Thứ Ba

Sẵn sàng đánh người vì “nghi ngờ bắt cóc”- Tình người đã cạn kiệt?

Không cần qua xét xử bằng một trình tự luật định, chỉ cần nghi ngờ “bắt cóc trẻ em”, “ăn trộm chó”… là gậy gộc, chân tay giáng xuống thân thể đối tượng tình nghi một cách điên cuồng. Phải chăng tình người đã cạn kiệt?

Đám đông mất lý trí

Trao đổi với phóng viên báo điện tử Infonet về vấn đề này, Ths tâm lý Nguyễn Hà Thành (giảng viên trường ĐH FPT) cho rằng, hai sự việc gần đây nhất (đốt xe oto của hai người đàn ông vào mua đồ gỗ ở Hải Dương và đánh bầm dập hai phụ nữ bán tăm bông ở Sóc Sơn Hà Nội) bắt nguồn từ những thông tin trước đó cho rằng có hiện tượng bắt cóc trẻ em, mổ lấy nội tạng bán làm cho người dân trở nên quá nhạy cảm.
Sẵn sàng đánh người vì “nghi ngờ bắt cóc”- Tình người đã cạn kiệt?
Khi mà có thông tin, họ chẳng kiểm chứng được nhưng trực giác quá mạnh đến mức họ cứ nghĩ ra việc đó đã xuất hiện ở địa phương mình. Vì thể chỉ cần một người kêu ầm lên là tất cả… lao vào.

“Giống như việc trước đó rất nhiều người nói về việc bắt cóc trẻ em rồi nên bản thân mình cảm thấy cần cảnh giác hơn. Nên khi một người nào đó chỉ cần nhắc đến, tất cả mọi người quá đỗi cảnh giác và phòng vệ nên lúc đó hành xử không còn lý trí nữa.

Và đám đông ấy sẽ bị ảnh hưởng và nhân lên gấp nhiều lần bởi vì khi họ chỉ cần nghe được một câu “bắt cóc trẻ con này” vậy là đám đông ấy như phát hiện ra tội phạm nên tất cả đều hùng hổ lên gấp mấy lần so với con người bình thường hàng ngày của họ”- Ths Hà Thành phân tích.
Đọc thêm

Thứ Hai

Đã là người đàn ông bản lĩnh thì đừng chạy Grabbike

Chạy vuột qua tầm mắt, một anh chàng kỹ sư công nghệ thông tin tính khí thất thường vừa thất nghiệp. Anh chạy grabbike. Quả thật, 500 anh em chạy grabbike không có gì là xấu, không có gì là sai thì tại sao không được chạy?

Nhưng đàn đàn lớp lớp các thanh niên trẻ mặt áo grab ngồi túm tụm bên nhau, tay cầm điện thoại chờ một cách thụ động âm thanh báo hiệu đặt cuốc xe. Liệu cha mẹ nào cho các bạn một chiếc SH, Nouvo, Airblade, NVX để các bạn chạy xe ôm? Liệu chạy bao nhiêu năm tháng bạn sẽ có tiền đủ để mua một chiếc xe với mệnh giá tương đương đó?
Đã là người đàn ông bản lĩnh thì đừng chạy Grabbike
Grabbike, theo mình nên dành cho các bạn sinh viên thật sự không đủ tiền để ăn học, nên chạy. Các bạn trung niên tới lớn tuổi, đủ để biết mình nên làm gì, nên chạy. Còn các bạn trẻ, qua năm tháng, rong ruỗi ngoài đường. Xe thì xuống cấp, người thì tàn tạ nắng mưa. Không tin cứ thử chạy một tháng đi rồi sẽ thẩy cơ thể mình như thế nào. Xe ôm công nghệ cũng chỉ là một câu nói, xe ôm vẫn là xe ôm. Giành giật nhau chi với người tài xế già?

Xe ôm công nghệ là tốt, tốt cho người dùng, tốt cho người chạy. Nhưng chạy phải cho đúng cách. Sinh viên rãnh rỗi thì đem cuốn sách ra đọc, đọc văn học, lịch sử, kinh tế... Sách là tài nguyên quý giá. Mỗi con người nhiều khi cả đời chỉ có 1 cuốn sách. Còn báo, đọc ít thôi. Nếu họa may dốt quá, cứ đè anh văn ra mà học. Dốt mà giỏi anh văn lương cũng còn tràn đầy.

