nghị các Đảng Cộng sản, cha tôi và Đặng Tiểu Bình đã từng thức thâu đêm với nhau để chia sẻ quan điểm. Sự thân tình đó kéo dài mãi giữa hai người, kể cả khi Đặng Tiểu Bình bị yếu thế trong giới lãnh đạo Trung Quốc, mỗi lần sang Trung Quốc, cha tôi vẫn tìm gặp. Vì vậy cuộc chiến năm 1979, với cha tôi còn là sự phản bội về quan hệ cá nhân.
Đọc thêm

Thứ Hai

Lời bộc bạch của Chủ tịch nước và phút nghẹn ngào của Tổng bí thư

Những ngày qua, tôi đã sống với những băn khoăn, trăn trở lẫn lộn buồn vui, thất vọng và hi vọng. Tôi đã xúc động thật sự trước những lời bộc bạch của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và phút nghẹn ngào của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Ngay sau khi Hội nghị Trung ương 6 bế mạc, TBT Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã gặp gỡ, tiếp xúc với cử tri tại Thủ đô Hà Nội và TP. HCM.

Ở hai đầu đất nước, cả hai vị đứng đầu của Đảng và Nhà nước thông báo những thành công của Hội nghị đồng thời thẳng thắn giải đáp những bức xúc và trả lời câu hỏi của các cử tri. Đặc biệt là ở hai lĩnh vực, bảo vệ chủ quyền Tổ quốc và chống tiêu cực, tham nhũng.
Lời bộc bạch của Chủ tịch nước và phút nghẹn ngào của Tổng bí thư (ảnh minh hoạ)
Về chủ quyền biển đảo, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định: “Chủ trương bảo vệ độc lập dân tộc, chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ quốc gia là không bao giờ thay đổi!”. Chủ tịch còn chia sẻ tâm trạng của mình về non sông, đất nước: “Đằng sau lưng, trước mặt mình là 90 triệu đồng bào, tôi nhớ chứ! Là 4.000 năm lịch sử, tôi nhớ chứ! Không quên được đâu!”.

Đối với tình hình tiêu cực, tham nhũng, Chủ tịch nước hết sức day dứt. Ông day dứt vì tình trạng tiêu cực tham nhũng ngày càng nhiều và tinh vi. Ông day dứt vì không bảo vệ được những người tố cáo tham nhũng. Ông day dứt vì những tài sản không minh bạch của một số cán bộ, đảng viên và thẳng thắn thổ lộ là khi nghỉ, ông sẽ về quê, trả lại nhà cho Đảng. Ông bộc bạch: “Nhà tôi nhỏ thôi, 51m2, khi về hưu dứt khoát tôi không lấy một mét vuông đất nào. Bữa nay tôi nói dứt khoát như vậy”.
Đọc thêm

Chủ Nhật

Ấn Độ có bất lực nhìn Trung Quốc gặm nhấm lãnh thổ Bhutan?

Bắc Kinh đang tiến hành một cuộc chiến tranh tâm lý buộc Ấn Độ phải rút quân khỏi cao nguyên Doklam của Bhutan mà không cần tốn một viên đạn nào.

Đó là nhận định của nhà phân tích địa chính trị Brahma Chellaney, tác giả của 9 cuốn sách và là cộng tác viên lâu năm của The Japan Times.
Cuộc khủng hoảng Trung Quốc-Ấn Độ hiện nay đã làm nổi bật cách Bắc Kinh kết hợp chiến tranh tâm lý, chiến tranh truyền thông và chiến tranh pháp lý… nhằm làm suy yếu khả năng kiểm soát thông tin của đối phương.

Thực tế, Bắc Kinh đã triệt để khai thác tình trạng chia rẽ chính trị ở Ấn Độ, lôi kéo các đối thủ của Thủ tướng Narendra Modi và chỉ trích "chủ nghĩa dân tộc Hindu" để gieo rắc bất đồng.
Ấn Độ có bất lực nhìn Trung Quốc gặm nhấm lãnh thổ Bhutan?
Bắc Kinh cũng đang sử dụng các phương tiện truyền thông để đe doạ một cuộc "đối đầu toàn diện" dọc theo biên giới Trung-Ấn dài hơn 4.000 km và cảnh báo rằng Ấn Độ sẽ phải chịu thất bại nhục nhã hơn cuộc chiến năm 1962.

