Thứ Bảy

Gặp người chuyên trộm xác tử tù ở nghĩa địa sau khi bị hành quyết

Vụ lấy xác Năm Cam và đồng bọn ra khỏi nghĩa địa trường bắn Long Bình với ông cũng rất đáng nhớ.

Ở nghĩa địa trường bắn Long Bình (TP.HCM) có nhiều “kền kền” trộm xác tử tù, nhưng người nổi tiếng và có thể gọi là “trùm phu mộ”, chính là ông Ba Son.

Giờ ông Ba Son đã giải nghệ, suốt ngày ngồi trầm ngâm ở mấy quán cà phê rồi lang thang câu cá ở những hồ lớn quanh Đồng Nai, Sài Gòn.

Ông sống một mình trong căn nhà cấp 4, nằm ngay cạnh nghĩa trang của phường. Ông Ba Son tính tình thẳng như ruột ngựa, chẳng sợ trời đất gì nên chẳng giấu diếm công việc quái đản của mình, đó là trộm xác chết tử tù.
Ông Ba Son kể chuyện trộm xác tử tù.
Ông bảo nghề “trộm xác” bám riết đời ông suốt mấy chục năm qua, đó là duyên phận, dù muốn dù không ông vẫn phải làm. Mấy năm nay, thấy đã có tuổi, lại thêm trường bắn đóng cửa, tử tù không được đưa về để hành quyết nữa, ông đã tuyên bố giải nghệ.

Ông Ba Son bảo, nghề của ông là nghề độc, nghề không dành cho những người yếu bóng vía nên trước đây chẳng ai dám làm. Bởi một mình một sân nên thu nhập cũng thuộc dạng… khủng, hơn cả cát sê của những ngôi sao ca nhạc nổi tiếng ở đất Sài thành.

Trường bắn Long Bình được thành lập từ năm 1976. Theo ông Son thì tử tù “xông đất” trường bắn này là một giang hồ mà nhiều người nghe tên đều thấy sợ hãi. Hắn là Phạm Bá Y, (tức Y “cà-lết”, một tướng cướp khét tiếng, người từng hạ sát trùm giang hồ Sơn Đảo).
Đọc thêm

Thứ Sáu

Lời kể kinh hoàng của người Mỹ về ‘Chuồng cọp’ Côn Đảo

Hình ảnh của các tù nhân trong lồng đã khắc sâu vào tâm trí tôi, đến giờ vẫn không tẩy xóa nổi…

Trích đăng bài viết của nhà báo Don Luce – một trong những nhân chứng trong vụ phát hiện khu “Chuồng cọp” Côn Đảo làm chấn động dư luận thế giới tháng 7/1970.

Người bạn tốt nhất của tôi đã bị tra tấn đến chết vào năm 1970. Anh là Nguyễn Ngọc Phương – một người đàn ông hiền lành. Nhưng anh ghét chiến tranh và sự tàn phá của nó với đất nước mình. Sau ba ngày bị thẩm vấn và tra tấn liên tục, anh qua đời. “Anh bị các cảnh sát người Việt tra tấn, nhưng các chuyên viên người Mỹ đứng đó và chỉ đạo”, một trong những bạn tù của anh cho biết như vậy.

Có lẽ đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nhà tù ở Việt Nam và nhà tù Abu Ghraib (Iraq). Ở Việt Nam, Mỹ chủ yếu đào tạo và tài trợ cho cảnh sát và quân đội Sài Gòn để làm tay sai của họ. Ở Abu Ghraib và các nhà tù khác tại Iraq, quân đội Mỹ trực tiếp tiến hành hoạt động tra tấn.
Hình ảnh khu Chuồng cọp Côn Đảo được đăng trên tạp chí Life năm 1970 đã khiến thế giới rúng động.
Tuy nhiên, thực tế đã có nhiều người Việt Nam bị lính Mỹ tra tấn trước khi được chuyển cho chính quyền Sài Gòn và đưa vào tù. Việc các nông dân bị trói ngoài trời nắng nóng, và rất nhiều người bị lính Mỹ xử bắn đã được miêu tả đầy đủ trong các tài liệu của quân đội Mỹ rò rỉ ra báo giới.

