Thứ Năm

Một bài viết rất hay cần sự chia sẻ & lan truyền

Những kinh nghiệm quý báu từ việc muốn giúp đỡ người khác!

• Trường hợp "Kitty Genovese"

Cô gái trong ảnh tên là Catherine Susan "Kitty" Genovese. Cô bị sát hại vào lúc 3:15 sáng ngày 13 tháng 3 năm 1964, khi vừa rời công việc ở quán bar và trở về căn hộ của mình tại Queens, New York (Mỹ). Sau khi rời bãi đậu xe, cô bị Winston Moseley tấn công bằng dao. Kitty vừa chạy vừa la hét cầu cứu. Một người từ khu tập thể la lớn từ cửa sổ: "Để cô ta yên!" khiến Moseley hoảng sợ bỏ chạy.

Genovese lê bước về phía cửa sau chung cư và ngã gục vì vết thương. Tên sát nhân vòng xe quanh lại và thấy Genovese đang gục ngã. Hắn đã tiếp tục hãm hiếp cô gái và đâm cô đến chết. Hai tuần sau, Times đưa tin về vụ việc với tiêu đề: "38 người nhìn thấy vụ sát nhân mà không báo cảnh sát!”.
Một bài viết rất hay cần sự chia sẻ & lan truyền
• Trường hợp "Tiểu Duyệt"

5:30 ngày 13 tháng 10 năm 2011, bé Tiểu Duyệt bị một xe tải nhỏ cán khi đang chơi trên con đường của khu chợ bố mẹ em làm việc tại thành phố Phật Sơn (TQ). Đoạn video từ máy quay an ninh cho thấy trong 7 phút sau khi tài xế chiếc xe đâm và cán qua cô bé, có tổng cộng 18 người đã đi ngang qua mà không ngó ngàng gì tới cô bé đang nằm trong vũng máu. Tiểu Duyệt tiếp tục bị một chiếc xe hơi cán lần nữa. Sáng hôm sau, hàng trăm bài báo xuất hiện và đặt vấn đề về "sự vô cảm" của xã hội TQ.

Nhiều người khi đọc những bài báo này, ngay cả bản thân người viết, cũng đã bức xúc và chỉ trích những người ngoài cuộc trên:
Đọc thêm

Những hình ảnh Hiện Đại bất ngờ về Manila thập niên 1960 hơn hẳn Sài Gòn

Thanh lịch không kém Paris, sạch sẽ như Singapore, sang trọng hơn Sài Gòn… đó là cảm nhận chung của nhiều người khi xem loạt ảnh Manila, thủ đô Philippines thập niên 1960.
Phố Escolta ở Manila thập niên 1960.
Đọc thêm

Lời thề ứng nghiệm với họ Lê



Đọc "Kim Thiếp Vũ Môn", thấy Hội thề Lũng Nhai và nhiều chỗ khác, Lê Lợi kết nghĩa anh em với hào kiệt thường đưa ra những lời thề độc. Nhưng kẻ đầu tiên phản bội lời thề cũng chính là ông vua này, là người đứng đầu hội thề.

Đây là bản văn được dịch từ các thư tịch của dòng họ những người đã có mặt trong hội thề Lũng Nhai:

"Nếu như Lê Lợi cùng Lê Lai đến Trương Chiến sinh lòng này khác, cầu ơn hiện tại, núp bóng quân thù, không cùng một lòng, quên lời thề ước, chúng tôi nguyện trời đất và các thần linh, giáng trăm tai ương trị mình cho đến họ hàng, con cháu đều bị tru diệt, chịu hết hình phạt của trời".
Lời thề ứng nghiệm với họ Lê
Quả thật, kẻ "sinh lòng này khác" chính là Lê Lợi. Mới lên ngôi được 1 năm, người đứng đầu hội thề Lũng Nhai đã giết ngay người anh em kết nghĩa của mình là Phạm Văn Xảo. Sau đó Trần Nguyễn Hãn noi gương người xưa, sống theo cách của Trương Lương, Phạm Lãi là rút lui về ở ẩn, cũng không yên. Trần Nguyễn Hãn bị Lê Lợi triệu về kinh xử trảm (giữa đường ông nhảy sông tự tận). Hay người đứng đầu hàng võ tướng là đại công thần Nguyễn Chích, cùng người đứng đầu văn quan là Nguyễn Trãi, cũng bị nghi kỵ không yên thân,nhiều lần mất chức.