Nếu nhượng bộ trước áp lực của Trung Quốc, Ấn Độ sẽ bị suy yếu về an ninh quốc gia và có khả năng bị phụ thuộc chiến lược dài hạn vào Trung Quốc. Ngoài ra, Trung Quốc sẽ có thể gây ra mối đe dọa quân sự mạnh hơn chống lại các vùng lãnh thổ Đông Bắc Ấn Độ.

Cuộc khủng hoảng đã được kích hoạt vào giữa tháng 6, khi quân đội Trung Quốc (PLA) tìm cách đơn phương thay đổi hiện trạng lãnh thổ bằng việc xây dựng tuyến đường cao tốc chiến lược đi qua cao nguyên Doklam của Bhutan nằm gần tam giác biên giới Tây Tạng-Bhutan-Sikkim. Sự lấn chiếm của Trung Quốc đã buộc quân đội Ấn Độ nhanh chóng can thiệp và ngăn chặn việc xây dựng tuyến đường cao tốc nói trên, dẫn đến căng thẳng leo thang giữa hai nước.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Venezuela: Từ một 'mỏ tiền không cạn kiệt', vì sao kinh tế 'sụp đổ'?

Từng là một trong những cường quốc dầu mỏ thế giới, nơi đáng đồng tiền bát gạo để du lịch, cái nôi của những người mẫu nổi tiếng nhất; vậy mà giờ đây Venezuela lại đang luỵ tàn một cách nhanh chóng, vậy nguyên do là gì?

Chỉ cách đây 10 năm thôi, Venezuela được mệnh danh là cường quốc về dầu mỏ, quốc gia thứ 9 về xuất khẩu dầu thô. Lúc đó người ta đã ví Venezuela như một mỏ tiền không bao giờ cạn kiệt.

Trong những năm 90 của thế kỷ trước, Venezuela là một cường quốc ở Nam Mỹ, mảnh đất này giàu có, thế lực đến mức cựu Tổng thống Bill Clinton đã chọn đây là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến thăm của ông tới khu vực Nam Mỹ năm 1997.

Trước khi cố Tổng thống Hugo Chavez lên nắm quyền năm 1999, Venezuela là địa điểm ưa thích của giới nhà giàu Mỹ, châu Âu với hàng loạt các khu nghỉ dưỡng, giải trí vào loại xa xỉ nhất khu vực và được xếp hạng cao trên thế giới. Và người đầu tư vào những nơi này không phải ai khác, chính là Mỹ với hàng loạt công ty, tập đoàn dầu mỏ, khoáng sản…có mặt ở Venezuela lúc đó.
Venezuela: Từ một 'mỏ tiền không cạn kiệt', vì sao kinh tế 'sụp đổ'?
Trong một thời gian rất dài, Mỹ phải nhập hàng triệu thùng dầu từ Venezuela mỗi ngày. Venezuela chỉ việc đào dầu lên bán cho Mỹ và nhiều quốc gia khác là có tiền, một công việc tưởng chừng rất đơn giản.

Nhưng tiền bán dầu được dùng vào việc gì? Số tiền này chủ yếu sẽ vào tay các quan chức, lãnh đạo, các công ty tư nhân, những đại gia dầu mỏ để họ mặc sức tiêu xài, chơi bời; đó là nguyên nhân dẫn tới cuộc lật đổ mà ông Hugo Chavez lãnh đạo. Sự nghèo khổ.

Vào thời kỳ đó, số lượng đại gia ở Venezuela chiếm tới hơn 40%, tập trung chủ yếu ở các lĩnh vực liên quan đến dầu mỏ, khoáng sản. Họ sống tập trung ở những khu phố, quận xa xỉ giàu có. Còn lại 60% là người nghèo, không cơm ăn áo mặc, khắp nơi trên quốc gia này tràn ngập sự cùng cực.