Năm 1970, Tổng thống Nixon đã gửi một phái đoàn gồm 10 nghị sĩ đến Việt Nam để nắm tình hình thực tế. Một phần nhiệm vụ của họ là chuyến viếng thăm một nhà tù ở miền Nam Việt Nam để được chấp thuận thăm một nhà tù đang giam giữ lính Mỹ ở miền Bắc Việt Nam.

Ông Tom Harkin, khi đó là nhân viên, trợ lý của đoàn Quốc hội Mỹ, đã thuyết phục hai nghị sĩ trong đoàn điều tra hoạt động tra tấn trong “Chuồng cọp” tại nhà tù ngoài khơi bờ biển của Việt Nam. Các dân biểu bay 200 dặm đến Côn Đảo, nơi có nhà tù được người Pháp xây từ năm 1939 này. Tôi được tham gia chuyến đi trong tư cách một thông dịch viên và chuyên gia về các nhà tù ở Việt Nam.
Đọc thêm

Số phận dữ dội của ‘Sông Đông êm đềm’

“Sông Đông êm đềm” là bộ tiểu thuyết vĩ đại nhất của nhà văn Nga Mikhail Sholokhov. Với tác phẩm này, ông đã được tặng Giải Nobel văn học năm 1965. Tuy vậy, khi tác phẩm mới ra đời, một bức màn nghi vấn đã bao trùm lên “đứa con tinh thần” của ông…

Sông Đông êm đềm miêu tả một giai đoạn lịch sử 10 năm từ 1912-1922 tập trung chủ yếu ở hai bờ sông Đông và một làng quê người Kozak ở ven sông. Truyện kể về số phận con người trong chiến tranh, sự đúng sai của những quyết định trong cuộc đời mỗi con người, quan niệm về tình yêu, hôn nhân và ngoại tình…

Chuyện khắc hoạ 10 năm cuộc đời của nhân vật Gregori Melekhov. Anh đem lòng yêu Aksinia, vợ một người hàng xóm. Để ngăn cản mối quan hệ này phát triển, gia đình Melekhov cưới Natalia cho Gregori. Để được sống bên nhau, Gregori và Aksinia cùng bỏ nhà đi làm thuê. Tủi nhục, phẫn uất vì bị chồng mới cưới ruồng bỏ, Natalia đã quyên sinh nhưng không chết.
Số phận dữ dội của ‘Sông Đông êm đềm’
Sau này, Gregori phải đi lính trong những năm đầu của Thế chiến I. Tham gia chiến tranh, Gregori cảm nhận được tính chất tàn bạo, vô nghĩa của nó. Mặc dù chán ghét chiến tranh và không ý thức được mình chém giết để làm gì nhưng vó ngựa của Gregori vẫn phiêu bạt khắp các chiến trường, lao vào những trận đánh đẫm máu.

Ở nhà, Aksinia sống trong cơ cực, cô đơn, đứa con đầu lòng chết vì bệnh tật, nàng đã ngã vào vòng tay của tay con trai chủ nhà. Khi về phép, biết chuyện dan díu của Aksinia, Gregori quay trở về sống với Natalia. Sau khi Gregori hết nghỉ phép và quay về quân ngũ, Natalia sinh đôi một trai, một gái.
Đọc thêm

Hãy dừng lại và buông xả

Hàng ngày, tâm mình như con khỉ vậy, chạy nhảy lung tung, chạy theo sắc, thanh, hương, vị, xúc chạm bên ngoài mà không lúc nào ngơi nghỉ.

Đọc “Người vô sự” của thầy Nhất Hạnh giúp tôi hiểu thế nào là dừng lại và làm người vô sự.

Hàng ngày, tâm mình như con khỉ vậy, chạy nhảy lung tung, chạy theo sắc, thanh, hương, vị, xúc chạm bên ngoài mà không lúc nào ngơi nghỉ.

