Hiển thị các bài đăng có nhãn Cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cô đơn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư

10 biểu hiện cho thấy bạn quá tiêu cực, tự chán ghét chính mình nhưng không nhận ra

Trong cuộc sống của mỗi con người, chúng ta thường dễ dàng chán ghét bản thân hơn là tự yêu lấy mình. Rất ít người biết rằng việc yêu ghét bản thân thể hiện rất rõ qua những hành động cũng như thói quen hằng ngày của họ. Và nếu bạn sở hữu một trong mười dấu hiệu dưới đây, điều đó có nghĩa là bạn đang thực sự chán ghét chính mình.

Bị ám ảnh bởi mạng xã hội

Khi chán ghét chính mình, bạn luôn có xu hướng mong chờ sự tán thành và công nhận từ người khác. Bạn treo cảm xúc của mình lên mạng xã hội và vui buồn vì nó.

Nếu như bạn cứ liên tục kiểm tra Facebook, Zalo… chỉ để xem bạn có bao nhiêu tin nhắn, bao nhiêu lượt like status thì bạn cần tạm dừng lại và tự hỏi vì sao. Bởi lẽ, nếu thực sự yêu quý bản thân mình ở đời thực, bạn sẽ không cần mọi người thích bài đăng hay những dòng trạng thái mà bạn chia sẻ, bạn cũng sẽ không trông chờ vào bất cứ giá trị ảo nào khác.
10 biểu hiện cho thấy bạn quá tiêu cực, tự chán ghét chính mình nhưng không nhận ra
Bạn cô đơn, thiếu người quan tâm, sẻ chia nên tìm đến các ứng dụng trò chuyện chỉ để “tâm sự cùng người lạ”. Bạn cảm thấy an toàn khi phơi bày tất cả yếu đuối của mình trước một người không quen mà không phải đắn đo hay lo lắng họ đánh giá hoặc phán xét gì về bạn. Bởi mọi thứ là ảo!

Nhưng bạn có biết, cảm xúc phải xuất phát từ trái tim và tình cảm của bạn, chứ không nên vì tác động ở bên ngoài. Những niềm vui giả tạo rồi sẽ bay hơi nhanh chóng khi một ngày nào đó bạn không còn nhận được những lượt like, share như hiện tại.

Bạn ngập chìm trong thế giới ảo, với những mối quan hệ ảo mà lơ là những mối quan hệ xung quanh mình. Bạn thu mình vào vỏ ốc và tìm kiếm sự đồng cảm trên mạng xã hội, bạn cứ tưởng nó sẽ là cứu tinh trong những lúc bạn yếu lòng và cô đơn, nhưng sự thực nó càng khuếch trương nỗi cô đơn của bạn ngày một sâu hơn và rộng hơn, nó khiến bạn ngày càng xa rời cuộc sống. Bạn có hình dung một ngày nào đó, bạn dần mất khả năng trò chuyện với con người trong đời thực, không phải đó là điều rất kinh khủng sao?
Đọc thêm

Thứ Sáu

Mẹ già 80 vẫn sống cô quạnh vì 4 con giàu có không ai chịu nuôi

Mấy ngày gần đây, những dòng chia sẻ về hoàn cảnh của một cụ bà ở Nghệ An của anh thợ điện đã làm không ít người bất ngờ về sự bất hiếu của những đứa con dành cho một bà mẹ già.

4 người con của cụ, gia cảnh ai cũng khá giả nhưng lại bạc đãi mẹ già ở cái tuổi hơn 80. Thậm chí họ còn cố ‘moi’ 10.000 đồng tiền điện của mẹ già nghèo khổ.
Chân dung bà cụ đi đường xa để nhờ thợ điện (Ảnh: Nguoidua tin)
Con trai cố “moi” 10 nghìn/tháng tiền điện của mẹ già nghèo khổ

Chủ nhân của dòng chia sẻ đó là anh Lý Cường, hiện đang công tác tại trạm điện huyện Anh Sơn, Nghệ An. Anh Cường cho biết: “Hôm đó, cơ quan mình có việc về xã Thọ Sơn để sửa chữa điện. Bà cụ nghe thấy có thợ điện nên đi bộ vài cây số ra chỗ bọn mình làm để nhờ vả”.
Đọc thêm