Không phải nói quá khi nhân dân Venezuela và khu vực đã đặt cho ông Hugo Chavez biệt danh là ông vua của người nghèo. Bởi chính sách, cách hành động của ông luôn đặt tầng lớp những người lao động nghèo khó lên hàng đầu, đó là tiêu chí đầu tiên của ông: xoá bỏ nghèo đói và sự phân biệt giai cấp xã hội. Lý tưởng này được học tập từ cố Chủ tịch Fidel Castro của Cuba.
Đọc thêm

Thứ Ba

Nhận diện tham vọng của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình

Nhà lãnh đạo của Trung Quốc đang quyết tâm biến đất nước mình thành “chủ thể lớn nhất trong lịch sử thế giới.” Liệu ông có thể làm được điều đó trong khi tránh được một cuộc đụng độ nguy hiểm với Hoa Kỳ hay không?

Bài viết của tác giả Graham Allison là giám đốc Trung tâm Belfer về Khoa học và Quan hệ Quốc tế và giáo sư ngành quản trị công tại Trường Quản lý Nhà nước John F. Kennedy thuộc Đại học Harvard. Bài viết này được chuyển thể từ cuốn sách mới xuất bản của ông, Destined for War: Can America and China Escape Thucydides’s Trap? (Houghton Mifflin Harcourt, 2017).
Nguồn: Graham Allison, “What Xi Jinping Wants,” The Atlantic, May 31, 2016.

Biên dịch: Tram Nguyen & Nguyễn Huy Hoàng
Nhận diện tham vọng của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình muốn gì? Bốn năm trước khi Donald Trump trở thành tổng thống, Tập đã trở thành nhà lãnh đạo Trung Quốc và tuyên bố một tầm nhìn vĩ đại nhằm, về cơ bản, “làm Trung Quốc vĩ đại trở lại” – kêu gọi “đại phục hưng dân tộc Trung Quốc.”

Tập rất tin tưởng rằng mình sẽ thành công trong nỗ lực này đến mức ông đã vi phạm trắng trợn một nguyên tắc trọng yếu trong cuộc sinh tồn chính trị: Không bao giờ đặt ra một mục tiêu và một ngày cụ thể trong cùng một câu. Trong vòng một tháng sau khi trở thành nhà lãnh đạo Trung Quốc vào năm 2012, Tập đã đặt ra thời hạn hoàn thành mỗi mục tiêu trong “Hai mục tiêu thế kỷ” của mình.

Thứ nhất, Trung Quốc sẽ xây dựng một “xã hội tương đối khá giả” (tiểu khang xã hội) bằng cách tăng gấp đôi GDP bình quân đầu người năm 2010 lên 10.000 USD trước năm 2021, năm kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc. Thứ hai, nước này sẽ trở thành một đất nước “phát triển đầy đủ, giàu có, và quyền lực” vào dịp kỷ niệm 100 năm thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa năm 2049. Nếu Trung Quốc đạt được mục tiêu đầu tiên – mà nước này đang trên đà đạt được – Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) ước tính rằng nền kinh tế Trung Quốc sẽ lớn hơn 40% so với nền kinh tế Mỹ (tính theo sức mua tương đương). Nếu Trung Quốc đạt được mục tiêu thứ hai vào năm 2049, nền kinh tế Trung Quốc sẽ lớn gấp ba lần nền kinh tế Mỹ.
Đọc thêm

Thứ Năm

Đinh La Thăng là người thế nào?

Tôi biết có những người căm Đinh La Thăng đến tận xương tủy, vì thế, nhắc đến anh, là bao giờ họ cũng gọi bằng cái tên “thằng nhạc sĩ”.

Tôi biết có không ít người rất hả hê khi nghe tin anh bị kỷ luật…

Cứ đọc trên báo chí, trên mạng xã hội thì đủ biết anh đã được dân yêu như thế nào và cũng bị ghét như thế nào?

Việc anh Thăng bị kỷ luật, tôi xin không bàn luận, bởi đã có kết luận của các cơ quan chức năng.

“Nghiệp” làm người Nhà nước là thế. Chỉ cần sai 1 ly là coi như “đời ra cái lạt”!

Ở đây, tôi chỉ nói về những gì tôi biết, tôi cảm thấy và nhận thấy ở Đinh La Thăng.
Đinh La Thăng là người thế nào?
Nếu có người lãnh đạo nào, đêm 30 Tết là có mặt ở các công trường trọng điểm để chúc Tết, động viên công nhân. Và chỉ có một mong muốn là đừng để công nhân trốn về nghỉ Tết, để công trình sớm đi vào hoạt động - Đó chính là Đinh La Thăng!