Mình luôn trong tâm thế đánh giá, nhận xét mọi sự để thể hiện cái gì đó hay chỉ là bày tỏ cái ngã kiêu mạn của mình. Cái tâm lăng xăng, con khỉ gió ấy à, chạy hết nhà này tới nhà khác không lúc nào chịu yên. Ngày nay người ta hay mệt mỏi bởi có quá nhiều việc đến với mình rồi thả cái tâm rong ruổi theo những việc ấy. “Người vô sự” như một tiếng chuông làm tôi giật mình, giúp tôi nhận diện “con khỉ” của tôi đang làm gì. Chỉ cần để ý nó và kêu nó dừng lại là tôi thấy khỏe ra ngay. Trong một ngày mà mình làm quá nhiều việc linh tinh, hết chuyện nhỏ tới chuyện lớn cũng đủ làm cho mình mệt mỏi nói chi “con khỉ” nhảy từ vườn này đến đất kia, lao nhọc biết bao. Chỉ cần dừng lại thôi là mình thấy khỏe, tiết kiệm biết bao nhiêu là năng lượng, mấy anh an lạc hạnh phúc kéo đến nhà chơi ngay. Dừng lại thôi khỉ con ơi! Người vô sự là người có con khỉ dừng lại, làm “con trâu” ngoan hiền, sống chánh niệm, thảnh thơi trong giây phút hiện tại.
Hãy dừng lại và buông xả
Bụt là người có ăn cơm, còn mình thì không. Bụt là người có ngủ, còn mình thì không. Bụt là người có đi thiền hành, còn mình thì không. Mỗi việc làm, hành động của Bụt đều trong chánh niệm, tự nhiên thảnh thơi mà hùng dũng, còn mình thì không, lăng xăng mệt mỏi. Khi ăn cơm mình lo nghĩ chuyện đâu đâu mà không thật sự ăn cơm. Mình nghĩ tới công việc, nghĩ tới tối nay đi chơi với bạn nơi nào…, chưa thật sự tiếp xúc thực tại hiện tiền lúc ăn cơm. Tiếp xúc thực tại như thế nào? Chính là chánh niệm trong từng hành động, từng phút giây là được rồi. Khi mình thực tập được chánh niệm, ăn cơm như Bụt ăn thì trong giây phút ấy mình và Bụt giống nhau rồi. Chúng ta chỉ thiếu là không miên mật như Bụt thôi. Đó là sự chánh niệm trong từng giây phút. Khi có chánh niệm thì lúc đó còn cái gọi là quá khứ, hiện tại hay vị lai nữa không? Lúc bấy giờ là giây phút của vô sanh, vô diệt, giây phút của Niết-bàn còn gì.
Đọc thêm

Người Việt và câu chuyện giàu kinh tế, nghèo văn hóa

Vẫn biết rằng phát triển kinh tế thì nhanh và dễ hơn phát triển văn hoá nhưng chẳng nhẽ người ta cứ mải làm giàu mà không cần xây dựng cho mình những kiến thức tối thiểu về văn hoá nghệ thuật. Hình như họ không có nhu cầu tự nâng mình lên.

Sự chênh lệch của khoảng cách giàu nghèo thì ai cũng nhìn thấy nhưng sự chênh lệch giữa tiền bạc và văn hoá thì ít người biết đến. Giảm bớt điều này chắc chắn cũng là một yếu tố tạo ra sự ổn định xã hội. Chả lẽ người ta cứ làm giàu, cứ giàu, cứ sống mà không cần quan tâm đến chất lượng sống. Sống không chỉ là chuyện thọ yểu và có bao nhiêu tiền mà là sống thế nào.

Thật đáng mừng là ở Việt Nam đã xuất hiện một tầng lớp trung lưu (về kinh tế) nhưng cũng thật đáng buồn là chưa có một tầng lớp trung lưu về văn hoá.
Người Việt và câu chuyện giàu kinh tế, nghèo văn hóa
Bảo tàng là nơi tốt nhất để mọi người có thể đến để học hỏi, tự trang bị cho mình những kiến thức phổ thông nhưng giả sử bạn có thời gian và bạn có mặt ở các bảo tàng, Bảo tàng Lịch Sử, Bảo tàng Mỹ thuật, Bảo tàng Dân tộc học trong một năm thì thử hỏi có mấy lần bạn gặp các nghệ sỹ, các ngôi sao, các thương gia ở đó. Huống hồ là người lao động bình thường. Các bảo tàng ở Việt Nam vẫn chỉ là điểm cho khách du lịch nước ngoài.

