Thứ Năm

Trần Phú: Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam khi mới 26 tuổi

Đồng chí Trần Phú (1904 - 1931) - Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam, đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng và của dân tộc.

Đồng chí Trần Phú sinh ngày 1/5/1904, trong một gia đình trí thức nho học giàu lòng yêu nước, quê gốc tại Đức Thọ, Hà Tĩnh. Ông đã trở thành người học trò ưu tú của Chủ tịch Hồ Chí Minh và là Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam khi mới 26 tuổi (năm 1930).

Năm 1922, sau thi đỗ đầu kỳ thi Thành Chung do Trường Quốc học Huế tổ chức, đồng chí Trần Phú được bổ nhiệm dạy học tại Trường Tiểu học Cao Xuân Dục, Thành phố Vinh. Trong quá trình dạy học, đồng chí có dịp gần gũi với công nhân và nông dân, nhiệt tình truyền đạt kiến thức văn hóa, giác ngộ tinh thần yêu nước, ý chí cách mạng cho những người lao động. Một thời gian sau đó, đồng chí Trần Phú thôi nghề dạy học, tập trung cho hoạt động cách mạng.
Trần Phú: Tổng Bí thư đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam khi mới 26 tuổi
Năm 1925, Đồng chí tham gia sáng lập và hoạt động tích cực trong tổ chức Hội Phục Việt. Khi bị bọn mật thám phát hiện, những người lãnh đạo Hội quyết định đổi tên thành Hội Hưng Nam, sau đó lại đổi tên thành Việt Nam Cách mạng Đảng, rồi Tân Việt Cách mạng Đảng.

Tháng 6/1925, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập Hội Việt Nam cách mạng Thanh niên. Được tin, Ban lãnh đạo Hội Hưng Nam cử đồng chí Trần Phú sang gặp các đồng chí trong tổ chức này để đề nghị hợp nhất hai tổ chức. Trong thời gian này, đồng chí được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc đặt tên là Lý Quý, được huấn luyện về lý luận chính trị và kết nạp vào Hội Việt Nam cách mạng Thanh niên, vào Cộng sản Đoàn và được cử về nước hoạt động.

Tháng 9/1925, đồng chí Trần Phú được Hội Phục Việt cử sang Lào để vận động cách mạng. Thời gian hoạt động ở Lào, đồng chí đã đi sâu tìm hiểu đời sống và nguyện vọng của công nhân, nông dân, giác ngộ cách mạng cho họ và bước đầu tự rèn luyện lập trường, ý thức giai cấp công nhân cho mình.
Đọc thêm

Giá dầu sẽ chỉ còn... 10 USD/thùng vì xe điện và Trung Quốc?

Theo CEO của Longview Economics, xu hướng xe điện được chấp nhận một cách nhanh chóng có thể khiến giá dầu rớt xuống 10 USD/thùng trong thời gian chưa tới một thập kỷ.

Xe điện đang có được sức hút. Dù ở thời điểm hiện tại chúng chỉ chiếm một phần nhỏ trên thị trường xe hơi, nhưng càng ngày càng có nhiều nhà phân tích bắt đầu tin rằng xe điện sẽ nhanh chóng có được một vị trí vững chắc trong thập kỷ tới và mang lại những “bất ngờ” lớn cho thị trường dầu mỏ .

Đã có sự thay đổi sâu sắc trong một hoặc hai năm qua. Từ chỗ chỉ là một ý tưởng “thị trường ngách” ngay cả trong những dự báo dài hạn, xe điện đã tiến đến một vị thế mà nhiều người tin rằng loại phương tiện này sẽ dần cướp đi phần lớn thị phần của xe hơi sử dụng động cơ đốt trong truyền thống. Có nhiều lý do cho điều này – trong đó, chính sách và các tác nhân thị trường đang củng cố cho nhau để mang cuộc cách mạng xe điện đến ngày càng gần hơn.
Giá dầu sẽ chỉ còn... 10 USD/thùng vì xe điện và Trung Quốc?
Theo bộ phận Tài chính Năng lượng mới của Bloomberg (BNEF), giá pin giảm đã làm cho xe điện có tính cạnh tranh hơn nhiều, và xe điện có thể sẽ rẻ hơn các loại xe chạy bằng xăng hoặc dầu diesel vào những năm 2025 – 2029. BNEF dự báo rằng xe điện sẽ chiếm hơn phân nửa doanh số xe hơi chậm nhất là vào năm 2040.

