Chủ Nhật

Anh hùng Nguyễn Văn Bảy: Xuất quỷ nhập thần đánh địch trên không

Ông là một trong 16 phi công Việt Nam đạt đẳng cấp “ách” (aces) - một danh hiệu có từ Chiến tranh thế giới thứ hai, dành cho những phi công lái máy bay quân sự có số lần bắn hạ máy bay đối phương đạt con số từ 5 trở lên. Ông là Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy.

Xối nước mưa rào rào tắm xong, "Anh hùng Bảy lúa" - tên mà người dân địa phương quen gọi đối với Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Bảy, trở ra kể chuyện "binh nghiệp" của ông và không quên lấy khăn rằn rất đặc trưng Nam Bộ, choàng lên cổ: "Mày có hình dung không, tiếng là Anh hùng phi công, bắn rơi nhiều máy bay địch vậy chứ đâu mấy ai biết hồi tao thoát ly, tao mới học chưa xong lớp ba trường làng" - ông Bảy cười khà khà.
Anh hùng Nguyễn Văn Bảy (bìa phải ảnh) cùng đồng đội sau một lần lập chiến công.
Năm 17 tuổi, ông bị ép cưới vợ. Nhưng vì chẳng muốn lập gia đình sớm, ông Bảy trốn cha mẹ rồi tham gia cách mạng. Năm 1960, tức 6 năm kể từ ngày tập kết ra Bắc, ông là một trong số rất ít được chuyển từ một sư đoàn bộ binh sang không quân, rồi được chọn đi học lái máy bay. "Hồi đó tao cao 1 mét 67, nặng 69 ký. Ông bà, cha mẹ đều là nông dân. Nằm mơ tao cũng không nghĩ là mình được đi học lái máy bay" - ông Bảy bộc bạch với giọng cởi mở thân tình với chúng tôi.

Ông kể để được học lái máy bay, ít nhất cũng phải xong lớp 10/10 (tương đương lớp 12 hiện nay), trong khi ông mới học tới lớp 3. Vậy là chỉ có đúng một tuần học văn hóa, theo phương châm "cần gì, học đó", ông hoàn thành xong… 7 lớp.
Đọc thêm

Lính Mỹ đã tôn trọng bộ đội Việt Nam như thế nào

QĐND - LTS: Lin-di Cang (Lindsey Kiang) là một nhà sử học người  Mỹ có nhiều năm công tác tại Việt Nam. Ông đang thực hiện một cuốn sách nói về cuộc chiến đấu của nhân dân thủ đô Hà Nội chống lại cuộc tập kích đường không chiến lược bằng B-52 của Mỹ năm 1972. Biết báo Quân đội nhân dân mở chuyên mục "Bộ đội Cụ Hồ-Giá trị văn hóa Việt Nam" nhân kỷ niệm 70 năm ngày thành lập QĐND Việt Nam, từ nước Mỹ ông đã viết bài gửi chuyên mục. Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc.

Đã gần 50 năm kể từ khi những người lính Mỹ đặt chân đến Việt Nam. Đối với nước Mỹ, đó là khởi đầu của một cuộc chiến dài, cay đắng và không nhận được nhiều sự ủng hộ. Đối với người dân Việt Nam, cuộc chiến còn tàn phá khủng khiếp hơn, nhưng cuối cùng họ đã thắng và giành được độc lập, thống nhất, điều mà họ khao khát đã quá lâu rồi.
Lính Mỹ đã tôn trọng bộ đội Việt Nam như thế nào

Sau chừng đó thời gian, nhiều cựu chiến binh Mỹ vẫn còn nghĩ về những người lính phía bên kia… Ấn tượng gì đã khiến ký ức này trở nên sâu đậm đến vậy? Tôi nhập ngũ và công tác tại lực lượng Thủy quân lục chiến sau khi quân đội Mỹ rút khỏi Việt Nam, tôi không phải là một cựu chiến binh. Tuy nhiên, tôi có rất nhiều bạn là cựu chiến binh và tôi cũng luôn thích thú với lịch sử quân sự nên những câu hỏi trên thường được tôi nghĩ đến.

Trong thời gian xảy ra cuộc chiến, đã có hơn 2 triệu người Mỹ tham chiến tại Việt Nam nên thật hiển nhiên khi có rất nhiều ý kiến, quan điểm của từng cá nhân cựu chiến binh. Nhưng khi viết về lịch sử qua phương pháp phỏng vấn trực tiếp những người đã tham gia chiến đấu, tôi thấy nhiều sự nhất quán đáng kể. Tất cả những điều tôi đọc, tôi nghe được từ họ đều toát lên một sự tôn trọng dành cho các cựu chiến binh Việt Nam, bất kể đó là Giải phóng quân của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam hay quân chính quy của miền Bắc. Những nhận xét đó thường là: Bộ đội Việt Nam thông minh, tiết tháo, có kỹ năng và lòng quyết tâm. Họ cũng là những người dũng cảm tuyệt vời trước hỏa lực khủng khiếp của pháo binh và không quân Mỹ. Nhiều cựu chiến binh Mỹ thường nhắc lại với niềm cảm phục sâu sắc khả năng chống đỡ của đối thủ dưới làn đạn mà những trận rải thảm B-52 là ví dụ điển hình.
Đọc thêm