Tuổi trẻ phải đem tư duy ra mà kiếm tiền, dùng cái đầu kiếm tiền. Lương thấp cũng được, từ từ mà cao. Làm 3 triệu xài 3 triệu, làm 5 triệu xài 5 triệu. Làm có tư duy, doanh nghiệp nào bỏ, lương tăng cao, xài hoài không hết. Tuổi trẻ mà đem chân tay ra làm, đất nước sẽ về đâu? Tuổi trẻ không học, già hối tiếc. Bạn đọc một bác xe ôm thường hay tự hào về con mình học giỏi. Vì bác biết, học là con đường tốt nhất. Không có điều kiện thì học theo người ta, phải nhanh nhạy, dùng cái đầu.

Đàn ông bản lĩnh, đừng chạy grabbike.

Nói cho ngay, tui là người sử dụng grab, uber hơi bị nhiều. Luôn luôn boa cho các bạn chạy tốt. Nhưng không phải vì vậy tui cổ xúy các bạn trẻ chạy grab. Dùng cái đầu đi, nghèo hơn chạy grab cũng được.

Xin mạn phép gạch 1 đường trên hình grab, một đường còn lại không gạch, dành cho người cần.

Nguồn: Nguyễn Phương Linh
Đọc thêm

Đã đến lúc buông bỏ để đón nhận những hạnh phúc mới

Buông bỏ cứ tưởng là đau, nhưng thực ra, buông bỏ đúng lúc là cách duy nhất ta tự cứu rỗi bản thân mình...

Hãy cùng đọc câu chuyện dưới đây

Một chàng trai bị hổ đuổi, anh ta chạy thục mạng nhưng cuối cùng lại đến bên vực thẳm. Lúc này người đàn ông rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan: Một bên là con hổ đói đang hau háu nhìn, còn một bên là vực thẳm sâu hun hút. Anh nhìn xuống, từ trong vách đá dựng đứng kia có một cành cây chĩa ra. Nghĩ rằng cành cây có thể là cứu tinh giúp anh thoát khỏi nanh vuốt hổ dữ, anh bắt đầu trèo xuống và bám vào đó.
Đã đến lúc buông bỏ để đón nhận những hạnh phúc mới
Thế nhưng thật không may, có một con chuột chạy ra bắt đầu gặm cành cây đó. “Thôi rồi, thế là mình chết chắc rồi…” anh vừa nghĩ vừa nhìn xuống phía dưới.

Sợ hãi cực độ, anh ta than Trời: "Ông Trời ơi, xin hãy cứu con… Con sẽ làm bất kể điều gì nếu như ngài yêu cầu”.

Bỗng một giọng nói vang lên từ không trung: “Con sẽ làm bất cứ điều gì ta yêu cầu chứ?”

Mặc dù rất kinh ngạc trước giọng sấm vang rền ấy nhưng người đàn ông vẫn đáp lại: “Thưa vâng, con sẽ làm mọi thứ… chỉ mong ngài hãy cứu con”.
Đọc thêm

Làm người không cần quá toàn vẹn, chỉ cần có lương thiện

Cuộc sống này, bất kể giàu sang hay khốn khó, người chân thành mới là cao quý nhất; bất kể dung mạo bình thường hay xuất chúng, tấm lòng lương thiện chính là mỹ diệu nhất. Làm người, ta lựa chọn chân thành; xử sự, ta lựa chọn thiện lương.

Trên đường đời, bất luận gặp được ai, sự chân thành có thể chạm tới sâu thẳm trong tâm hồn của họ; bất luận gặp phải vấn đề gì, thái độ bao dung có thể nhận được sự kính trọng từ đối phương.