Tuy nhiên, chính sách từ các Chính phủ có thể làm cho xu hướng này diễn ra nhanh hơn. Anh và Pháp đã công bố một giai đoạn “xóa sổ” động cơ đốt trong, cấm bán loại xe này vào năm 2040. Trung Quốc và Ấn Độ cũng đã thông báo những bước đi “ướm thử” theo chiều hướng đó, mà nếu như được chốt lại sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc chơi.
Đọc thêm

Thứ Tư

Bác Trọng, người sĩ phu Bắc Hà và cuộc chiến chống tham nhũng

Thật khó lý giải được hiện tượng Bác Trọng, có lẽ đó là lương tâm lên tiếng thông qua Bác! Hãy đọc bài viết dưới đây (của Phan Đăng) để yêu Bác hơn - Người Tổng bí thư của nhân dân!

Cảm ơn bác Trọng, có một thời người Hà Nội và cả nước gọi ông là Lú, bây giờ tôi mới hiểu không phải vậy. Trong bối cảnh các thế lực chính trị và nhóm lợi ích quá mạnh và quá dữ dằn thì người quân tử phải chọn cho mình lối ứng xử kiên nhẫn thậm chí ngu ngơ.

Cái đáng nể phục nhất ở ông là ông đã không chọn cách như các tiền nhân khác lui về ở ẩn cho yên thân. Ông đã kiên nhẫn và xây dựng được đội ngũ cộng sự tâm huyết để rồi bây giờ bắt đầu cuộc đại chiến chống tham nhũng.

Nước ta chưa bao giờ có nạn tham nhũng tràn ngập mọi ngóc ngách xã hội như bây giờ.hàng ngày đọc tin hàng ngàn ngàn tỷ của dân bốc hơi mà đau. Nếu không có cuộc chiến này, nếu không có những người như ông đất nước sẽ đi về đâu?. "củi tươi cũng cháy" ... là thông điệp nóng ngàn độ cho cuộc chiến này. Ai nói gì thì nói, riêng tôi xin cảm ơn ông và cảm ơn những người dũng cảm.
Bác Trọng, người sĩ phu Bắc Hà và cuộc chiến chống tham nhũng
Nếu người đứng đầu Đảng của chúng ta không phải là một người như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng thì công cuộc chống tham ô, tham nhũng có đang diễn ra quyết liệt, tới cùng như bây giờ hay không? Nếu không phải là một người như Ngài Trọng thì liệu Trịnh Xuân Thanh có bị "lôi" về, vụ Dầu Khí, vụ AVG, vụ cảng Quy Nhơn và những hệ luỵ tiếp theo mà VinaShin, Vinalines... gây ra có bị điều tra xử lý tới cùng hay không? Nếu không phải là một người "đốt lò" đầy lý tưởng và tâm huyết như Ngài Trọng thì cả "củi khô" lẫn "củi tươi" cũng đều đang phải cháy lên rừng rực như bây giờ hay không?

Trong bối cảnh mà gần như 99,9% giới quan chức Việt Nam trở thành tín đồ trung thành cho cái "triết thuyết tôn giáo" giống như một cái vòng kim cô quấn chặt lên đầu óc họ và nền văn hoá của họ: "Một người làm quan cả họ được nhờ", cái bối cảnh mà các quan chức không ngừng tận dụng vị thế của mình để đục khoét của công, làm giàu bất chính thì riêng Ngài Trọng lại tiêu biểu cho mẫu quan chức liêm chính 0,1% còn lại.
Đọc thêm

Chính sự mất mát dạy cho chúng ta giá trị của mọi thứ

Đừng mất thì giờ phân định việc thị phi cho rành mạch đen trắng trong khi tất cả đều chỉ là tương đối trong tục đế mà thôi. Cái đúng với người này có thể sai với người khác, cái phải ở chỗ kia có thể trái ở nơi nọ, cái đang đúng lúc này không hẳn sẽ đúng về sau.