20 bài học xương máu bạn nhất định phải nhớ nếu muốn tồn tại trong cuộc đời này

Bạn bè đến rồi đi

Bạn có nhận thấy rằng càng trưởng thành thì số lượng bạn bè mình thường liên lạc càng ít hơn xưa? Khi càng lớn, mỗi người chọn cho mình một con đường riêng, một công việc riêng nên thật khó để vẫn giữ liên lạc. Bạn ắt hẳn đã từng rất thân với một người nào đó nhưng rồi bỗng dưng cả hai không nói chuyện với nhau nữa mặc dù chẳng có xích mích gì xảy ra. Bạn nên chấp nhận điều này và tiếp tục đón chờ những mối quan hệ mới xuất hiện trong cuộc đời mình. Tuy nhiên, cũng có nhiều mối quan hệ vẫn trường tồn với thời gian nên nếu bạn may mắn có được mối quan hệ này thì hãy trân trọng nó mỗi ngày.

Không có bài học hay kinh nghiệm nào miễn phí

Để có được kiến thức và kinh nghiệm trong cuộc sống, bạn phải đánh đổi bằng một cái khác và không phải lúc nào chỉ có tiền bạc. Đối với một số bài học nhất định, bạn phải bỏ ra những cái “vô hình” như công sức, chất xám, thời gian và đôi khi còn phải trải qua đau khổ, mệt mỏi, thất vọng để lĩnh hội. Nếu bạn bị thất tình, hãy xem giai đoạn “trái tim tan nát” là cái giá phải trả để bạn biết rằng tình cảm lứa đôi không phải lúc nào cũng “happy ending” như những câu chuyện cổ. Nếu bạn thất bại trong việc nộp hồ sơ xin học bổng du học, hãy để những thất vọng dạy bạn rằng con đường đến thành công chưa bao giờ dễ dàng.
20 bài học xương máu bạn nhất định phải nhớ nếu muốn tồn tại trong cuộc đời này
Đừng bao giời tin tưởng tuyệt đối một ai khác ngoài cha mẹ

Vì sao ư? Vì sống trong cái xã hội này, khi mà đồng tiền đã che mắt tất cả, đồng tiền đã làm mờ mắt con người thì tình cảm, sự chân thành dường như đã không còn ý nghĩa gì so với đồng tiền cả. Người ta yêu nhau vì tiền, chơi với nhau vì tiền…Sự lừa lọc, đố kỵ, lòng tham của con người đã giết chết lòng tin của con người. Anh em, bạn bè có thể phản bội nhau chỉ vì tiền.

Trên đời này, người duy nhất chúng ta có thể tin tưởng tuyệt đối chính là cha me đã sinh ra ta. Vì sao ư? Vì chẳng có người cha mẹ nào không muốn tốt cho con cái cả. Họ sống vì con cái, làm tất cả mọi việc vì con cái. Nên dù họ có làm gì đi nữa, họ vẫn luôn nghĩ về con cái, bảo vệ và muốn con cái của mình có được những thứ tốt đẹp nhất.
Đọc thêm

Nỗi đau nghề giáo viên mầm non: Người ta chỉ mãi bàn chuyện đánh trẻ, chẳng ai biết những phút tủi thân đến nghẹn lòng này

Tâm sự nghẹn ngào của cô giáo trẻ khiến mọi người phải thay đổi suy nghĩ và thông cảm, thấu hiểu hơn với nghề giáo viên mầm non.

Trong khoảng vài năm gần đây, khá nhiều vụ bạo hành trẻ em trong môi trường học đường nhất là tại các trường mầm non khiến dư luận có thành kiến và một số ác cảm nhất định với những người làm nghề giáo viên mầm non.

Mới đây nhất là vụ việc một ông bố chứng kiến con bị bạo hành, quá bức xúc nên xông vào trường và đánh luôn cô giáo.

Về phía cư dân mạng, như nhiều trường hợp thường lệ, được dịp nhìn hình xem clip và chỉ trích, chửi bới, lên án l cô giáo nhẫn tâm, vô nhân đạo, thiếu kiên nhẫn và không xứng đáng với nghề giáo.
Đôi khi, phụ huynh coi những vất vả, hy sinh của cô giáo là việc đương nhiên họ phải làm – Ảnh: Facebook
Tuy nhiên, có một thực tế là đa phần người ta hiếm khi để ý đến những điều khó nói đằng sau cái nghề nghiệp làm dâu trăm họ này.