Làm người, chúng ta cần dựa vào nỗ lực của chính mình, đó mới là bước đi chắc chắc nhất. Dù chịu khổ hay chịu thiệt, đừng nên tính toán so đo; dù trăm bề khó khăn, cũng không tính kế hại người.
Làm người không cần quá toàn vẹn, chỉ cần có lương thiện
Người luôn giở thủ đoạn, cuối cùng sẽ mất đi tất cả. Ai so rằng bạn ngốc bao nhiêu, sớm muộn đều sẽ biết được; ai so rằng bạn đần bao nhiêu, sớm muộn đều sáng tỏ. Giấy không bọc được lửa, thật hay giả cuối cùng sẽ hiển lộ rõ ràng. Không có bức tường nào không lọt gió, tốt xấu sớm muộn đều minh bạch.

Người sống chân thành, cuối cùng sẽ nhận được sự cảm ân. Người đối đãi với vạn vật thành tâm, một ngày nào đó sẽ nhận được hồi báo. Cho đi tình yêu, rồi sẽ nhận lại được tình yêu.

Người đã giúp bạn thì không thể quên, nếu quên sẽ khiến người thất vọng đau khổ.

Người đã yêu thương bạn thì không thể đoạn tuyệt, nếu đoạn tuyệt sẽ khiến người thương tâm.

Người sưởi ấm trái tim bạn thì không thể rời xa, nếu rời xa sẽ khiến cho người đau đớn.
Đọc thêm

Chủ Nhật

‘Mẹ, con phải lên thiên đường rồi. Ở đây mệt mỏi quá!’ Chuyện về cô gái trẻ khiến bậc làm cha mẹ rơi nước mắt

‘Mẹ, con phải lên thiên đường rồi. Ở đây mệt mỏi quá!’ Cô để lại lời trăn trối cuối cùng rồi nhảy từ tầng 21 xuống tự vẫn. Rốt cuộc là ai và họ đã làm gì khiến cô gái trẻ đáng thương phải lựa chọn cách giải thoát này?

Đây là một câu chuyện có thật về cô gái tên Tô Tô kết thúc sinh mạng mình ở tuổi đời còn quá trẻ. Ôm lấy thi thể đã lạnh ngắt của con gái, mẹ cô bà Lưu Văn hoàn toàn suy sụp tinh thần. Để con gái “ngốc nghếch” được theo học tại trường Đại học hàng đầu toàn quốc, rồi làm việc tại một công ty luật có tiếng, cha mẹ cô đã phải nhọc lòng như thế nào. Vậy mà chỉ mới tốt nghiệp được 1 năm, vì cớ gì cô lại dùng cách này để báo đáp cha mẹ?

Một đôi vợ chồng không tiếc bất cứ giá nào để con gái được học tập và làm việc trong môi trường tốt nhất! Vậy mà…
‘Mẹ, con phải lên thiên đường rồi. Ở đây mệt mỏi quá!’ Chuyện về cô gái trẻ khiến bậc làm cha mẹ rơi nước mắt
Mẹ cô, Lưu Văn, năm nay đã 50 tuổi. Bà là một trong số ít những người tốt nghiệp đại học chính quy ngày trước, vì thành tích học tập xuất sắc nên được giữ lại trường giảng dạy sau khi tốt nghiệp. Từ đó con đường thăng tiến của bà vô cùng thuận lợi. 35 tuổi bà đã được phong làm giáo sư, đảm nhiệm chức Phó Vụ trưởng Vụ Quản lý doanh nghiệp thành phố Đại Liên (Liêu Ninh). Là giáo sư và cán bộ trung cấp trẻ nhất lúc bấy giờ. Người yêu bà Lương Quân, cũng là cha cô bây giờ, là cán bộ công chức và giữ vị trí cao trong nhà nước. Thành tựu sự nghiệp của cặp vợ chồng này khiến không ít người ngưỡng mộ, thậm chí là đố kị.

Năm 1984, bà sinh hạ con gái, đặt tên là Lương Tô Tô. Đôi vợ chồng hạnh phúc mong rằng con gái sau này sẽ ưu tú hơn người.

Thế nhưng, mọi việc lại đi ngược lại với mong muốn của họ. Con nhà người ta 1 năm 7 tháng tuổi đã biết chạy biết nhảy, còn con gái họ vẫn đi chưa vững.

Ngoài việc chậm biết đi, khả năng nói của bé Tô Tô cũng không bình thường. Khi những đứa trẻ cũng tuổi khác đã biết gọi “cô, dì, chú, bác”, bé vẫn chưa thể gọi nổi tiếng “mẹ, cha”. Điều này khiến hai vợ chồng vô cùng lo lắng.
Đọc thêm

Người Nhật giáo dục đạo đức ở trường học như thế nào?