Hãy xét đoán chính mình mà đừng xét đoán kẻ khác dầu họ tốt xấu thế nào đi nữa.

Đừng là gì cả ... Nếu là gì đó bạn sẽ đau khổ ... Vì bạn sẽ khó mà sống với con người thật, với giá trị thật của chính mình.

Ai biết lắng nghe, học hỏi, chiêm nghiệm bài học của chính đời mình, dù khổ hay vui, dù thành hay bại, người ấy đang thật sự thiền, hay đúng hơn là đang sống giáp mặt với chân lý muôn đời.
Chính sự mất mát dạy cho chúng ta giá trị của mọi thứ
Đừng bám víu vào điều gì, vì bám víu là dính mắc, là trói buộc là đau khổ... Và là không còn thong dong tự tại nữa.

Thương và ghét, cả hai đều đau khổ bởi vì đều do tham ái gây ra. Muốn là khổ. Muốn mà không được cũng khổ. Ngay cả khi có được cái mà bạn muốn, cũng là đau khổ nữa, bởi vì khi được chúng, bạn lại lo sợ sẽ mất chúng.

Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành. Mỹ phẩm tốt nhất là nụ cười. Nữ trang quý nhất là sự khiêm tốṇ. Trang phục đẹp nhất chính là sự tự tin.

Cái gì xuất phát từ trái tim sẽ đi đến trái tim.

Bí quyết lớn nhất của thành công là thành thật.
Đọc thêm

Biết đủ sẽ không bao giờ thấy khổ

Bạn tôi hay giúp đỡ một bác có hoàn cảnh rất khó khăn. Bác bị mù nên phải bán chổi để nuôi đứa con thiểu năng của mình. Thỉnh thoảng bạn tôi lại tranh thủ gửi con để ù về quê biếu bác ít tiền mua gạo, mua dầu mỡ mắm muối, ... lo lắng sắp đặt đâu vào đó rồi mới yên tâm đi được. Đợt vừa rồi về bạn lên kể bác ốm không đi bán hàng được. Vậy mà hỏi lấy tiền đâu để sống, bác vẫn bảo còn gạo với ít lạc mà, lo gì. Nhất định không chịu gọi điện cho, cũng chẳng xin xỏ ai cái gì bao giờ.

Nghe bạn kể, tôi thấy ngưỡng mộ bác quá. Một người hiếm có. Một người nghèo nhưng lại biết thế nào là đủ. Biết đủ là biết hài lòng với những gì mình hiện có, không khao khát, ngõi ngọp những thứ không phải của mình. Dù rằng ngoài kia người ta có ăn sơn hào hải vị, có đua nhau ăn thịt bò Úc, gà Mỹ, hay sữa Nhật, ... thì cũng mặc kệ họ. Mình được hai bữa cơm với củ lạc cũng thấy may mắn lắm rồi. Thế chẳng sung sướng hơn chán vạn những người ăn cơm với thịt mà chẳng thấy ngon, ngủ trên giường đệm dát vàng mà trẳn trọc suốt đêm không ngủ được.
Biết đủ sẽ không bao giờ thấy khổ
Cái sự biết đủ khiến con người ta không thấy mình khổ. Biết đủ, tức là biết hoàn cảnh của mình thế nào, khả năng của mình ra sao, số mệnh của mình như thế nào, ... để thấy rằng với những điều kiện như vậy mình được như thế này, được người nọ ngườ kia thương cảm giúp đỡ là may lắm rồi. Chứ nếu hoàn cảnh của bác suốt ngày cứ nghĩ người ta thế này thế kia, so sánh việc người ta lành lặn, may mắn giàu có, ... còn mình thì đã kém may mắn đủ đường khổ sở đủ đường, rồi thì oán trách ca thán ông trời rồi lại ao ước này nọ ... thì sẽ càng thấy mình khổ thêm.