Chính sự không thủy chung này đã hại cơ nghiệp nhà hậu Lê. Lê Lợi vừa lên thì triều đình đã sinh biến chia bè chia phái, chia năm xẻ bảy tàn sát lẫn nhau. Sau đó trong dòng tộc hoàng Lê bắt đầu sinh loạn, khiến dòng họ này bị nhiều tai biến, quả ứng với lời thề xưa. Nhà hậu Lê tồn tại 3 thế kỷ rưỡi nhưng người dân chỉ có vài năm tạm yên ổn thái bình dưới triều Hồng Đức (Lê Thánh Tông) mà thôi.

Âu là cao xanh có mắt. Đừng tưởng lời thề gió bay vào hư không là tan biến. Lời thề bay vào hư không để đến với thần linh đấy. Ai kém trung thực, hay lừa đảo, thì khôn ngoan chớ mở miệng mà thề!
Đọc thêm

Thứ Ba

“Đông y gia truyền Lý Sáng” luôn tâm niệm hai chữ “Tâm” và “Đức”

Bước lên căn gác nhỏ nhắn nằm khiêm nhường tại số nhà 162 trên con phố Huế, sầm uất lúc nào cũng đông người qua lại, tôi như lạc vào môt không gian thanh bình mang nhiều nét cổ xưa, những thanh âm ồn ào của cuộc sống, những bon chen, toan tính của đời thường dường như không len lỏi được đến đây. Từ những vật dụng lớn như bàn, ghế, tủ thờ cho đến vật dụng nhỏ như cốc, chén, lộc bình… mọi thứ đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn sáng bóng, bởi được lau dọn hàng ngày.
Anh bảo dù cuộc sống có thay đổi như thế nào thì những giá trị truyền thống luông cần phải được giữ gìn và phát huy cũng như vậy câu nói được truyền từ 4 thé hệ qua vẫn luôn in sâu trong tâm khẳm anh – lương y Phạm Ngọc Dũng: “cứu một người, đắc vạn phúc”.
Bên ly trà vừa mới pha trên căn gác 3 nhỏ bé của mình, lương y Phạm Ngọc Dũng bắt đầu kể cho tôi nghe về thương hiệu “Lý Sáng” từ thời cụ cố Phạm Văn Mang với những giai thoại đẹp, sáng ngời về một tấm lòng cao cả làm phúc cứu người đã được nhắc đến trong cuốn sách “Lịch sử làng Mai Động” do nhà xuất bản Văn hoá Thông tin ấn hành năm 2005.
“Đông y gia truyền Lý Sáng” luôn tâm niệm hai chữ “Tâm” và “Đức”
Với phương pháp bốc thuốc gia truyền của dòng họ bằng cách bắt mạch, khám và tìm hiểu những triệu chứng để xác định loại bệnh, sau đó buốc những thang thuốc đúng người, đúng bệnh mang lại những hiệu quả nhanh chóng, tích cực đã được tím nhiêm qua nhiều đời.
Anh Dũng cũng chia sẻ, bệnh nhân mắc chứng bệnh phong tê thấp đến với nhà thuốc Lý sáng thường chỉ uống từ 3-5 thang là thuyên giảm rõ dệ thoặc dứt được những hiện tượng đau nhức cơ bản.
Bệnh phong tê thấp là một căn bệnh khá phổ biến của vùng nhiệt đới nắng lắm mua nhiều với những hiện tượng đau nhức, tê buốt kéo dài dai dẳng nhất là những khi thay đổi thời tiết với các thể bệnh như phong thấp, hàn thấp và tê thấp, hiện nay tại Hà Nội xuấ hiện rất nhiều nhà thuốc chữa trị căn bệnh này, nhưng nhà thuốc gia truyền phong tê thấp Lý Sáng luôn tự hào với bài thuốc cổ phương hiệu nghiệm, uy tín chính gốc Hà Nội đã được ưu giữ gần 200 năm của dòng họ mình.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Gặp người chuyên trộm xác tử tù ở nghĩa địa sau khi bị hành quyết