Môn Nghiên cứu xã hội (Social Studies tức Đức Dục theo cách gọi hồi xưa) ở Nhật là môn quan trọng thứ 2 chỉ sau môn “Tiếng Nhật”, đứng trên mọi môn khác còn lại như toán lý hóa sinh kinh tế học…và có thời lượng dạy và học rất nhiều.

Và học sinh phải ôn thi môn này để tốt nghiệp các lớp, các cấp, thậm chí thi vô công sở làm, thi bằng lái xe, các trò chơi trên truyền hình…cũng liên quan đề tài này. Ngoài lý thuyết, học sinh phải có hành động cụ thể thì mới được điểm cao.
Các nội dung trong môn Đức dục có thể được giáo viên triển khai cho học sinh thảo luận như sau:

- Bạn đã bao giờ ăn cắp và nói dối? Hãy ví dụ về việc nói dối mà khiến bạn xấu hổ

- Nếu ra nước ngoài, bạn sẽ làm gì để người Nhật chúng ta được coi trọng?
Người Nhật giáo dục đạo đức ở trường học như thế nào?
- Lòng nhân ái nghĩa là gì? Vì sao phải giúp đỡ người già, trẻ em, phụ nữ, người tàn tật? Vì sao phải hỗ trợ giúp đỡ các quốc gia nghèo hơn chúng ta?

- Trong sản xuất, nếu mình kỷ luật sẽ hạn chế thiệt hại cháy nổ do bất cẩn. Bạn hãy cho ý kiến. Bạn có bao giờ bất cẩn gây hậu quả cho cá nhân và gia đình bạn chưa?

- Vì sao phải xếp hàng và tuân theo trật tự của xã hội?

- Bạn nghĩ gì về việc chửi bới nhau? Có giải pháp nào thay thế việc chửi bới nhau hay không?

- Vì sao phải nói nhỏ nơi công cộng? Vì sao phải có óc quan sát để hòa mình vào đám đông?

- Vì sao chúng ta không nên ăn thịt thú nuôi và động vật hoang dã ?Vì sao chỉ dùng các loại động vật được nuôi làm thực phẩm ở các farm?
Đọc thêm

Mối thâm thù Thiệu – Kỳ và sự đổ vỡ từ bên trong của Sài Gòn

Cả tướng Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu đều trẻ tuổi và đầy tham vọng, đều là những tay lèo lái xảo quyệt các âm mưu ám độc và đảo chính vốn lan tràn trong giới quân đội cầm quyền Nam Việt Nam.

Bài viết của tác giả Sean Fear l-nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại Trung Tâm Dickey về Nghiên cứu Quốc tế tại Đại học Dartmouth.
Nguồn: Sean Fear, “The Feud That Sank Saigon”, The New York Times, 03/03/2017.

Biên dịch: Trịnh Ngọc Thao | Hiệu đính: Lê Hồng Hiệp

Phật giáo đối đầu Công giáo. Dân sự đụng độ quân sự. Nội đô khinh rẻ ngoại thành. Năm 1967, nhà nước chống cộng Nam Việt Nam là một chảo lửa chứa đầy những sự kình địch chồng chéo, thúc đẩy và làm trầm trọng thêm sự hỗn loạn chính trị đang phá hủy đất nước sau khi Tổng thống Ngô Đình Diệm bị ám sát năm 1963 trong một cuộc binh biến.
Mối thâm thù Thiệu – Kỳ và sự đổ vỡ từ bên trong của Sài Gòn
Nhưng xét ở góc độ chính trị cấp cao, chính cuộc tranh đấu giữa hai kình địch là tướng Nguyễn Cao Kỳ và Nguyễn Văn Thiệu mới là điều gây chú ý nhất đối với các nhà quan sát chính trị. Cả hai người đều trẻ tuổi và đầy tham vọng, đều là những tay lèo lái xảo quyệt các âm mưu ám độc và đảo chính vốn lan tràn trong giới quân đội cầm quyền Nam Việt Nam.