Nếu có một người nào, dám ra lệnh cách chức, hoặc thay đổi vị trí người đứng đầu ngay tại công trường - Đó chính là Đinh La Thăng.

Nếu có một người nào dám chỉ thẳng vào mặt, mắng nhà thầu Trung Quốc về chậm tiến độ và làm ăn cẩu thả - Đó chính là Đinh La Thăng.

Nếu có người lãnh đạo nào, đi công tác nước ngoài, ở khách sạn 5 sao, nhưng không dám xuống ăn tại khách sạn vì tính tiền quá đắt (Khách sạn Melia - Thủ đô Caracas, Venezuela ), mà cứ mỗi bữa xơi 3 gói mỳ ăn liền - Đó chính là Đinh La Thăng. (Mà có thể ăn cả tuần, không biết chán)

Nếu có người nào, cảm thấy cực kỳ xấu hổ khi mình ngồi ghế hạng C (mặc dù là Ủy viên T.Ư), mà thầy giáo dạy mình lại ngồi hạng E… - Đó chính là Đinh La Thăng.

Nếu có người nào yêu quý bạn bè đến “mờ cả mắt”, đến hơn cả bản thân mình - Đó chính là Đinh La Thăng.

Và nếu có ai hỏi tôi rằng: Vậy Đinh La Thăng là người thế nào? - Người Quân Tử - Đó là câu trả lời của tôi!

Source: NB Nguyễn Như Phong
Đọc thêm

Thứ Bảy

Độc tài chưa chắc đã xấu

Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu và cố tổng giám đốc Apple Steve Jobs đều là những nhà quản lý chuyên quyền, thậm chí bị coi là độc tài.

Kể từ khi giành được độc lập vào năm 1965, Singapore đã đạt được những bước chuyển mình không tưởng. Chỉ trong vòng 20 năm sau đó, nền kinh tế Singapore phát triển gấp 8 lần và mức tăng trưởng bình quân GDP/người cũng tăng gấp 4 lần.

Kiến trúc sư cho những sự thay đổi đó chính là Lý Quang Diệu, người lãnh đạo Singapore trong giai đoạn 1959-1990. Và để làm được như vậy, ông đã dùng quyền lực của mình tác động vào mọi khía cạnh cuộc sống của người dân nước này.
Độc tài chưa chắc đã xấu
Để hạn chế gia tăng dân số, ông quy định phụ nữ sinh con thứ ba trở đi sẽ được hưởng thời gian nghỉ thai sản ngắn hơn, đồng thời phải chi trả mức viện phí cao hơn và quyền giảm trừ thuế của họ cũng bị ảnh hưởng. Đặc biệt, chính phủ nước này còn thưởng 5.000 SGD cho bất cứ cặp vợ chồng nào chấp nhận triệt sản sau đứa con thứ hai. Họ cũng sẽ được ưu tiên đăng ký mua nhà ở giá thấp và con cái của họ được chọn trường dễ dàng hơn.

Về quản lý trật tự xã hội, những hành vi như xả rác, hút thuốc hay khạc nhổ nơi công cộng đều bị phạt tiền.

Ông Lý cũng là nhà lãnh đạo Singapore đầu tiên tuyên chiến với thuốc lá. Trong những tuần lễ “Không Thuốc lá”, bảng quảng cáo điện tử ở các trung tâm thương mại đều phải hiển thị các thông điệp kêu gọi ngừng hút thuốc. Cùng với nhiều biện pháp nghiêm khắc, tỉ lệ người dùng thuốc lá trong dân số nước này đã giảm từ 23% xuống chỉ còn khoảng 13%.
Đọc thêm

Thứ Ba

Dân chủ là gì? đừng kêu gào gây rối quê hương nếu bạn không hiểu Dân Chủ là gì

Nhờ các bạn chia sẻ rộng rãi bài viết này để nhiều người hiểu rõ hơn những âm mưu đằng sau cái gọi là "xã hội dân sự":

HỘI THẢO XÃ HỘI DÂN SỰ THƯỜNG NIÊN 2017 – NƠI TỤ TẬP CỦA NHỮNG CON NGƯỜI THIẾU HIỂU BIẾT.

