Nghe đài báo lũ trên nguồn lại đổ về. Nước sông Lam mấy hôm nay đục ngầu chảy cuộn xiết. Chị ngồi ở nhà mà lòng bồn chồn không yên. Từ hôm bão qua đến giờ chị không liên lạc được với anh và đồng đội, không biết anh bây giờ tình hình như thế nào.
Bữa ăn tối hôm nay cả nhà cùng hướng mắt về ti vi, thời sự đưa tin tình hình lũ trên thượng nguồn, cơn lũ quét xuống bản làng, chỉ còn lại những xơ xác, những ánh mắt ngơ ngác thất thần của người dân khi lũ vừa đi qua. Chỉ không đầy hai tiếng đồng hồ tất cả gia tài sự nghiệp và cả người thân của họ đều trôi theo dòng nước. Có hai chiến sĩ biên phòng đã bị lũ cuốn khi cố gắng vượt sang bên kia bờ để cứu một em bé đang sợ hãi la hét trên thân cây. Người ta không nói rõ danh tính của hai đồng chí ấy. Chị nhắm mắt cầu trời đó không phải là anh. Mẹ khóc, lặng lẽ, giọt nước mắt len lỏi qua từng nếp nhăn. Bố nhìn mẹ chậc một tiếng rồi động viên:
- Bà nó đừng khóc nữa, thằng Tâm nhà mình mệnh cao lắm, lũ rừng không quật ngã được nó đâu.
Bố động viên mẹ vậy thôi chứ chị biết trong lòng bố cũng nóng ruột ngóng tin anh.
Nghe mẹ anh kể lại, khi bố anh tham gia chiến dịch biên giới mẹ mới sinh chị Lanh được một tháng. Bố cứ đi biền biệt, lúc thời gian chiến tranh ác liệt, cả năm trời mẹ không nhận được thông tin nào từ bố, mẹ cũng chỉ biết ôm con chờ đợi và hi vọng. bố trở về với thương tật 60% khắp người chi chít vết sẹo, một bên mắt không còn nhìn được nữa. Mẹ lặng thầm nhuốt nước mắt vào trong động viên bố. Với mẹ, bố trở về dù thế nào vẫn là một niềm hạnh phúc, vì nhiều bà mẹ khác cả đời ngóng tin chồng con, khóc mù cả hai mắt mà vẫn vô vọng.
- Thằng Tâm giống y hệt bố nó, gan lì lắm. Khi nó quyết định đi bộ đội, bố mẹ biết là nó đã lựa chọn chắc chắn nên tôn trọng quyết định của nó. Cuộc đời của mẹ không biết bao giờ mới có thể an lòng được đây?
Mẹ chép miệng thở dài.
10h, ru con ngủ xong chị mới bắt đầu ngồi vào bàn với những trang viết. Trước chị học báo chí, chị đã từng có ước mơ với những miền đất mới, những cung đường say mê hút hồn chị. nhưng yêu anh nên chị đã chấp nhận trở về làm hậu phương bên anh, ở nhà chăm lo cho gia đình để anh yên tâm công tác. Chị từ bỏ thiên đường mơ ước về làm ở xã để được gần nhà, tiện chăm sóc bố mẹ, con cái, lo việc dòng họ thay anh ở nơi xa xôi. Thời gian rảnh mỗi đêm chị dành để đọc sách, viết truyện và viết nhật kí.
Đọc thêm
Bữa ăn tối hôm nay cả nhà cùng hướng mắt về ti vi, thời sự đưa tin tình hình lũ trên thượng nguồn, cơn lũ quét xuống bản làng, chỉ còn lại những xơ xác, những ánh mắt ngơ ngác thất thần của người dân khi lũ vừa đi qua. Chỉ không đầy hai tiếng đồng hồ tất cả gia tài sự nghiệp và cả người thân của họ đều trôi theo dòng nước. Có hai chiến sĩ biên phòng đã bị lũ cuốn khi cố gắng vượt sang bên kia bờ để cứu một em bé đang sợ hãi la hét trên thân cây. Người ta không nói rõ danh tính của hai đồng chí ấy. Chị nhắm mắt cầu trời đó không phải là anh. Mẹ khóc, lặng lẽ, giọt nước mắt len lỏi qua từng nếp nhăn. Bố nhìn mẹ chậc một tiếng rồi động viên:
- Bà nó đừng khóc nữa, thằng Tâm nhà mình mệnh cao lắm, lũ rừng không quật ngã được nó đâu.
Bố động viên mẹ vậy thôi chứ chị biết trong lòng bố cũng nóng ruột ngóng tin anh.
![]() |
| Lũ trên nguồn - truyện ngắn hay về người lính Biên phòng |
- Thằng Tâm giống y hệt bố nó, gan lì lắm. Khi nó quyết định đi bộ đội, bố mẹ biết là nó đã lựa chọn chắc chắn nên tôn trọng quyết định của nó. Cuộc đời của mẹ không biết bao giờ mới có thể an lòng được đây?
Mẹ chép miệng thở dài.
10h, ru con ngủ xong chị mới bắt đầu ngồi vào bàn với những trang viết. Trước chị học báo chí, chị đã từng có ước mơ với những miền đất mới, những cung đường say mê hút hồn chị. nhưng yêu anh nên chị đã chấp nhận trở về làm hậu phương bên anh, ở nhà chăm lo cho gia đình để anh yên tâm công tác. Chị từ bỏ thiên đường mơ ước về làm ở xã để được gần nhà, tiện chăm sóc bố mẹ, con cái, lo việc dòng họ thay anh ở nơi xa xôi. Thời gian rảnh mỗi đêm chị dành để đọc sách, viết truyện và viết nhật kí.