Con người ta khổ chính là vì cái sự không biết thế nào là đủ. Có được một căn nhà nhỏ, một cuộc sống tạm ổn, chẳng mấy ai thấy thế là đủ. Người ta phải bon chen, bất chấp mọi thứ để có nhiều tiền hơn nữa, để mua căn nhà mới to hơn, sang trọng hơn. Có nhà to rồi, vẫn chẳng thỏa mãn, lại phải to hơn nữa, đẹp hơn nữa. Không hài lòng với hiện tại có thể thúc đẩy con người ta phấn đấu. Nhưng nếu không biết đủ, ta sẽ chẳng có điểm dừng, để mình bị cuốn vào vòng xoáy của tiền bạc, không cách nào thoát ra được. Để khi ta hiểu ra thì đã chẳng còn gì. Giống như bà lão trong câu chuyện ông lão đánh cá và con cá vàng vậy.
Đọc thêm

Gã sở khanh và những dòng nhật ký có một không hai

Ngày ... tháng ... năm ...

Nay chở một em mới quen đi uống nước. Lúc về, mình lái xe loằng ngoằng, mấy lần suýt tông vào đít xe buýt. Em hỏi: "Sao vậy anh?". Mình bảo: "Chắc uống phải chai nước ngọt có ruồi, nên đang đau bụng, buồn ỉa quá". Em tỏ ra lo lắng: "Đau bụng thế chạy xe có sao không anh?". Mình bảo: "Không sao đâu em! Thằng bạn thân của anh sẽ phù hộ cho anh mà!".

Em lại hỏi: "Bạn thân nào?". Mình kể: "Trước, cũng trên đường đi uống nước với thằng bạn thân về, anh cũng bị đau bụng, buồn ỉa nên lái xe loạng choạng, ngã ra đường. Anh thì không sao, nhưng thằng bạn ngồi sau thì văng ra, bị xe buýt phi tới tông chết tươi, cũng trên đoạn đường này luôn.

Gã sở khanh và những dòng nhật ký có một không hai

Nay là giỗ đầu thằng bạn anh đấy! Nó chết thiêng, nên chắc sẽ phù hộ cho chúng ta về nhà an toàn". Em im lặng một lát rồi rụt rè kéo áo mình, bảo: "Hay anh tìm chỗ nào đó ỉa tạm một cái cho hết đau bụng đi, rồi hẵng về!". Tức thì, mình rẽ luôn vào cái khách sạn bên đường ...
Gã sở khanh và những dòng nhật ký có một không hai
Xong việc, lúc xuống quầy lễ tân trả tiền phòng, như chợt nhớ ra điều gì, em lại níu áo mình, bảo: "Hình như anh quên chưa đi ỉa!". Mình xua tay: "Khỏi! Anh hết buồn rồi! Chắc thằng bạn anh phù hộ". Nhưng em có vẻ vẫn chưa hết âu lo: "Thế nhỡ lát đi đường lại đau thì sao?". Mình lắc đầu: "Anh mệt há mồm rồi! Đau làm sao được nữa".

Ngày ... tháng ... năm ...

Lúc sáng, Vân nhắn tin cho mình, bảo 2h chiều ra cổng trường đón em ấy đi chơi. Mình "ok". Thế nhưng đến trưa, Lan lại gọi điện bảo hôm nay Lan rụng trứng, trong người khó chịu, bực bội, muốn gặp để trút bực lên mình. Vậy là mình lại chạy tới đón Lan mà quên luôn cái hẹn với Vân. Đúng là Lan rụng trứng thật, vì vừa bước vào phòng, Lan đã đạp chân đóng cửa cái "phành", tay Lan bế thốc mình quẳng lên giường cái "uỳnh", rồi Lan lao vào mình, hai cơ thể khát tình huỳnh huỵch quyện lấy nhau, hì hụi, nghiến ngấu ...
Đọc thêm

Trận đánh đẫm máu nhất của Mỹ trong Thế chiến II

 Cuộc phản công của Đức quốc xã ở Ardennes kéo dài chỉ 2 tháng nhưng gây tổn thất nặng nề nhất cho quân đội Mỹ trong suốt Thế chiến II với con số thương vong gần 90.000 người.