Hôm rồi tôi có cơ hội được tham dự cái gọi là “Hội Thảo Xã Hội Dân Sự thường niên 2017” được nhóm GTV tổ chức live stream với sự tham gia chủ trì Andrew Wells-Dang, cố vấn cao cấp của Oxfam, người Mỹ, Các diễn giả: Chuyên gia kinh tế Cô Chi Lan, Nhà báo Osin Huy Đức (Trương Huy San), T.S Nguyễn Đức Thành, giám đốc Viện Nghiên cứu Kinh Tế - Chính Sách, Thạc sỹ Lê Quang Bình, và một số nhân vật khác…
Dân chủ là gì? đừng kêu gào gây rối quê hương nếu bạn không hiểu gì
Tôi rất hứng thú với hội thảo này, vì bản thân vốn là người quan tâm đến chính trị, được sống ở Châu Âu và Mỹ cả thập kỷ nên tôi cũng đôi phần hiểu được sự thật về nền văn minh Dân Chủ ở những quốc gia này. Thấy danh sách diễn giả có nhiều nhân vật có mác “Chuyên gia” “Tiến Sỹ”, tôi đã mong mỏi được mở thêm tầm mắt… Và sự thật …

Hầu hết người tham gia phát biểu trong hội nghị là những người ủng hộ tư tưởng phổ biến rộng rãi và thành lập các hội nhóm “Xã Hội Dân Sự”, đồng thời gián tiếp muốn thay đổi chế độ hiện tại sang đa nguyên đa đảng, phủ nhận thành quả lãnh đạo của Đảng Cộng Sản, kêu gọi dân chủ, nhân quyền (kiểu Mỹ) và thảo luận về hướng mở rộng xã hội dân sự trong tương lai.

TÔI XIN CÓ VÀI Ý KIẾN NHƯ SAU:

Thứ nhất, các vị kêu gọi dân chủ nhân quyền tự do kiểu Mỹ, nhưng bản thân các vị lại không thật sự hiểu Dân Chủ là gì, với lý do chung chung đưa ra VN không có dân chủ. Thật ra, “Dân chủ” là thái độ/nguyên tắc ứng xử, là cơ chế ra quyết định. Dân chủ thật sự không chỉ đơn thuần cái tên gọi, mà nó cần dựa trên hai nền tảng chính là Văn Hóa và Dân Trí. Nếu không có 2 yếu tố này dân chủ chỉ là hình thức. Dân chủ là người dân có quyền được sống được hưởng mọi an sinh xã hội, được pháp luật bảo vệ, được nói lên tiếng nói của mình nhưng nói là phát biểu trong cuộc họp gặp mặt cứ tri hoặc làm đơn kiến nghị đề nghị các ban ngành chứ ko phải là biếu tình với những bằng rôn khẩu hiệu chửi bới chống đối chính quyền. Tôi thắc mắc, tại sao khi nói VN không có dân chủ, đơn giản nhất là các vị được ngang nhiên ngồi đây làm hội thảo với nhiều nội dung nhạy cảm trên mà không bị cấm trong khi đây là hội thảo thường niên lần 2 rồi. Các vị được quyền nói, đi bất cứ đâu, làm bất kỳ điều gì mình muốn thì sao lại kêu không có dân chủ? Các vị muốn lấy Dân chủ nhân quyền kiểu Mỹ để áp dụng tại VN, trong khi bản thân nước Mỹ, dân chủ chưa được đảm bảo khi người da đen ngày ngày bị phân biệt đối xử, người châu á bị kỳ thị, tù nhân bị đánh đập quay video làm trò? Nhân quyền của Mỹ ở đâu khi đem bom và Iraq, hay phóng máy bay vào Syria bất chấp phản đối của chính quyền nước này cũng như Liên Hợp Quốc?? Thật kỳ lạ là các vị chỉ nói Dân chủ của Mỹ tốt, ưu việt còn không màng đến những mảng tối của nó? Nếu vậy khi áp dụng dân chủ kiểu Mỹ thì người VN có thật sự có Dân chủ hay không?
Đọc thêm

Thứ Năm

Tinh giản biên chế, 'bảng xếp hạng ngũ ệ' và ngồi nhìn nhau mà… khóc!