Chủ Nhật

24 sự thật mà chỉ những ai khó ngủ mới có thể hiểu hết…

1. Trong đầu quay đủ một bộ phim truyền hình.
2. Làm sao bây giờ? Mình chỉ còn 6 tiếng nữa để ngủ thôi… Làm sao bây giờ? Mình chỉ còn 5 tiếng nữa để ngủ thôi… Làm sao bây giờ? Mình chỉ còn 4 tiếng nữa để ngủ thôi… Còn 3 tiếng nữa là phải dậy đi làm rồi, trời ơi là trời, có để cho người ta ngủ không hả trời!!!!
3. Nằm sấp ngủ? Khó chịu! Nằm ngửa! Khó chịu! Nằm nghiêng? Khó chịu! Ôm chăn? Khó chịu! Đè lên chăn? Khó chịu! Đắp chăn? Khó chịu! Kẹp chăn? Khó chịu! Tao ngứa, tao nóng, tao khát, tao mệt, tao lạnh, tao buồn ngủ, tao đau, tao đói, tao đau đầu, tao muốn đi tè, tao muốn đi ị, tao muốn đi ngủ… Cái khỉ gì vậy? Trời sáng rồi!!!!
24 sự thật mà chỉ những ai khó ngủ mới có thể hiểu hết…

4. Cơ thể thực sự rất muốn đi ngủ, nhưng đầu óc lại tỉnh táo vô cùng.
5. Tôi biết rất nhiều người có một tật xấu, đó là trước khi đi ngủ nhất định phải đi vệ sinh, vậy bạn có biết cái cảm giác khi một đêm đi vệ sinh 20 lần là như thế nà không? Ha ha ha, lặp lại lần nữa, tuyến tiền liệt của đằng này không có vấn đề gì! Thận đằng này cũng không bị hư, mà đằng này chỉ bị mất ngủ mà thôi!!!
Đọc thêm

Thứ Năm

Cảm nhận nỗi cô đơn, rất nhẹ!