Vụ lấy xác Năm Cam và đồng bọn ra khỏi nghĩa địa trường bắn Long Bình với ông cũng rất đáng nhớ.

Ở nghĩa địa trường bắn Long Bình (TP.HCM) có nhiều “kền kền” trộm xác tử tù, nhưng người nổi tiếng và có thể gọi là “trùm phu mộ”, chính là ông Ba Son.

Giờ ông Ba Son đã giải nghệ, suốt ngày ngồi trầm ngâm ở mấy quán cà phê rồi lang thang câu cá ở những hồ lớn quanh Đồng Nai, Sài Gòn.

Ông sống một mình trong căn nhà cấp 4, nằm ngay cạnh nghĩa trang của phường. Ông Ba Son tính tình thẳng như ruột ngựa, chẳng sợ trời đất gì nên chẳng giấu diếm công việc quái đản của mình, đó là trộm xác chết tử tù.
Ông Ba Son kể chuyện trộm xác tử tù.
Ông bảo nghề “trộm xác” bám riết đời ông suốt mấy chục năm qua, đó là duyên phận, dù muốn dù không ông vẫn phải làm. Mấy năm nay, thấy đã có tuổi, lại thêm trường bắn đóng cửa, tử tù không được đưa về để hành quyết nữa, ông đã tuyên bố giải nghệ.

Ông Ba Son bảo, nghề của ông là nghề độc, nghề không dành cho những người yếu bóng vía nên trước đây chẳng ai dám làm. Bởi một mình một sân nên thu nhập cũng thuộc dạng… khủng, hơn cả cát sê của những ngôi sao ca nhạc nổi tiếng ở đất Sài thành.

Trường bắn Long Bình được thành lập từ năm 1976. Theo ông Son thì tử tù “xông đất” trường bắn này là một giang hồ mà nhiều người nghe tên đều thấy sợ hãi. Hắn là Phạm Bá Y, (tức Y “cà-lết”, một tướng cướp khét tiếng, người từng hạ sát trùm giang hồ Sơn Đảo).
Đọc thêm

Thứ Sáu

Lời kể kinh hoàng của người Mỹ về ‘Chuồng cọp’ Côn Đảo

Hình ảnh của các tù nhân trong lồng đã khắc sâu vào tâm trí tôi, đến giờ vẫn không tẩy xóa nổi…

Trích đăng bài viết của nhà báo Don Luce – một trong những nhân chứng trong vụ phát hiện khu “Chuồng cọp” Côn Đảo làm chấn động dư luận thế giới tháng 7/1970.

Người bạn tốt nhất của tôi đã bị tra tấn đến chết vào năm 1970. Anh là Nguyễn Ngọc Phương – một người đàn ông hiền lành. Nhưng anh ghét chiến tranh và sự tàn phá của nó với đất nước mình. Sau ba ngày bị thẩm vấn và tra tấn liên tục, anh qua đời. “Anh bị các cảnh sát người Việt tra tấn, nhưng các chuyên viên người Mỹ đứng đó và chỉ đạo”, một trong những bạn tù của anh cho biết như vậy.