Bác Bùi Hoàng Tám của bên Dân trí thường có khá nhiều bài viết ngay thẳng, đọc khiến sống lưng có phần hơi lạnh, vì bác nói có vẻ mạnh bạo quá. Hôm nay blog có đọc được một bài của bác xin dẫn về blog để cho bạn bè cùng đọc và những lúc rảnh ngồi coi lại cho thấm thuý.

(Dân trí) - Mọi công việc khó khăn, gian khổ, cần đến chuyên môn đều trông cả vào đám “trí tuệ” vốn được coi là “khổ sai” này, giờ mà “giản” nó thì chỉ có nước ngồi nhìn nhau mà… khóc. Nói thế thôi chứ đám “trí tuệ” đừng ảo tưởng vì vẫn là nguy cơ nhất bởi cái cơ chế trách nhiệm của ta lúc này thì… mọi việc đều có thể. Với lại nên nhớ “trí tuệ” nằm cuối cùng trọng “bảng xếp hạng ngũ ệ” hiện nay.
Tinh giản biên chế, 'bảng xếp hạng ngũ ệ' và ngồi nhìn nhau mà… khóc!
Việc tinh giản biên chế dù được đề ra rất quyết liệt, với rất nhiều quyết tâm cùng những khẩu hiệu nhưng cho đến nay hình như càng ngày càng tắc.

Lý do thì nhiều, rất nhiều. Nào là thủ tục nhiêu khê, nào là “đặc trưng công việc”… Song, có một tâm lý đang rất phổ biến, được chính Bộ trưởng Bộ Nội vụ Lê Vĩnh Tân nói trong nghị trường Quốc hội, đó là: “Giảm đâu thì giảm nhưng đừng giảm chỗ tôi”.

Không, thưa Bộ trưởng, có nhiều nơi còn hơn thế. Tức là giảm chỗ khác nhưng… tăng chỗ tôi.

Ai cũng biết bộ máy hành chính của ta là khổng lồ. Nước Mỹ với dân số gấp 3 lần nước ta, diện tích gấp chục lần nhưng số nhân viên công vụ chỉ bằng 1/3 (gần 1 triệu/ gần 3 triệu) của Việt Nam.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Cấm Triều Tiên phóng tên lửa, một thứ luật rừng của Mỹ và những ông lớn

Nhiều người cho rằng hành động của Bình Nhưỡng làm phức tạp hóa tình hình thế giới, đặt các nước trên bờ vực chiến tranh. Nhưng tại sao vụ thử tên lửa tương tự ở các nước khác không gây ra phản ứng lên án của cộng đồng thế giới?

Tháng Năm được đánh dấu bởi mấy đợt thử nghiệm tên lửa mà CHDCND Triều Tiên đã thực hiện, quan sát viên Sputnik Piotr Tsvetov tổng kết.

Và cũng như trước đây, các cuộc thử tên lửa này gây nên sự lên án ở nhiều thủ đô. Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc đã quyết định áp đặt lệnh trừng phạt mới đối với CHDCND Triều Tiên. Có vẻ như CHDCND Triều Tiên đang ngày càng bị thế giới cô lập.
Cấm Triều Tiên phóng tên lửa, một thứ luật rừng của Mỹ và những ông lớn
Ban lãnh đạo CHDCND Triều Tiên giải thích các động thái của mình là nhằm phát triển lá chắn tên lửa hạt nhân để đối phó với nguy cơ đe dọa xuất phát từ giới quân sự Hàn Quốc và Hoa Kỳ. Một trong những biểu hiện rõ nhất của mối đe dọa này là các cuộc tập trận mà quân đội Mỹ tổ chức thường niên trên bán đảo Triều Tiên. Trong những cuộc tập trận này, quân nhân Mỹ diễn tập hoạt động xâm nhập vào lãnh thổ CHDCND Triều Tiên và chiếm giữ thủ đô nước này. Bình Nhưỡng thường xuyên yêu cầu Hoa Kỳ chấm dứt các cuộc tập trận quân sự khiêu khích. Đổi lại, Bình Nhưỡng hứa hẹn sẽ không tiến hành các vụ thử hạt nhân. Nhưng Washington không chấp nhận đề nghị của Bình Nhưỡng.