Tại sao lại chỉ đặt ra chỉ số tăng trưởng về kinh tế mà không có chỉ số tương tự về văn hoá. Một số hội thảo quốc tế gần đây đã đề cập đến chỉ số Hạnh phúc quốc gia – Gross National Happiness ( GNH) trong đó giá trị văn hoá là một yếu tố. Nếu muốn nhìn rõ sự mất cân đối giữa phát triển kinh tế và phát triển văn hoá thì đơn giản nhất là bạn hãy để ý một chút, trên đoạn đường từ nhà đến cơ quan mỗi buổi sáng. Chen lấn xô đẩy không ai chịu nhường ai, còi bóp, khói xả, bụi bặm, rác đổ, nước thải tràn lan, kênh rạch ô nhiễm, đường xá xuống cấp, tình trạng đào bới công trình ngầm vô tổ chức, các loại dây điện, điện thoại chằng chịt, các loại biển quảng cáo dọc ngang lộn xộn, kẹt xe, chửi bới, đánh lộn v.v rồi thì bằng giả, thuốc giả và còn nhiều thứ tưởng rằng không thể giả được cũng là đồ giả, trinh tiết giả, tiến sỹ giáo sư giả, chùa giả, đám cưới giả, mộ (liệt sỹ) giả. Tất cả những điều nêu trên là sự mất mát nhìn thấy nhưng đằng sau đó là sự mất mát lớn nhất, khó nhìn thấy hơn là mất đạo đức, mất nhân cách, mất lương tâm, mất danh dự, mất đạo, mất văn hoá. Hiện nay đô thị thì ngày càng nông thôn hoá còn nông thôn thì ngày càng bị đô thị hoá nhưng rất tiếc là hai khu vực này chỉ nhiễm thói hư tật xấu của nhau. Năm 1987, trong truyện Tướng về hưu, nhân vật của Nguyễn Huy Thiệp đã từng thốt lên như một lời cảnh báo: thằng nào càng có tâm càng nhục. Tôi cứ băn khoăn một điều rằng thời chiến tranh, khi kinh tế đất nước còn khó khăn thì không như vậy mà bây giờ thì… và tự hỏi chẳng biết liêm sỉ, tự trọng, đạo lý, danh dự còn hay mất.
Đọc thêm

Thứ Hai

“Viên Tê Thấp Lý Sáng” giải pháp toàn diện cho bệnh Xương Khớp

Viên Tê Thấp Lý Sáng, sản phẩm đông y gia truyền 200 năm của dòng họ Phan. Không chỉ nổi tiếng tại Hà Nội mà thương hiệu Lý Sáng còn được rất nhiều bệnh nhân trong và ngoại tỉnh biết đến.

Viên Tê Thấp Lý Sáng 200 năm công dụng không hề thay đổi

Xã hội phát triển nhưng vẫn không thể trối bỏ được công dụng của những bài thuốc đông y. Sau nhiều năm trôi qua thuốc đông y vẫn giữ được giá trị nhất định vốn có của nó. Với viên tê thấp Lý Sáng, giá trị ấy càng được bảo tồn trọn vẹn hơn.
Là nhà thuốc đông y lâu đời nhất còn tồn tại đến ngày nay, với đầy đủ thông tin. Bạn đọc có thể tìm hiểu từ sách lịch sử làng Mai Động đến gia phả dòng họ Phạm, ở đó luôn có đầy đủ thông tin công khai nhất.
“Viên Tê Thấp Lý Sáng” giải pháp toàn diện cho bệnh Xương Khớp
200 năm từ những năm 1858 đến nay trải qua bao thăng trầm lịch sử xã hội. Dòng họ Phan vẫn bảo tồn trọn vẹn được những bài thuốc quý ấy.
Với bài thuốc độc đáo, cứu giúp cả vạn người thoát khỏi căn bệnh Xương Khớp. Vào những lúc xã hội khó khăn thuốc Tê Thấp Lý Sáng còn được gia đình tặng miễn phí cho bà con. Công đức ấy của dòng họ đã được ghi lại cùng rất nhiều giai đoạn phát triển của xã hội.
Gần 200 năm, đến nay bài thuốc Tê Thấp Lý Sáng vẫn được rất nhiều người Hà Nội lựa chọn. Giá trị bài thuốc tốt hay không trong từng ấy thời gian cũng đã được chứng minh chọn vẹn rồi.
Đọc thêm

Thứ Sáu

Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump tại APEC 2017

Tôi rất vinh dự được có mặt tại Việt Nam, ở trung tâm của vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương, để phát biểu trước người dân và các lãnh đạo doanh nghiệp của khu vực này.