Có lẽ đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nhà tù ở Việt Nam và nhà tù Abu Ghraib (Iraq). Ở Việt Nam, Mỹ chủ yếu đào tạo và tài trợ cho cảnh sát và quân đội Sài Gòn để làm tay sai của họ. Ở Abu Ghraib và các nhà tù khác tại Iraq, quân đội Mỹ trực tiếp tiến hành hoạt động tra tấn.
Hình ảnh khu Chuồng cọp Côn Đảo được đăng trên tạp chí Life năm 1970 đã khiến thế giới rúng động.
Tuy nhiên, thực tế đã có nhiều người Việt Nam bị lính Mỹ tra tấn trước khi được chuyển cho chính quyền Sài Gòn và đưa vào tù. Việc các nông dân bị trói ngoài trời nắng nóng, và rất nhiều người bị lính Mỹ xử bắn đã được miêu tả đầy đủ trong các tài liệu của quân đội Mỹ rò rỉ ra báo giới.

Năm 1970, Tổng thống Nixon đã gửi một phái đoàn gồm 10 nghị sĩ đến Việt Nam để nắm tình hình thực tế. Một phần nhiệm vụ của họ là chuyến viếng thăm một nhà tù ở miền Nam Việt Nam để được chấp thuận thăm một nhà tù đang giam giữ lính Mỹ ở miền Bắc Việt Nam.

Ông Tom Harkin, khi đó là nhân viên, trợ lý của đoàn Quốc hội Mỹ, đã thuyết phục hai nghị sĩ trong đoàn điều tra hoạt động tra tấn trong “Chuồng cọp” tại nhà tù ngoài khơi bờ biển của Việt Nam. Các dân biểu bay 200 dặm đến Côn Đảo, nơi có nhà tù được người Pháp xây từ năm 1939 này. Tôi được tham gia chuyến đi trong tư cách một thông dịch viên và chuyên gia về các nhà tù ở Việt Nam.
Đọc thêm

Số phận dữ dội của ‘Sông Đông êm đềm’

“Sông Đông êm đềm” là bộ tiểu thuyết vĩ đại nhất của nhà văn Nga Mikhail Sholokhov. Với tác phẩm này, ông đã được tặng Giải Nobel văn học năm 1965. Tuy vậy, khi tác phẩm mới ra đời, một bức màn nghi vấn đã bao trùm lên “đứa con tinh thần” của ông…

Sông Đông êm đềm miêu tả một giai đoạn lịch sử 10 năm từ 1912-1922 tập trung chủ yếu ở hai bờ sông Đông và một làng quê người Kozak ở ven sông. Truyện kể về số phận con người trong chiến tranh, sự đúng sai của những quyết định trong cuộc đời mỗi con người, quan niệm về tình yêu, hôn nhân và ngoại tình…

Chuyện khắc hoạ 10 năm cuộc đời của nhân vật Gregori Melekhov. Anh đem lòng yêu Aksinia, vợ một người hàng xóm. Để ngăn cản mối quan hệ này phát triển, gia đình Melekhov cưới Natalia cho Gregori. Để được sống bên nhau, Gregori và Aksinia cùng bỏ nhà đi làm thuê. Tủi nhục, phẫn uất vì bị chồng mới cưới ruồng bỏ, Natalia đã quyên sinh nhưng không chết.
Số phận dữ dội của ‘Sông Đông êm đềm’
Sau này, Gregori phải đi lính trong những năm đầu của Thế chiến I. Tham gia chiến tranh, Gregori cảm nhận được tính chất tàn bạo, vô nghĩa của nó. Mặc dù chán ghét chiến tranh và không ý thức được mình chém giết để làm gì nhưng vó ngựa của Gregori vẫn phiêu bạt khắp các chiến trường, lao vào những trận đánh đẫm máu.

Ở nhà, Aksinia sống trong cơ cực, cô đơn, đứa con đầu lòng chết vì bệnh tật, nàng đã ngã vào vòng tay của tay con trai chủ nhà. Khi về phép, biết chuyện dan díu của Aksinia, Gregori quay trở về sống với Natalia. Sau khi Gregori hết nghỉ phép và quay về quân ngũ, Natalia sinh đôi một trai, một gái.
Đọc thêm

Hãy dừng lại và buông xả

Hàng ngày, tâm mình như con khỉ vậy, chạy nhảy lung tung, chạy theo sắc, thanh, hương, vị, xúc chạm bên ngoài mà không lúc nào ngơi nghỉ.