Và sau nhiều năm đấu đá, xây dựng liên minh, họ cùng hướng đến một cuộc đối đầu trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 1967. Cuộc bầu cử có ý nghĩa đối với tính chính danh chính trị của chính nhà nước Nam Việt Nam, điều có vai trò cốt yếu trong việc lật ngược tình thế trong cuộc đấu tranh kéo dài chống lại lực lượng Cộng sản.

Năm 1967, chỉ mới 37 tuổi, Nguyễn Cao Kỳ đã nắm giữ chức vụ Thủ tướng ít quyền lực. Là một trong những sĩ quan đầu tiên tham gia lực lượng không quân quốc gia do Pháp tài trợ, Kỳ đã được thăng cấp nhanh chóng sau cuộc chiến cùng người Pháp chống lại quân đội của Hồ Chí Minh trong chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất (1946-1954). Đến năm 1964, Kỳ là Tư lệnh lực lượng không quân, vị trí cho phép ông ta chủ mưu nhiều âm mưu đảo chính quân sự sau đó.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Ngoại cảm, như tôi biết!

Tôi từ bé vốn ham đọc quái sự, thích nghe chuyện ma. Mấy năm trước, khi biết nước mình chấp nhận bộ môn nghiên cứu cận tâm linh về tiềm năng con người, lại càng lùng để đọc. Cái có sẵn thì mua, cái không có sẵn thì xin. May có ông anh công tác ngoài kia xin tài liệu gì cũng cho.

Hôm lâu, một người bạn của tôi đi thắp nhang trong nghĩa trang, thắp hương xong tìm mãi không ra đường để về. Hoảng hốt gọi, tôi bảo bạn bình tĩnh khấn, "Các chú các anh cho cháu về, nhà cháu xa. Lúc nào rảnh cháu lại đến". Bạn khấn xong thì như tỉnh dậy, tìm thấy lối ra cổng nghĩa trang.
Ngoại cảm, như tôi biết!
Có rất nhiều câu chuyện lừa đảo về ngoại cảm, nhưng cũng có nhiều câu chuyện thật. Năm nào có chương trình về các anh linh liệt sĩ ngay trong Hội trường của Bộ Quốc Phòng, các anh về nhập vào hai nhân viên phục vụ chương trình.

Ông anh làm lãnh đạo cơ quan về hưu, tìm mộ chú ruột hy sinh ở Long An. Lần hồi đến nghĩa trang, vừa đến bỗng dưng chạy xăm xăm rồi đột ngột dừng lại, khi dừng lại nhìn lên bia mộ thì đúng là phần mộ của chú mình. Đó là lần đầu tiên ông anh đến nghĩa trang ấy, mà khi chạy cũng không tự điều khiển được.

Lần thứ hai ông anh ra Quảng Nam kiếm mộ anh ruột là liệt sĩ, nhà ngoại cảm chỉ đến nói này sẽ gặp người này, người này sẽ chỉ ra sao. Liệt sĩ hy sinh được đồng đội chôn theo hướng này, hướng này. Mọi thứ đều diễn ra không sai gì nhà ngoại cảm đã chỉ. Ngay cả chi tiết liệt sĩ là người cao to, khi chôn vất vả sao cũng đúng hệt vậy.
Đọc thêm

Vì sao nói ‘Ăn quận 5, nằm quận 3, xa hoa quận 1, trấn lột quận 4’?

Nếu là dân Sài Gòn, hẳn bạn đã từng nghe câu “Ăn quận 5, nằm quận 3, xa hoa quận 1, trấn lột quận 4”. Chỉ vẻn vẹn 4 câu vè ngắn ngủi nhưng lại lột tả được đặc điểm của 4 quận của nơi từng là "hòn ngọc Viễn đông" này.