Đây là một tuần đáng nhớ với nước Mỹ ở khu vực tuyệt vời này của thế giới. Từ Hawaii, Melania và tôi đã đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và bây giờ là Việt Nam, có mặt ở đây cùng tất cả các bạn hôm nay.

Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi muốn gửi lời thăm hỏi tới những người bị ảnh hưởng bởi cơn bão Damrey. Người Mỹ đang cầu nguyện cho các bạn và mong các bạn khôi phục trong những tháng tới. Trái tim của chúng tôi đoàn kết cùng những người dân Việt Nam phải hứng chịu thiệt hại từ cơn bão khủng khiếp này.
Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump tại APEC
Chuyến thăm này diễn ra vào một thời điểm thú vị đối với nước Mỹ. Một tinh thần lạc quan mới đang lan tỏa khắp đất nước chúng tôi. Tăng trưởng kinh tế đạt 3,2% và đang tiếp tục tăng lên. Tỷ lệ thất nghiệp ở mức thấp nhất trong 17 năm qua. Thị trường chứng khoán đang ở mức cao chưa từng có. Và toàn thế giới đã được hưởng lợi nhờ sự đổi thay của Mỹ.

Bất cứ nơi nào tôi đến trong chuyến đi này, tôi đều vui mừng chia sẻ những tin vui từ Mỹ. Nhưng hơn cả, tôi có vinh dự được chia sẻ tầm nhìn của chúng tôi về một Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và cởi mở - nơi mà các quốc gia độc lập và chủ quyền, với những nền văn hóa đa dạng và nhiều giấc mơ khác nhau, tất cả có thể cùng nhau phát triển thịnh vượng trong tự do và hòa bình.

Tôi rất vui được có mặt ở APEC hôm nay, vì tổ chức này được thành lập nhằm đạt tới mục tiêu đó. Mỹ tự hào là một thành viên của cộng đồng các quốc gia tạo nên một mái nhà ở Thái Bình Dương. Chúng tôi là một thành viên tích cực của khu vực này kể từ khi giành độc lập.
Đọc thêm

Thứ Ba

25 tuổi tôi kiếm 13 triệu mỗi tháng vẫn bị bạn gái chê

Em nói tôi không có ý chí cầu tiến cho tương lai, không biết tiết kiệm, không biết tương lai con cái như thế nào.

Tôi 25 tuổi, thanh niên tỉnh lẻ vào Sài Gòn học tập và làm việc. Tôi ra trường được gần 3 năm, mức lương của 3 năm từ 5 triệu đến giờ được 13 triệu, kế hoạch qua Tết chắc sẽ lên tầm 16 triệu. Tôi không hút thuốc, không ăn chơi, hiếm khi cà phê và nhậu nhẹt, có khi một tháng chỉ nhậu đôi lần khi cả công ty đi chung. Một tháng tôi chỉ dành ra tầm 3 triệu để sử dụng. Với một công việc ở Sài Gòn, 3 triệu cho ăn uống, xăng xe, cho mọi thứ theo các bạn là cao hay thấp?
25 tuổi tôi kiếm 13 triệu mỗi tháng vẫn bị bạn gái chê
Sơ qua về bạn gái, em 23 tuổi, cũng là người tỉnh lẻ lên Sài Gòn. Nếu tính tổng thu nhập 2 đứa thì dư sức trên 20 triệu/tháng. Còn tương lai chắc chắn hơn vì ai cũng cố gắng. Thế nhưng em hay nói tôi không có ý chí cầu tiến cho tương lai, không biết tiết kiệm, không biết tương lai con cái như thế nào. Mỗi lần gặp chuyện này là chúng tôi lại cãi nhau, tôi giải thích rằng nhiều cặp tổng thu nhập còn chưa bằng của riêng tôi, tại sao họ vẫn sống được, vẫn hòa thuận đầm ấm?

Tôi giờ tuy chưa bằng ai nhưng cũng nhiều người chưa bằng mình, tại sao bạn gái cứ thấy chưa đủ? Mỗi lần giải thích là bạn gái lại giận hờn. Tôi là đàn ông nên thường xin lỗi trước, làm hòa trước là điều bình thường, không ngại mấy vấn đề này. Tôi chẳng hiểu với phụ nữ bao nhiêu là đủ? Mỗi lần thế này tôi rất mệt. Mọi người giúp tôi phải làm sao mới vừa lòng bạn gái được?