Người ta nói nhiều về sự cô đơn, như nó đã trở thành một phần của cuộc sống, nhưng chẳng ai có thể chấp nhận được.Tôi vẫn luôn tự hỏi bản thân mình và những người bạn của tôi, cô đơn là gì?
Cô đơn là khi tôi nằm trong góc phòng, lắng nghe tiếng mưa rơi cùng những bản nhạc cổ xưa phát ra từ radio, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi, về những kí ức đã qua, kỉ niệm của người trước còn đọng lại, về những điều hiện tại tưởng chừng rất hiển nhiên nhưng lại quá chông chênh. Nếu cô đơn là như vậy thì tôi chịu được cái sự một mình ấy, cô đơn hay là bình thản. Đôi khi giữa cái dòng đời đầy bon chen và xô bồ này, có những phút lặng như thế, có những góc tĩnh như thế, để nước mắt chảy trôi, nghe mặn chát nhưng thấm thía, rồi lại đứng dậy, thản nhiên mà bước tiếp qua những ngày cô đơn.
Cô đơn là khi tôi rời khỏi vòng tay người mình yêu, lang thang vô định, góc phố này, con phố kia, nơi những kỉ niệm không dành riêng cho một ai, nơi thành phố của tôi, lắng nghe tiếng xe cộ thúc giục nhau, nhìn ngắm cái cảnh thư thả nơi một góc công viên, nhâm nhi một tách cà phê thơm nồng, chẳng phải cô đơn là vậy, khi ở giữa những người thân quen vẫn cảm thấy lạc lõng, nằm trong vòng tay ấm áp vẫn thấy chút cô quạnh. Cô đơn hay không là từ lòng mình, chẳng thể hạnh phúc nếu trái tim không mở cửa, vòng tay khong giang rộng đón lấy yêu thương. Bản chất con người là cá thể độc lập, vị kỉ, cá nhân nhiềuu, cho đi hay nhận lại bao nhiêu cũng không thấy đủ, người ta cứ tự khiến bản thân mình cô đơn hụt hẫng vậy thôi.
Cô đơn là khi kết thúc một ngày vất vả, về nhà đối diện với bản thân trong căn hộ tiện nghi, một mình, người ta sợ cảm giác về nhà, nấu cho mình ăn, hát cho mình nghe, không có ai vỗ về hay đợi để chăm sóc, nhưng cô đơn như vậy tôi lại thấy tự do, tự tại, người ta lao ra khỏi nhà, vào những pub, bar, coffe để chuyện trò, ngẫu hứng cho tới khi mệt nhoài về nhà, tôi vùi mình trong những cuốn sách, những bản tình ca, một vài ly rượu vang và nghĩ về người tôi yêu, điều tôi hạnh phúc. Cô đơn như vậy kể cũng thú vị, khi tôi chẳng biết anh là ai, anh ở đâu, tôi chỉ cố chỉn chu bản thân thật tốt, tận hưởng những phút giây một mình cho trọn vẹn, trước khi anh đến, xáo trộn và đẩy vào đó “những bi kịch và hài kịch của tình yêu” , nếu được chọn tôi sẽ chọn cách cô đơn thật tốt giữa cuộc sống nhộn nhịp này.
Nhưng cô đơn cũng là khi có một người thật sự quan trọng bắt đầu bước vào cuộc sống của bạn.Bạn sẽ phải chấp nhận việc nghĩ đến người khác nhiều hơn bản thân mình, yêu họ hơn bản thân mình và đau vì họ hơn cả nỗi đau từ bản thân mình. Hào hứng rồi hụt hẫng, yêu rồi hận, thương rồi hờn dỗi, tất cả những cảm xúc xoay quanh con người ấy đều khiến bản thân bạn sợ họ rời đi hơn bao giờ hết, bạn sợ cô đơn hơn bất cứ điều gì mà tình yêu mang lại, thậm chí ngay cả những cảm xúc mãnh liệt nhất của tình yêu cập bến thì trên hết, vẫn là nỗi âu lo mất mát, chia ly. Tình yêu là điều khó cưỡng, mâu thuẫn và mệt mỏi, nhưng nếu vượt qua tất cả, của những hoài nghi và giận hờn, đó là thứ tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng nhất. Có lẽ khi yêu nên học cách để cho nỗi cô đơn tồn tại. Chẳng phải một chút cô đơn sẽ khiến bản thân thêm trân trọng đối phương, cũng như một chút ghen khiến tình yêu thêm thi vị, nhưng một chút thôi, vì quá đi, bạn sẽ tự khép bản thân mình vào vỏ ốc của sự cô độc, dù là tình yêu chân thành, thiên trường địa cửu, cũng chẳng thể cứu vãn được tình yêu của bạn. Hãy cô đơn thông minh.
Cô đơn không phải là khi tôi chỉ có một mình, là khi có ai đó rời bỏ tôi mà đi, mà là khi tôi luôn thấy mình một mình trong mọi mối quan hệ. Như vậy đó, cô đơn hay không là do bạn chọn, cũng như hạnh phúc, nếu bạn chọn cô đơn, để cho nó gặm nhấm bản thân, làm tâm hồn mòn mỏi thì hãy chấp nhận nó, đừng than vãn hay mong chờ điều gì thay đổi được cuộc sống, không cơ hội, không cuộc hẹn nào với hạnh phúc ngoài trừ lựa chọn có hay không thay đổi suy nghĩ của bản thân mình. Cô đơn là điều rất nhẹ và rất mỏng, nhưng ở một mặt nó cũng bất biến và khó buông, hãy sống cùng cô đơn như một cách để trưởng thành và tồn tại, cảm nhận nó hơn là để nó chi phối. Bạn sẽ thấy mình được yêu thương.
 Tiểu Xu
Đọc thêm

Thứ Hai

Nên sống thật với chính mình hay chạy theo cái vỏ bọc hào nhoáng kia?

Lâu rồi hôm nay nó mới lại viết, chẳng phải vì nó sợ những bộn bề cuộc sống, mà nó sợ trong sâu thẳm tâm hồn nó là một gã điên.

Một gã điên vì những thứ bình thường, điên vì nó không dám đối diện với thực tại của đời mình.
Ngắm nhìn cây bút một hồi lâu nó mới dám đặt tay xuống và than thờ. Nó thấy cô đơn lạnh lẽo giữa những ồn ào, nó thấy nó chỉ như một hình bóng mà ai đó đang dậy nó chạy theo.