Đọc “Người vô sự” của thầy Nhất Hạnh giúp tôi hiểu thế nào là dừng lại và làm người vô sự.

Hàng ngày, tâm mình như con khỉ vậy, chạy nhảy lung tung, chạy theo sắc, thanh, hương, vị, xúc chạm bên ngoài mà không lúc nào ngơi nghỉ.

Mình luôn trong tâm thế đánh giá, nhận xét mọi sự để thể hiện cái gì đó hay chỉ là bày tỏ cái ngã kiêu mạn của mình. Cái tâm lăng xăng, con khỉ gió ấy à, chạy hết nhà này tới nhà khác không lúc nào chịu yên. Ngày nay người ta hay mệt mỏi bởi có quá nhiều việc đến với mình rồi thả cái tâm rong ruổi theo những việc ấy. “Người vô sự” như một tiếng chuông làm tôi giật mình, giúp tôi nhận diện “con khỉ” của tôi đang làm gì. Chỉ cần để ý nó và kêu nó dừng lại là tôi thấy khỏe ra ngay. Trong một ngày mà mình làm quá nhiều việc linh tinh, hết chuyện nhỏ tới chuyện lớn cũng đủ làm cho mình mệt mỏi nói chi “con khỉ” nhảy từ vườn này đến đất kia, lao nhọc biết bao. Chỉ cần dừng lại thôi là mình thấy khỏe, tiết kiệm biết bao nhiêu là năng lượng, mấy anh an lạc hạnh phúc kéo đến nhà chơi ngay. Dừng lại thôi khỉ con ơi! Người vô sự là người có con khỉ dừng lại, làm “con trâu” ngoan hiền, sống chánh niệm, thảnh thơi trong giây phút hiện tại.
Hãy dừng lại và buông xả
Bụt là người có ăn cơm, còn mình thì không. Bụt là người có ngủ, còn mình thì không. Bụt là người có đi thiền hành, còn mình thì không. Mỗi việc làm, hành động của Bụt đều trong chánh niệm, tự nhiên thảnh thơi mà hùng dũng, còn mình thì không, lăng xăng mệt mỏi. Khi ăn cơm mình lo nghĩ chuyện đâu đâu mà không thật sự ăn cơm. Mình nghĩ tới công việc, nghĩ tới tối nay đi chơi với bạn nơi nào…, chưa thật sự tiếp xúc thực tại hiện tiền lúc ăn cơm. Tiếp xúc thực tại như thế nào? Chính là chánh niệm trong từng hành động, từng phút giây là được rồi. Khi mình thực tập được chánh niệm, ăn cơm như Bụt ăn thì trong giây phút ấy mình và Bụt giống nhau rồi. Chúng ta chỉ thiếu là không miên mật như Bụt thôi. Đó là sự chánh niệm trong từng giây phút. Khi có chánh niệm thì lúc đó còn cái gọi là quá khứ, hiện tại hay vị lai nữa không? Lúc bấy giờ là giây phút của vô sanh, vô diệt, giây phút của Niết-bàn còn gì.
Đọc thêm

Người Việt và câu chuyện giàu kinh tế, nghèo văn hóa

Vẫn biết rằng phát triển kinh tế thì nhanh và dễ hơn phát triển văn hoá nhưng chẳng nhẽ người ta cứ mải làm giàu mà không cần xây dựng cho mình những kiến thức tối thiểu về văn hoá nghệ thuật. Hình như họ không có nhu cầu tự nâng mình lên.

Sự chênh lệch của khoảng cách giàu nghèo thì ai cũng nhìn thấy nhưng sự chênh lệch giữa tiền bạc và văn hoá thì ít người biết đến. Giảm bớt điều này chắc chắn cũng là một yếu tố tạo ra sự ổn định xã hội. Chả lẽ người ta cứ làm giàu, cứ giàu, cứ sống mà không cần quan tâm đến chất lượng sống. Sống không chỉ là chuyện thọ yểu và có bao nhiêu tiền mà là sống thế nào.