Thành công của cuộc đổ bộ lịch sử lên Normandy tháng 6/1944 của phe Đồng minh đã tạo ra bước ngoặt lớn trong Thế chiến II. Cục diện chiến trường trên Mặt trận phía Tây chuyển biến theo chiều hướng bất lợi cho Đức quốc xã.

Theo History.com, sau khi giải phóng Pháp vào tháng 8/1944, phe Đồng minh tiến về phía Đức nhanh hơn so với dự kiến. Tuy nhiên, điều này lại kéo theo những rắc rối về mặt hậu cần. Binh sĩ mất sức sau thời gian dài chiến đấu liên tục. Việc xuyên thủng phòng tuyến của Đức ở Pháp khiến phần lớn binh sĩ chịu tổn thất nặng về sức khỏe và tinh thần.
Trận đánh đẫm máu nhất của Mỹ trong Thế chiến II
Bên cạnh đó, vấn đề hậu cần trở nên cấp bách khi khu vực đổ bộ ở Normandy không có cảng nước sâu. Quá trình tiếp tế bằng tàu đổ bộ xe tăng trực tiếp trên bãi biển không đáp ứng được nhu cầu. Cảng nước sâu Cherbourg, phía bắc bán đảo Cotentin, tuy phe Đồng minh đã chiếm được nhưng Đức quốc xã đánh chìm 2 tàu lớn choán ngay lối vào, cơ sở hạ tầng trên cảng cũng bị phá hủy. Việc đưa cảng trở lại hoạt động phải mất vài tháng.

Tướng Dwight D. Eisenhower, Tư lệnh tối cao phe Đồng minh quyết định đóng quân ở Ardennes, một khu vực rừng núi rậm rạp nằm giữa Bỉ và Luxemburg, hạn chế các hoạt động tiến quân cho đến khi vấn đề hậu cần được khắc phục.

Kế hoạch táo bạo của Đức

Mặc dù kế hoạch tiến quân của phe Đồng minh bị chậm lại do khó khăn về hậu cần, 96 sư đoàn phe Đồng minh vẫn ở phía trước, với ước tính có thêm 10 sư đoàn bổ sung từ Anh. Adolf Hitler nhận thấy rằng nếu không có một cuộc phản công mang tính quyết định, Đức quốc xã khó mà chống đỡ được trước sức mạnh của phe Đồng minh.
Đọc thêm

Bài diễn thuyết chấn động TQ: Không đánh, không mắng, không phạt, không có học sinh ưu tú

Chuyên gia giáo dục hàng đầu Trung Quốc Tiền Văn Trung cho rằng, nền giáo dục hiện nay tại Trung Quốc đang thụt lùi vì sự nhượng bộ con trẻ của chính phụ huynh và nhà trường.

LTS: Mới đây, bài diễn thuyết của giáo sư Tiền Văn Trung (giảng viên Đại học trọng điểm Phục Đán được trình bày tại "Diễn đàn Cấp cao Giáo dục Gia đình Tân Đông Phương lần thứ 3" đã gây xôn xao dư luận Trung Quốc khi chỉ ra những thực trạng sai lầm trong việc dạy dỗ con trẻ của hầu hết các gia đình và nhà trường hiện đại.

Đặc biệt, bài diễn thuyết của giảng viên Tiền còn gạt bỏ sự hô hào mù quáng cho các bậc phụ huynh về hình thức giáo dục được coi là "văn minh", "tiến bộ" như "giáo dục vui vẻ", "giáo dục tố chất". Từ đó, ông đã chỉ ra rằng, lối dạy dỗ con cái không đi liền với các hình phạt nghiêm khắc sẽ phá hủy tương lai của xã hội.

Dưới đây là nguyên văn bài diễn thuyết của giáo sư Tiền Văn Trung đã giúp hàng triệu các bậc cha mẹ, thầy cô "thức tỉnh".
Bài diễn thuyết chấn động TQ: Không đánh, không mắng, không phạt, không có học sinh ưu tú
"Tôi vô cùng vinh hạnh khi được tới tham dự diễn đàn lần này.