Ăn quận 5 

Quận 5 là nơi cư dân của cộng đồng người Hoa tập trung đông nhất. Nơi đây nổi tiếng với nhiều nhà hàng, khách sạn mang phong cách và hương vị Trung Hoa. Và người Việt vốn luôn cho rằng ăn cơm Tàu là ngon, là sang. Mười đám cưới ở Việt Nam thì có đến quá nửa là chọn thực đơn Tàu. Vậy nên nói “Ăn quận 5” chính là có ý như thế.
Vì sao nói ‘Ăn quận 5, nằm quận 3, xa hoa quận 1, trấn lột quận 4’?
Nằm quận 3

Quận 3 là khu vực có nhiều nhà, biệt thự đẹp, cư xá, cao ốc khang trang tọa lạc trên đường Tú Xương, Đoàn Thị Điểm, Hồ Xuân Hương… Không chỉ vậy, không gian nơi đây còn rợp bóng cây xanh mát mẻ, êm đềm, yên tĩnh. Xung quanh các khu nhà cũng không có hàng quán, chợ búa nên không có nhiều tiếng ồn ào, náo nhiệt, do đó ở quận 3 là lý tưởng nhất.

Xa hoa quận 1
Đọc thêm

Mỹ đất nước vi phạm Nhân Quyền thuộc loại nghiêm trọng nhất thế giới

SỰ VI PHẠM NHÂN QUYỀN CỦA CHÍNH PHỦ HOA KỲ THUỘC LOẠI NGHIÊM TRỌNG NHẤT THẾ GIỚI

Tù đày ở Mỹ
Ở nước Mỹ số người bị tù là 2,145 triệu người, nhiều nhất thế giới, chiếm 1/4 tổng số người toàn trên thế giới, gấp 16,5 lần số người tù ở VN. Cứ mỗi 100.000 dân ở Mỹ có 716 người bị tù đày trong khi ở Việt Nam chỉ là 145. (https://www.prisonpolicy.org/global/ truy cập 2/7/2017). Có 15% số người bị giam giữ ở Mỹ mà không qua xét xử. Trên toàn nước Mỹ có 901 cơ sở giam giữ, cải tạo trẻ em nhưng không có một trường dạy trẻ em là dân tộc ít người. Ở nước Mỹ có 6,5 triệu người bị tước quyền công dân, không có nước nào đạt được con số này.

Dân thường bị giết ở Mỹ do cảnh sát hoặc bạo lực đứng đầu thế giới

Dân thường chết do cảnh sát bắn
Mỹ đất nước vi phạm Nhân Quyền thuộc loại nghiêm trọng nhất thế giới
Số người bị cảnh sát Mỹ bắn chết nhiều nhất thế giới. Theo số liệu tội phạm của FBI thì có khoảng 10,797,088 vụ bắt giữ vào năm 2015 trên toàn quốc. Tỷ lệ bắt giữ ước tính của Hoa Kỳ vào năm 2015 là 3.363 vụ bắt giữ trên 100.000 dân (ucr.fbi.gov). Lạm dụng súng là nghiêm trọng trong cảnh sát Hoa Kỳ trong quá trình thực thi pháp luật. Trung bình mỗi tháng có 135 người dân thường tử vong (www.bjs.gov, ngày 22 tháng 12 năm 2016). Khoảng 1.000 dân thường bị cảnh sát bắn chết mỗi năm (www.washingtonpost.com, ngày 19 tháng 10 năm 2016), nhưng từ năm 2005 đến năm 2016 chỉ có 77 cảnh sát bị đưa ra toà.

Dân chết do bạo lực
Theo báo cáo của FBI năm 2016, đã có khoảng 1.197.704 vụ phạm tội bạo lực xảy ra trên toàn quốc vào năm 2015, tăng 3,9% so với năm trước. Tỷ lệ tội phạm bạo lực ước tính là 372,6 vi phạm trên 100.000 dân, tăng 3,1 phần trăm so với mức năm 2014. Theo số liệu của Statista (www.statista.com) vào năm 2015, ước tính có khoảng 15.696 vụ giết người trên toàn quốc. Theo FBI thì năm 2015 có 5.850 vụ án hình sự và 6.885 tội phạm có liên quan sự phân biệt đối xử về chủng tộc, dân tộc, tổ tiên, tôn giáo, giới tính, tình dục và khuyết tật. (www.fbi.gov, ngày 14 tháng 11 năm 2016)
Đọc thêm