Doanh/VNE
Đọc thêm

Chủ Nhật

NÓI THẲNG: Nếu Facebook, Google... tạm biệt chúng ta

Dự thảo Luật An ninh mạng làm dậy sóng mấy ngày nay vì có thể dẫn đến nguy cơ các nhà cung cấp ứng dụng Facebook, Google, Viber, Skype... rời bỏ Việt Nam.

Tranh cãi nằm ở Khoản 4, Điều 34 Dự thảo Luật An ninh mạng: "Các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, Internet tại Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam, có giấy phép hoạt động, đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng Việt Nam trên lãnh thổ nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam...".

Phản biện dự thảo này, VCCI cảnh báo quy định buộc các doanh nghiệp nước ngoài phải đặt máy chủ tại Việt Nam là trái với các cam kết quốc tế mà chúng ta đã tham gia và ký, như WTO, EVFTA, TPP (đàm phán xong). Trong khi đó, lý do cơ quan soạn thảo đưa ra là "đặc thù Việt Nam", "bảo đảm an ninh mạng và an toàn thông tin", cũng như phòng thủ trước các cuộc tấn công mạng...
NÓI THẲNG: Nếu Facebook, Google... tạm biệt chúng ta
Đây rõ là biểu hiện của nỗi sợ quản không được thì cấm. Điều gì sẽ xảy ra nếu những ông lớn công nghệ nói trên rời bỏ Việt Nam?

Hội nhập quốc tế càng sâu rộng, chúng ta càng phải tuân thủ luật chơi chung. Đừng đem cái "đặc thù Việt Nam" ra để nói chuyện với bạn bè quốc tế nếu chúng ta bẻ gãy luật chơi. Đó không chỉ là uy tín quốc gia mà còn là quyền lợi của hơn 95 triệu dân trong nước.

Thấy cũng lạ, mỗi khi đưa ra các quy định gây phản ứng, cơ quan hữu trách thường bảo để "cho phù hợp thông lệ quốc tế", còn cái này thì làm ngược lại. "Quốc tế" thì chỉ có một, đâu có nhiều "quốc tế" mà nói khác nhau?
Đọc thêm

Thứ Sáu

CEO Viettel: “Vì bình yên cho con cháu chúng ta, phải sản xuất được vũ khí công nghệ cao”

Ông Nguyễn Mạnh Hùng, Tổng giám đốc Viettel cho biết, tương lai chúng ta muốn là sự bình yên cho con cháu, bằng cách phải sản xuất được vũ khí chiến lược, vũ khí công nghệ cao, đủ sức răn đe và bảo bệ hòa bình lâu dài cho đất nước.

Ông Nguyễn Mạnh Hùng cho biết, Viettel đang đặt mục tiêu là tổ hợp công nghệ quốc phòng công nghệ cao vào 2020. Theo ông Nguyễn Mạnh Hùng, nghiên cứu, sản xuất thiết bị được coi là trụ cột thứ 3 trong chiến lược phát triển của Viettel, bên cạnh 2 trụ cột khác là viễn thông trong nước và viễn thông nước ngoài; Đã sản xuất và đưa vào sử dụng một số thiết bị viễn thông chủ chốt, các phần mềm viễn thông, phần mềm quản lý; Đã làm chủ công nghệ sản xuất thiết bị, khí tài quân sự, bước đầu tạo nền tảng cho việc hình thành một tổ hợp công nghiệp quốc phòng. 