Cám dỗ sức mạnh đồng tiền luôn làm cho con người ta chở nên lạc lỗi! Hình như nó cũng đã bị lạc dần vào cái thế giới muôn màu kia, mà nó cũng không hay biết?


Mọi thứ xung quanh cứ thế tiếp diễn chỉ để lại những khoảng lặng trong tâm hồn một kẻ đảo điên. Một kẻ cô đơn, một kẻ thất tình, một kẻ chẳng biết chính mình là ai. Tất cả đều tìm đến một nơi an nhiên nhất của một đời mang tên Bóng Tối.

Nó cố gắng vùi đắp mình trong bao nhiêu bề bộn, để quên đi những cảm xúc thật của một con người. Một thứ mà nó thấy day dứt đau khổ không thể nào thoát ra. Nó luôn tự nhủ với bản thân mình, đừng bỏ cuộc. Có đôi khi con người ta không thể cứ sống theo ước mơ của riêng mình . Mà còn sống cho những người xung quanh, yêu thương, kỳ vọng vào ta nữa.

Chỉ nghĩ vậy thôi là nó lại buông lơi những khát vọng của chính mình. Cảm xúc thật hỗn loạn mỗi khi nó tự mình đấu tranh với thế giới nội tâm của nó. Nó sợ nếu nó không tranh đấu với một nửa trong sâu thẳm tâm hồn kia, nó sẽ gục ngã, nó sẽ chạy theo những đam mê cám dỗ của chính mình.
Và biết bao lần nó đã làm thế, biết bao lần, nó cố gắng cười thật to, cười để quên đi cái nó đang suy đi tính lại!

Lần này nó sẽ bỏ qua mọi điều, bỏ qua mọi lời nói thị phi đàm têu, nó quyết định rồi. Dù thế nào nó cũng muốn được sống một lần với chính cảm xúc thật của nó.
Nó quyết tâm lắm, hôm nay nó mạnh mẽ, nó đã chiến thắng được con người bên ngoài kia của nó. Thế nhưng cuối cùng đến lúc nó chuẩn bị, nó lại bỏ cuộc.
Nó thất bại, thất bại thật sự với chính nó. Nhưng lại là hào nhoáng với những người xung quanh .
Nó sợ, không phải chỉ là cái hào nhoáng kia, mà điều nó sợ nhất là những giọt nước mắt của người nó thương yêu.

Cô đơn, mọi thứ lại đổ dồn về phía cô đơn. Nó lại chọn một góc tối, nhấm nháp chính mình, nhấm nháp giọt đắng trong tim, để cảm nhận một người đang thua cuộc!
Vậy là ước mơ của nó lại một lần nữa được chôn sâu thật sâu trong đấy tâm hồn. Chẳng ai hiểu được nó thực sự là ai, thực sự nó đang nghĩ gì và nó muốn gì trong thâm tâm của nó!

Từ bỏ, đôi khi tốt với người này nhưng lại không tốt với người kia. Con người sống lại quá dựa dẫm vào tình cảm và lý trí để quên đi mất một điều, ước mơ, bản chất mới là những điều quan trọng nhất!
Ùm nó biết, nó biết chứ, nó biết gần như mọi thứ, nó biết những ai khuyên nó là thật hay đùa, là tốt hay xấu. Nhưng chưa ai khuyên nó trên cương vị tâm hồn nó.

Nó sợ những lời khuyên có cánh, nhưng lại chẳng na nổi một hạt cát đời thường.
Nó sợ những lời nói lý lẽ nhưng lại chẳng thể mang cho nó được một hạt cơm khi đói.
Nó sợ cái vỗ vai bè bạn nhưng lúc hoạn nạn nó tìm mãi chẳng thấy bạn đâu?
Và thế cứ thế nó lại quên đi chính mình!


David Nguyễn
Đọc thêm

Chủ Nhật

Độc thân không có nghĩa là tôi cô đơn.......