Người anh hùng chịu hàm oan 'Đảo Ngũ' và nghĩa cử của những tấm lòng nhân ái

Lập chiến công hiển hách diệt 3 xe tăng M48, 1 xe bọc thép M113 trong trận đánh huyền thoại tại Cheo Reo, đường 7 (tỉnh Gia Lai) ngày 19/3/1975 mà báo chí phương Tây gọi là “Trận truy kích lớn nhất Đông Dương”, hoàn thành nghĩa vụ công dân với Tổ quốc, xạ thủ B41 Nguyễn Xước Hiện (xã Phượng Vĩ, huyện Cẩm Khê) lặng lẽ trở về địa phương tiếp tục cuộc sống của người nông dân lam lũ gắn bó với mảnh vườn và mấy sào ruộng khoán. Không lưu giữ được giấy chứng thương và các giấy tờ liên quan, ông không được hưởng chế độ chính sách nào ngoài 4 triệu đồng chi trả  theo Quyết định 142 của Thủ tướng Chính phủ.

Di chứng từ những ngày lăn lộn nơi chiến trường ác liệt khiến sức khỏe ông ngày một giảm sút, kinh tế gia đình kiệt quệ. Khổ nhất là không ít người ác khẩu ở địa phương buông lời gièm pha “Lão Hiện đảo ngũ”. Thế rồi mới đây, anh em đồng đội đơn vị cũ tìm được địa chỉ, đích thân Trung tướng Khuất Duy Tiến về thăm, trao Kỷ niệm chương Sư Đoàn 320 và xúc tiến việc làm thủ tục đề nghị phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho ông, dân làng mới ngỡ ngàng biết quê mình có người vẻ vang  đến vậy. Cảm thông với hoàn cảnh gia đình ông, Chủ tịch UBND huyện Cẩm Khê đã trực tiếp đứng ra vận động, xây tặng gia đình ông căn nhà khang trang, vững chãi…
Cựu chiến binh Nguyễn Xước Hiện kể lại trận đánh lịch sử tháng 3 năm 1975 với cháu nội

Dũng sỹ diệt xe tăng


Ông Nguyễn Xước Hiện sinh năm 1952 trong gia đình công giáo nghèo có tới 8 người con. Chưa hết lớp 3 trường làng, cậu bé Hiện đã theo các anh chị nghỉ học phụ giúp gia đình san sẻ gánh nặng mưu sinh. Tròn 20 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tháng 9/1972, anh Hiện lên đường nhập ngũ, vượt Trường Sơn vào khu vực Tây Nguyên trực tiếp tham gia chiến đấu. Chưa đọc thông viết thạo nhưng được cái thông minh, tháo vát lại can đảm, có sức vóc nên anh Hiện được giao nhiệm vụ xạ thủ B41, trực tiếp quản lý khẩu súng nặng hơn 7kg và cơ số đạn thường trực 5 quả.

Chiến trường ngày càng khốc liệt với các trận đánh quy mô lớn, báo hiệu thắng lợi cuối cùng đang đến gần. Tháng 3/1975, Giải phóng quân tiến đánh Buôn Ma Thuột, Tây nguyên thất thủ. Địch co cụm về trấn thủ Đà Nẵng. Tại Cheo Reo, đường 7 (Gia Lai), Trung đoàn 64 đã có trận phục kích sấm sét. Đến giờ, trí nhớ đã suy giảm nhiều nhưng trận phục kích huyền thoại ấy vẫn tươi rói trong ký ức cựu chiến binh Nguyễn Xước Hiện như mới diễn ra ngày hôm qua. Ông kể lại: “Từ chiều 18/3/1975, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đến đào hầm, chuẩn bị công sự phục kích địch trên đường 7. Nằm chờ cả đêm, 8h ngày 19/3, chúng tôi nghe tiếng động cơ tăng gầm rú. Ló đầu ra khỏi hầm trú ẩn, chúng tôi nhìn rõ chiếc tăng M48 phun khói đen kịt, xích sắt băm nát đường đất tung bụi mù mịt lao về phía cây cầu sắt gần nơi anh em tôi phục kích. Lệnh nổ súng được phát ra. Mục tiêu cách tôi có 15 - 20m, quá chuẩn cho đường đạn B41, tôi nhìn rõ cả họng pháo đen ngòm của nó chĩa về phía tôi khi xiết cò. Trúng đạn, chiếc xe khựng lại, bốc cháy, lao rệ xuống khe vực phía chân đồi.
Đọc thêm