Thật đáng mừng là ở Việt Nam đã xuất hiện một tầng lớp trung lưu (về kinh tế) nhưng cũng thật đáng buồn là chưa có một tầng lớp trung lưu về văn hoá.
Người Việt và câu chuyện giàu kinh tế, nghèo văn hóa
Bảo tàng là nơi tốt nhất để mọi người có thể đến để học hỏi, tự trang bị cho mình những kiến thức phổ thông nhưng giả sử bạn có thời gian và bạn có mặt ở các bảo tàng, Bảo tàng Lịch Sử, Bảo tàng Mỹ thuật, Bảo tàng Dân tộc học trong một năm thì thử hỏi có mấy lần bạn gặp các nghệ sỹ, các ngôi sao, các thương gia ở đó. Huống hồ là người lao động bình thường. Các bảo tàng ở Việt Nam vẫn chỉ là điểm cho khách du lịch nước ngoài.

Tại sao lại chỉ đặt ra chỉ số tăng trưởng về kinh tế mà không có chỉ số tương tự về văn hoá. Một số hội thảo quốc tế gần đây đã đề cập đến chỉ số Hạnh phúc quốc gia – Gross National Happiness ( GNH) trong đó giá trị văn hoá là một yếu tố. Nếu muốn nhìn rõ sự mất cân đối giữa phát triển kinh tế và phát triển văn hoá thì đơn giản nhất là bạn hãy để ý một chút, trên đoạn đường từ nhà đến cơ quan mỗi buổi sáng. Chen lấn xô đẩy không ai chịu nhường ai, còi bóp, khói xả, bụi bặm, rác đổ, nước thải tràn lan, kênh rạch ô nhiễm, đường xá xuống cấp, tình trạng đào bới công trình ngầm vô tổ chức, các loại dây điện, điện thoại chằng chịt, các loại biển quảng cáo dọc ngang lộn xộn, kẹt xe, chửi bới, đánh lộn v.v rồi thì bằng giả, thuốc giả và còn nhiều thứ tưởng rằng không thể giả được cũng là đồ giả, trinh tiết giả, tiến sỹ giáo sư giả, chùa giả, đám cưới giả, mộ (liệt sỹ) giả. Tất cả những điều nêu trên là sự mất mát nhìn thấy nhưng đằng sau đó là sự mất mát lớn nhất, khó nhìn thấy hơn là mất đạo đức, mất nhân cách, mất lương tâm, mất danh dự, mất đạo, mất văn hoá. Hiện nay đô thị thì ngày càng nông thôn hoá còn nông thôn thì ngày càng bị đô thị hoá nhưng rất tiếc là hai khu vực này chỉ nhiễm thói hư tật xấu của nhau. Năm 1987, trong truyện Tướng về hưu, nhân vật của Nguyễn Huy Thiệp đã từng thốt lên như một lời cảnh báo: thằng nào càng có tâm càng nhục. Tôi cứ băn khoăn một điều rằng thời chiến tranh, khi kinh tế đất nước còn khó khăn thì không như vậy mà bây giờ thì… và tự hỏi chẳng biết liêm sỉ, tự trọng, đạo lý, danh dự còn hay mất.
Đọc thêm

Thứ Hai

“Viên Tê Thấp Lý Sáng” giải pháp toàn diện cho bệnh Xương Khớp

Viên Tê Thấp Lý Sáng, sản phẩm đông y gia truyền 200 năm của dòng họ Phan. Không chỉ nổi tiếng tại Hà Nội mà thương hiệu Lý Sáng còn được rất nhiều bệnh nhân trong và ngoại tỉnh biết đến.