Những năm qua, Viettel đã thay đổi rất nhiều, từ tầm vóc, quy mô, kinh nghiệm, đến tiềm lực vật chất và con người. Nhưng có một điều đã và sẽ không hề thay đổi: Đó là khát vọng Viettel luôn cháy không ngừng. Viettel đặt mục tiêu trở thành một tập đoàn công nghiệp, viễn thông toàn cầu hùng mạnh, không chỉ cung cấp dịch vụ viễn thông, CNTT mà sẽ tham gia vào nghiên cứu, sản xuất thiết bị công nghệ cao.
CEO Viettel: “Vì bình yên cho con cháu chúng ta, phải sản xuất được vũ khí công nghệ cao”
Ông Nguyễn Mạnh Hùng cho rằng, cuộc hành trình của Viettel chưa bao giờ là một trong những chuyến đi rút ngắn hay được định đoạt vì may rủi. Mà đó là một cuộc hành trình được dựng nên từ khát vọng, đam mê, nỗ lực, và những suy nghĩ độc đáo… Chúng ta đang sống trong một thời đại của những thay đổi lớn lao – những thay đổi trong cuộc sống hàng ngày, trong công việc hàng ngày, hay xa hơn là thay đổi với cả hành tinh cũng như vị trí của con người trong thế giới này. Sự thay đổi ấy hứa hẹn những đột phá tuyệt vời trong y học, trong công nghệ, trong trí tuệ nhân tạo. Sự thay đổi ấy sẽ mở ra những cơ hội mới, hoặc làm trầm trọng hơn những vấn đề đang tồn tại hiện nay. Và dù chúng ta có muốn hay không thì sự thay đổi ấy vẫn sẽ diễn ra với tốc độ rất nhanh.
Đọc thêm

Thứ Năm

Người trẻ chỉ chăm chăm gom tiền đi du lịch, phượt chẳng khác nào một cái cây mà không có rễ

Sự thoải mái chính là kẻ thù của thành công. Đừng để mong ước viển vông về những trải nghiệm theo kiểu du lịch giá rẻ ngăn bạn lại trên con đường đến với tự do.

Khi mới đôi mươi, chúng ta vừa hoàn thành quá trình học tập, chuẩn bị cho chặng đường nghề nghiệp phía trước. Rất nhiều người trẻ chọn du lịch là cách để kết nối hai quá trình chuyển giao này. Từ đi du lịch cùng gia đình, bạn bè, cho tới đi phượt... tuổi trẻ sẽ là gì nếu không có du lịch? Thế nhưng, một tác giả lại có quan điểm hoàn toàn khác và cho rằng khi còn trẻ nên hạn chế du lịch.

Phía dưới là những quan điểm của tác giả Brian Roberts được đăng tải trên trang thông tin Forbes, bạn nghĩ sao về những ý kiến của tác giả này?

Giới trẻ luôn tìm kiếm ý nghĩa của cuộc sống cá nhân và rồi chia sẻ chúng trên mạng xã hội. Chính vì lý do đó du lịch đã trở thành ưu tiên hàng đầu của giới trẻ thay cho các hoạt động khác như tiết kiệm tiền, trả nợ hay thậm chí chuẩn bị tiền cho những dự định tương lai.
Người trẻ chỉ chăm chăm gom tiền đi du lịch, phượt chẳng khác nào một cái cây mà không có rễ
Trong thực tế, có tới 70% người trẻ tuổi coi du lịch là cách thức để khẳng định chính mình, là một phần của cuộc sống. Thế nhưng, với một người đã có tuổi trẻ du lịch rất nhiều, tác giả Brian Roberts cho rằng có thể du lịch sẽ khiến bạn có cảm giác hào nhoáng, nhưng nó chẳng giải quyết được bất kì vấn đề nào về lâu về dài.

Brian Roberts cho hay du lịch không phải là một hoạt động giúp cho con người có thêm những góc nhìn mới rõ ràng hơn về cuộc sống, tương lai... Du lịch thực chất giống với một quá trình chạy trốn khỏi những hoạt động kém vui vẻ, không được ưa thích như đi làm, có một công việc, xây dựng sự nghiệp... nó cũng là thứ đánh lạc hướng mỗi người khỏi thực tại mà chúng ta sắp phải đối mặt. Brian Roberts cho hay, những người trẻ tuổi đi du lịch quá nhiều, trưởng thành là một khái niệm xa lạ với họ khi mà họ chưa sẵn sàng có trách nhiệm với bản thân, trách nhiệm với tương lai.

Vị tác giả này khuyên giới trẻ nên từ bỏ thói quen du lịch, đừng để bản thân bị hão huyền bởi những cái đích ngọt ngào như trong thí nghiệm kẹo dẻo để rồi khi nhận ra mọi thứ đã quá muộn. Thay vào đó, người trẻ phải học được cách "xây tổ trước khi tập bay" để nhỡ mọi chuyện không theo ý muốn, ít nhất bạn vẫn còn có chỗ dựa vững vàng.
Đọc thêm