Lẽ ra đề tài diễn thuyết của tôi do thầy hiệu trưởng Du Mẫn Hồng chỉ định. Nhưng sau khi lắng nghe những phát biểu của thầy Du tại trường Ngoại ngữ Trịnh Châu cùng đôi lời của đồng chí hiệu trưởng trường Tứ Trung, tôi đã mạnh dạn đề xuất đổi đề tài.

Trước tiên tôi muốn dùng thân phận của một người thầy giáo, sau đó là vai trò của một người phụ huynh, và cuối cùng kể tới xuất thân từng là học sinh để phát biểu đôi lời về cái nhìn của tôi đối với giáo dục.

Luận điểm thứ nhất: Vấn nạn "con một" mà Trung Quốc hiện nay đang phải đối mặt

Nền giáo dục Trung Quốc đang phải đối mặt với một vấn đề trước nay chưa từng có.

Cho tới thời điểm hiện tại, quan điểm của chúng ta đối với giáo dục nước nhà có lẽ đều bắt nguồn từ một sai lầm. Đó là bởi chúng ta chưa bao giờ thực sự suy nghĩ xem "giáo dục là gì?".
Đọc thêm

Thứ Ba

Mối hận của vua Gia Long với nhà Tây Sơn: Tấn bi kịch lịch sử

Vua Gia Long vốn không phải là con người hiếu sát. Ngay cả việc đối với họ Trịnh, hai bên đánh nhau ròng rã 45 năm trời, vậy mà khi đã lấy được nước (1802), vẫn đối xử tốt với con cháu họ Trịnh chứ đâu đến cạn tàu ráo máng như với Tây Sơn?

Bài viết thể hiện góc nhìn của của nhà nghiên cứu lịch sử Võ Hương An

Lời người viết: Mùa Vu lan năm Canh dần 2010, tự nhiên tôi nhận được nhiều email của thân hữu gởi đến – có ngày nhận hai ba cái — kèm theo truyện ngắn “Một ngày lễ Vu lan sầu thảm” của Tịnh Thuỷ, viết về sự tàn ác và hèn hạ của vua Gia Long trong việc hành hình vợ chồng Trần Quang Diệu & Bùi Thị Xuân — hai dũng tướng của Tây Sơn — và gia đình (mẹ già và con gái). Nội dung của các điện thư hoặc có ý hỏi tôi sự thật có đúng như vậy không, hoặc tỏ ra đồng ý với tác giả, chê trách vua Gia Long tàn ác. Bài viết này xin xem như một câu trả lời, sự thật lịch sử là một kinh nghiệm chung ở đời…
Mối hận của vua Gia Long với nhà Tây Sơn: Tấn bi kịch lịch sử
Đôi nét lịch sử

Sau 25 năm chiến đấu kiên trì và gian khổ, ngày mồng 3 tháng 5 năm Tân Dậu (13/6/1801) Nguyễn Vương (vua Gia Long) tái chiếm kinh đô cũ Phú Xuân, đuổi vua tôi Cảnh Thịnh chạy dài ra Bắc. Một năm sau, ngày mồng 2 tháng 5 năm Nhâm Tuất (1/6/1802), tuy chưa chính thức lên ngôi hoàng đế (1) nhưng theo lời đề nghị của bầy tôi, vua ban hành niên hiệu Gia Long, mở ra một triều đại mới của nhà Nguyễn. Vào đầu thế kỷ XX, vua Khải Định đã chọn ngày này ( mồng 2 tháng Năm âm lịch) làm ngày quốc khánh của nước Đại Nam, đặt tên là ngày Hưng quốc khánh niệm. Những ai ở lứa tuổi trên 70 ở Trung kỳ, từng cắp sách đến trường có thể còn nhớ đôi chút về ngày này, nhất là ở Huế. Đó là ngày mừng đất nước thống nhất. Niên hiệu Gia Long bao hàm trong ý nghĩa đó — vua muốn nói ông là người đã đi từ Gia Định thành tới Thăng Long thành để thống nhất đất nước. (Võ Hương-An, Thăng Long và Gia Long )
Đọc thêm

Phân biệt ba khái niệm Chiến lược, Chiến thuật, Chiến dịch

Chiến lược, Chiến thuật, Chiến dịch là ba khái niệm áp dụng rất phổ biến trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Tuy nhiên nhiều người thường xuyên lẫn lộn giữa chúng với nhau, thậm chí là những người viết lách chuyên nghiệp. Vậy các khái niệm này là gì và có khác biệt gì?