Viên Tê Thấp Lý Sáng 200 năm công dụng không hề thay đổi

Xã hội phát triển nhưng vẫn không thể trối bỏ được công dụng của những bài thuốc đông y. Sau nhiều năm trôi qua thuốc đông y vẫn giữ được giá trị nhất định vốn có của nó. Với viên tê thấp Lý Sáng, giá trị ấy càng được bảo tồn trọn vẹn hơn.
Là nhà thuốc đông y lâu đời nhất còn tồn tại đến ngày nay, với đầy đủ thông tin. Bạn đọc có thể tìm hiểu từ sách lịch sử làng Mai Động đến gia phả dòng họ Phạm, ở đó luôn có đầy đủ thông tin công khai nhất.
“Viên Tê Thấp Lý Sáng” giải pháp toàn diện cho bệnh Xương Khớp
200 năm từ những năm 1858 đến nay trải qua bao thăng trầm lịch sử xã hội. Dòng họ Phan vẫn bảo tồn trọn vẹn được những bài thuốc quý ấy.
Với bài thuốc độc đáo, cứu giúp cả vạn người thoát khỏi căn bệnh Xương Khớp. Vào những lúc xã hội khó khăn thuốc Tê Thấp Lý Sáng còn được gia đình tặng miễn phí cho bà con. Công đức ấy của dòng họ đã được ghi lại cùng rất nhiều giai đoạn phát triển của xã hội.
Gần 200 năm, đến nay bài thuốc Tê Thấp Lý Sáng vẫn được rất nhiều người Hà Nội lựa chọn. Giá trị bài thuốc tốt hay không trong từng ấy thời gian cũng đã được chứng minh chọn vẹn rồi.
Đọc thêm

Thứ Sáu

Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump tại APEC 2017

Tôi rất vinh dự được có mặt tại Việt Nam, ở trung tâm của vùng Ấn Độ - Thái Bình Dương, để phát biểu trước người dân và các lãnh đạo doanh nghiệp của khu vực này.

Đây là một tuần đáng nhớ với nước Mỹ ở khu vực tuyệt vời này của thế giới. Từ Hawaii, Melania và tôi đã đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và bây giờ là Việt Nam, có mặt ở đây cùng tất cả các bạn hôm nay.

Trước khi chúng ta bắt đầu, tôi muốn gửi lời thăm hỏi tới những người bị ảnh hưởng bởi cơn bão Damrey. Người Mỹ đang cầu nguyện cho các bạn và mong các bạn khôi phục trong những tháng tới. Trái tim của chúng tôi đoàn kết cùng những người dân Việt Nam phải hứng chịu thiệt hại từ cơn bão khủng khiếp này.
Toàn văn bài phát biểu của Tổng thống Trump tại APEC
Chuyến thăm này diễn ra vào một thời điểm thú vị đối với nước Mỹ. Một tinh thần lạc quan mới đang lan tỏa khắp đất nước chúng tôi. Tăng trưởng kinh tế đạt 3,2% và đang tiếp tục tăng lên. Tỷ lệ thất nghiệp ở mức thấp nhất trong 17 năm qua. Thị trường chứng khoán đang ở mức cao chưa từng có. Và toàn thế giới đã được hưởng lợi nhờ sự đổi thay của Mỹ.

Bất cứ nơi nào tôi đến trong chuyến đi này, tôi đều vui mừng chia sẻ những tin vui từ Mỹ. Nhưng hơn cả, tôi có vinh dự được chia sẻ tầm nhìn của chúng tôi về một Ấn Độ - Thái Bình Dương tự do và cởi mở - nơi mà các quốc gia độc lập và chủ quyền, với những nền văn hóa đa dạng và nhiều giấc mơ khác nhau, tất cả có thể cùng nhau phát triển thịnh vượng trong tự do và hòa bình.

Tôi rất vui được có mặt ở APEC hôm nay, vì tổ chức này được thành lập nhằm đạt tới mục tiêu đó. Mỹ tự hào là một thành viên của cộng đồng các quốc gia tạo nên một mái nhà ở Thái Bình Dương. Chúng tôi là một thành viên tích cực của khu vực này kể từ khi giành độc lập.
Đọc thêm