Nhiều người cho rằng hành động của Bình Nhưỡng làm phức tạp hóa tình hình thế giới, đặt các nước trên bờ vực chiến tranh. Nhưng tại sao vụ thử tên lửa tương tự ở các nước khác không gây ra phản ứng lên án của cộng đồng thế giới?
Đọc thêm

Thứ Hai

Tổng quan về các chế độ chính trị (Phần 1) 'Không ai muốn bị thua cuộc'

Tổng quan về các chế độ chính trị (Phần 1)

Bài viết này nhằm nêu hiểu biết của tác giả về các chính trị qua những cái nhìn cá nhân mới mẻ về thời cuộc của những người thế kỷ 21.

Xin chào các bạn, khi nói đến chế độ chính trị thì ai cũng rơi vào những cuộc tranh cãi triền miên không dứt, nhưng đa phần là do họ ca ngợi chế độ mình đang thích và phản bác những điểm yếu của người khác. Các cuộc tranh cãi này nhiều khi trở thành đánh nhau và chiến tranh, nhưng theo ý kiến của mình vì người ta thiếu thông tin và có nhiều suy nghĩ thiên lệch, chủ yếu do cảm tình và suy luận phi logic theo kiểu “ Mỹ mạnh cái gì cũng đúng” . Nay tôi xin bổ sung những cái nhìn tổng quát hơn về các chế độ chính trị thông qua các hiểu biết về lịch sử và hiện tại. Vì là quan điểm cá nhân nên không thể nào chính xác toàn vẹn các bạn có thể xem như tài liệu tham khảo cũng được. Tác giả cũng sẽ cố viết theo kiểu bình dân mà không dùng những từ ngữ khó hiểu.
Tổng quan về các chế độ chính trị (Phần 1) 'Không ai muốn bị thua cuộc'
1: Chế độ dân chủ bầu cử trực tiếp: Chế độ này người dân được bầu cử trực tiếp thông qua cách bỏ phiếu, thật bất ngờ đây là thứ mà người thời đồ đá đã làm. Có thể hiểu là người dân thị tộc hay bộ lạc bỏ phiếu bầu người lãnh đạo, ai có nhiều phiếu hơn sẽ thành lãnh đạo. Rất nhiều nước châu Âu cổ như Hy Lạp Cổ Đại, La Mã còn giữ kiểu bầu cử này đến khoảng hơn 2000 năm trước thì cũng mất.

Ưu điểm của chế độ trực tiếp bầu cử chính là:
Làm an lòng dân. Người dân có cảm giác như họ làm chủ tất cả mọi thứ. Người lãnh đạo họ chọn cũng không dám làm điều gì sai trái vì họ có thể bị người dân bỏ phiếu khai trừ khi họ muốn, họ gọi là dân chủ.

Rồi những nhược điểm cũng xuất hiện khiến cho những thể chế sơ khai này dần bị loại trừ hoặc bị suy yếu. Tại sao người dân trực tiếp bầu lãnh đạo mỗi chu kì lại có khuyết điểm? Lịch sử đã chứng minh sự suy yếu của Hi Lạp Cổ Đại và Cộng Hòa La Mã.
Đọc thêm

Chủ Nhật

Chệch hướng sang 'CNTB thân hữu': Nguy cơ có thật!

“Nguy cơ hiện hữu đáng lo nhất là chệch sang “Chủ nghĩa tư bản thân hữu” – một hiện tượng, sự biến tướng, sự tha hóa chứ không phải là giai đoạn phát triển nào của chủ nghĩa tư bản”, Vũ Ngọc Hoàng.

LTS:Đúc kết từ những trải nghiệm trong thực tiễn cuộc sống và những trọng trách được giao, ông Vũ Ngọc Hoàng đã gửi tới Tuần Việt Nam bài viết bàn về hướng tháo gỡ những rào cản mà đất nước đang vướng phải. Tuần Việt Nam đăng tải bài viết này để mọi người cùng đọc và suy ngẫm, trao đổi thêm.