Người ta bảo rằng ai rồi cũng sẽ tìm cho mình một bến đỗ để dừng chân. Tôi tin rồi cũng sẽ có người chọn tôi làm bến đỗ bình yên cuối cùng trong cuộc đời của họ. Và cho đến lúc đó tôi vẫn có thể mỉm cười và nói với mọi người, cuộc sống hiện tại của một đứa độc thân như tôi đến bây giờ vẫn rất ổn. Tôi 25, sống với những hoài bão và ước mơ riêng của bản thân.

“Đã bắt đầu chán với những câu hỏi thăm
Cũng chỉ quẩn quanh lấy chồng và chỉ thế
Sao không ai hỏi cuộc sống dạo này tốt chứ?
Có chuyện gì vui, hạnh phúc kể nghe coi”

Tôi 25, cái lứa tuổi mà theo như ông, bà ta vẫn thường hay nói “Bằng tuổi này ngày xưa đã con bế, con bồng”. Tôi vẫn một mình.

Tôi 25, cái lứa tuổi mà những cô bạn đồng trang lứa đã bắt đầu có những suy nghĩ nghiêm túc về một cái kết có hậu cho câu chuyện tình yêu là một đám cưới như trong mơ, khoác lên mình chiếc váy cưới cô dâu và nắm tay chú rể tiến vào lễ đường. Tôi vẫn một mình.
Độc thân không có nghĩa là tôi cô đơn.......
Tôi 25, có đôi lúc giật mình khi nghe tin báo của những cô bạn gái đã lấy chồng từ nhiều năm trước sẽ lên chức “mẹ” trong năm nay. Giật mình vì dòng thời gian trôi qua quá nhanh nhưng lòng vẫn khớp khởi vui mừng cho những cô bạn vì trong gia đình nhỏ giờ đây sẽ có thêm thiên thần nhỏ, xinh xắn và đáng yêu. Và tôi vẫn một mình.

Tôi 25, nghe đến thuộc lòng những câu hỏi của người thân, họ hàng trong những ngày giỗ Tết. Về chuyện con gái nhà bác này vừa mới đưa người yêu về ra mắt, con gái nhà cô kia đã định ngày làm đám hỏi, còn cháu tôi bao giờ mới cho mọi người ăn kẹo đây?

Tôi 25, thỉnh thoảng trong những ngày bạn bè gặp mặt vẫn nghe những câu hỏi mà chỉ có thể mỉm cười cho qua chuyện “Người yêu đâu mà lại đi một mình?”, “Con gái đến tuổi này đừng có kén chọn quá mày ạ”, “Lấy chồng đi còn cho bọn tao ăn cỗ, chứ đến lúc nằm ổ chờ sinh muốn đi cũng không được đâu đấy”.
Đọc thêm

Thứ Tư

Khi cô đơn ta nhớ ai.....?

Trong cuộc sống với muôn vàn những lo toan mệt mỏi, không ai trong chúng ta có thể tránh khỏi những lúc cô đơn.

Khi cô đơn bạn nhớ ai?

Rất nhiều người sẽ nhớ đến một hình bóng mà trong tim luôn khắc giữ cho đến hết cuộc đời...Người Yêu Cũ. Câu trả lời có lẽ không làm hài lòng cho bạn nhưng nó là sự thật khi bạn thấy cô đơn và muốn được tựa vào một bờ vai vững chãi. Có sai không khi bao lâu nay ta vẫn cố giữ trong lòng một hình bóng đã rất xa vời, mà nỗi đau ấy ta lại muốn chôn giấu thật sâu trong đáy tâm hồn. Vậy mà khi cô đơn ta lại muốn bới thật sâu cái ta cố giẫu, cố giữ cho riêng một thời, thành nỗi nhớ dai dẳng chẳng thể nào cất thành lời, đằng sau những nỗi đau ta đã từng qua.
Khi cô đơn ta nhớ ai
Vậy đã bao giờ bạn từng nói với chính mình. Tình yêu là cái gì nhỉ, sao ta cứ nhớ cứ mong về một người đã làm ta tổn thương để rồi tự mình làm mình đau. Có phải ta đang điên? Có lẽ là cũng hơi điên thật, vì một thứ chẳng dám nói, chẳng dám thừa nhận với chính mình với người bên cạnh mình. Chỉ để gặm nhấm khi cô đơn khi hờn dỗi và mệt mỏi đó sao.
Đọc thêm