Chiến lược

Chiến lược là một từ có nguồn gốc từ lĩnh vực quân sự, đó là phương cách để chiến thắng trong một cuộc chiến tranh. Có nhiều định nghĩa khác nhau nhưng có thể hiểu chiến lược là chương trình hành động, kế hoạch hành động được thiết kế để đạt được một mục tiêu cụ thể, là tổ hợp các mục tiêu dài hạn và các biện pháp, các cách thức, con đường đạt đến các mục tiêu đó.
Phân biệt ba khái niệm Chiến lược, Chiến thuật, Chiến dịch
Trong quân sự, chiến lược khác với chiến thuật, chiến thuật đề cập đến việc tiến hành một trận đánh, trong khi chiến lược đề cập đến việc làm thế nào để liên kết các trận đánh với nhau. Nghĩa là cần phải phối hợp các trận đánh để đi đến mục tiêu quân sự cuối cùng.

Như vậy một chiến lược phải giải quyết tổng hợp các vấn đề sau :

– Xác định chính xác mục tiêu cần đạt.
– Xác định con đường, hay phương thức để đạt mục tiêu.
– Và định hướng phân bổ nguồn lực để đạt được mục tiêu lựa chọn.
Đọc thêm

Thứ Hai

Chúng ta đã bỏ mất cái cơ hội thách thức chính mình vượt qua cái giới hạn tự mình đặt ra

Hôm qua, có một anh bạn người Pháp nhận xét với tôi rằng, người Việt Nam rất tài giỏi, nhất là trong ngành nghệ thuật, nhiếp ảnh, thủ công…, thậm chí có năng khiếu vượt trội các đồng nghiệp phương Tây, nhưng vấn đề là, không có ai đặt ra cho chúng ta những thách thức – hay nói đúng hơn là chúng ta không tự đặt ra các thách thức cho chính mình – để có thể vươn tới sự hoàn thiện. Hình như, khi đạt được một mức độ thành công nào đó, chúng ta hay tự thoả mãn, và chấp nhận cái giới hạn phía trước.

Hồi mới mở dịch vụ tổ chức sự kiện, Le Bros may mắn được làm chuỗi hoạt động rất lớn cho Công ty Honda. Các bạn nhân viên của Honda nói rằng, họ được giao nhiệm vụ giám sát và “review” công việc của chúng tôi. Họ làm thế thật, soi từng tí, từng cái ốc vít, từng cái nút buộc. Một số đồng nghiệp của tôi khó chịu ra mặt. Còn tôi bảo: Chúng ta gặp may đấy. Làm việc với công ty Nhật, họ càng khó tính thì chúng ta càng nhanh trưởng thành. Từ đó, cái backdrop trước mặt tôi không bao giờ bị nhăn, một lá cờ treo không bao giờ lệch.
Chúng ta đã bỏ mất cái cơ hội thách thức chính mình vượt qua cái giới hạn tự mình đặt ra
Làm việc với tôi, các bạn nhân viên hiểu rằng, một khoảng cách (space) đúp giữa hai chữ trong văn bản là thừa, và từ sau dính vào dấu chấm, dấu phẩy phía trước nghĩa là thiếu; hai tấm ảnh ngang nhau trên một slide PowerPoint mà không ngay hàng thẳng lối là không chấp nhận được. Có thể, sự cầu toàn này không làm cho văn bản hay bài thuyết trình hay hơn, nhưng đó là thái độ trách nhiệm với mỗi điều mình làm.
Đọc thêm