Phát triển là mục tiêu quan trọng nhất

Đối với nước ta hiện nay, phát triển là mục tiêu quan trọng nhất. Hơn bất kỳ mục tiêu nào khác!

Và không chỉ là mục tiêu, phát triển còn là con đường duy nhất đúng để có Chủ nghĩa xã hội (CNXH) và đủ sức mạnh để bảo vệ lâu dài chủ quyền trên toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải của đất nước. Đó là sự phát triển của một dân tộc, một đất nước.
Chệch hướng sang 'CNTB thân hữu': Nguy cơ có thật!
Trong đó quan trọng nhất là sự phát triển của con người, từng con người, những con người, và mối quan hệ của họ với nhau, cộng lại là một cộng đồng dân tộc Việt Nam hùng cường, bản lĩnh, trí tuệ và năng lực.

Tự do và sự phát triển của con người là mục tiêu cao quý của CNXH. Đất nước là sản phẩm của con người. Con người phát triển thì dân tộc phát triển. Dân tộc phát triển thì sẽ có một đất nước phát triển. Đất nước phát triển là môi trường để cho con người tiếp tục phát triển. Khi đất nước và dân tộc phát triển ở trình độ cao thì mới có CNXH hiện thực. Đó là điều không thể khác.

Từ lâu nước ta đã kiên định mục tiêu lý tưởng là độc lập dân tộc và CNXH. Điều đó không sai nếu như hiểu đúng bản chất của vấn đề! Nhưng rất cần thiết phải bổ sung và phát triển nội hàm của mục tiêu ấy cho rõ hơn và phù hợp với thời đại để khả thi hóa, dễ thực hiện. Ngày xưa, không phải Việt Nam ta thiếu anh hùng mà vì lạc hậu, vì không phát triển mà ta mất nước, mất độc lập dân tộc. Nhiều quốc gia và dân tộc khác cũng vậy.
Đọc thêm

Quốc gia có phồn vinh hay suy tàn, tất cả mọi người đều phải có trách nhiệm

Quốc gia có phồn vinh hay suy tàn, tất cả mọi người đều trách nhiệm

Không phải việc của tôi

Chuyện kể rằng có 1 ông lão đi dạo trên thuyền vào ban đêm, thấy một người cứ khoan vào vỏ tàu. Ông lão nhìn thấy nhưng nghĩ lại chắc là người ta sửa chữa gì đó, cũng không buồn hỏi lại hay báo ai mà đi vào giường ngủ. Sáng hôm sau khi trôi nổi trên biển ông ta mới nhớ lại việc đêm qua mà cảm thấy hối hận. Nhưng sự việc đã quá muộn để thay đổi, ông lão cũng chìm vào đại dương bao la.
Quốc gia có phồn vinh hay suy tàn, tất cả mọi người đều trách nhiệm
Chuyện cũng xảy ra vài năm gần đây ở một số nước Trung Đông và Bắc Phi. Cụ thể là Lybia, một thời được mệnh danh là nơi sướng ở châu Phi, dân không làm gì cũng có ăn, đồ ăn được bán nửa giá, học đại học miễn phí, mỗi người được cấp 1 căn nhà. Dân Việt Nam cũng có vinh hạnh qua làm thuê và xây dựng vì ở nước đó người ta không thích làm những công việc xây dựng bụi bặm, dơ bẩn và nặng nhọc.

Cho đến khi một số phần tử được tài trợ từ nước ngoài với những lý do hết sức mơ hồ làm loạn đất nước, dân Lybia cũng bàng quang đứng nhìn chính phủ đánh nhau với loạn quân như xem hát. Cuộc sống nhung lụa đã làm sói mòn tinh thần của một đất nước đã từng đánh bại Anh, Pháp, Ý giành độc lập. Và sau khi được các phe phái thân phương tây “giải phóng” người dân Lybia được vinh hạnh trở thành dân tị nạn Châu Âu, nhiều người chết trôi trên biển vì chạy trốn “tự do”. Người Lybia tiếc nuối thời vàng son của mình cũng không thể nào thay đổi được. Đất nước Lybia đã rơi vào cuộc nội chiến giữa các phe “tự do, dân chủ” với tương lai bất định.
Đọc thêm