Giữa cơn bão chỉ trích, một giáo viên mầm non đã đăng tải tâm sự về những góc khuất của công việc trông trẻ, tưởng chừng dễ nhưng lại gian truân vô cùng này.

Cụ thể, nội dung chia sẻ như sau:

“Các bậc phụ huynh có bao giờ thấy được cảnh này đâu nhỉ?

Mỗi th.á.n.g, giáo viên còn phải làm hàng tá các loại sổ sách. Nào sổ theo dõi chất lượng, theo dõi sức khỏe các kế hoạch năm, th.á.n.g, tuần, giáo án, đồ dùng lên tiết dạy, trang trí trường lớp liên tục theo chủ đề, văn nghệ hàng th.á.n.g và các ngày lễ, rồi thì thi, lên tiết kiểm tra…
Đọc thêm

Nhận diện tư tưởng tiểu nông của người Việt ngày nay

Trong thời đại hiện nay, để vươn lên, phát triển và hội nhập, cần phải loại bỏ những sức ì, liên kết các thành phần xã hội cùng nhau phát triển, mà trong đó, điều tiên quyết nhất là phải xóa tan được tư tưởng “tiểu nông” cố hữu của người Việt.

Tư tưởng tiểu nông là gì Khởi thủy nước Việt Nam bắt nguồn từ nền văn minh nông nghiệp, chuyên trồng lúa nước (và đến nay vẫn vậy). Các cư dân trên các vùng đồng bằng châu thổ đó quần tụ lại, cố kết với nhau thành từng làng, từng xóm nhỏ được bao quanh bằng những lũy tre dày. Sống trong những lũy tre đó, người ta canh tác trên những mảnh ruộng của mình, theo tác phong tự cung, tự cấp, tự lo, tự chủ và cả tự cường. Chính vì cái gì cũng “tự” nên đã sinh ra tính cách là chỉ biết lo nghĩ cho mình, gia đình mình, xóm làng mình, mà ít khi nhìn rộng ra bên ngoài. Mạnh ai nấy sống, thân ai nấy lo, nhiều khi lại tưởng hạnh phúc của người này là nguyên nhân của mọi bất hạnh của mình. Thế là họ sanh nạnh, kèn cựa, phá hại nhau, làm cho nhau bầm dập mới thôi. Đó là tâm lý tiểu nông.
Nhận diện tư tưởng tiểu nông của người Việt ngày nay
Tâm lý tiểu nông ảnh hưởng thế nào đến sự phát triển

Biểu hiện của tâm lý tiểu nông đầu tiên, đó là tính an phận thủ thường, tự tiết chế các nhu cầu của mình theo kiểu “cầu vừa đủ xài”, bằng lòng với chính mình. Từ đó, họ ít dám trải nghiệm, dám tham vọng, dám vươn lên. Học đại học xong thì mong tìm được một chỗ làm, lương dăm ba triệu. Đi làm nhìn thấy anh trưởng phòng lương vài nghìn đô thì chép miệng: “Ông đấy sướng, ngồi một chỗ chỉ tay mà lương cao ngất ngưởng”. Kêu đi học, nâng cao kiến thức, tay nghề để phát triển sự nghiệp, sau này còn làm lương tháng vài nghìn thì than: “Già rồi, học chữ không vô”. Bảo ra ngoài làm ăn buôn bán thì sợ vốn ít, không dám liều. Bảo hùn hạp thì lại sợ bị gạt, tiền mất tật mang, thôi “mày để tao đi làm ăn lương, sống vầy đủ rồi”. Vậy đó, mà lúc nào cũng than thở, đổ tại số phận đẩy đưa… Hỏi sao dân ta cứ nghèo hoài, có chịu phát triển đâu mà không nghèo?
Đọc thêm

Thứ Năm

Luôn yêu quý và trân trọng ông: cố Thủ Tướng VÕ VĂN KIỆT

Đã định tìm 1 bức ảnh khác để gắn với thời thanh niên xung phong của ông, nhưng thực tình, cái nụ cười rất Võ Văn Kiệt này... không tìm được bức nào đẹp hơn. Mà không thể hiểu được, 1 chính khách, 1 nhà lãnh đạo vì dân vì nước được cả thế giới nể trọng như vậy... mà sao google hình ảnh đẹp / HQ của ông lại khó đến vậy?

*** Những mẩu chuyện về Ông ***

Nhiều thanh niên xung phong về sau vẫn nhớ về những ngày chặt cây rừng và hát tráng ca. Trong những ngày có quá nhiều người mất phương hướng ấy, phải công nhận là ông Võ Văn Kiệt đã tìm được một phương thức hiệu quả để thu hút thanh niên.

Họ đã bước vào những chuẩn mực chính trị mới do Cách mạng thiết lập, ít nhiều bằng cảm hứng. Không phải tự nhiên mà những gót son Sài Gòn bị đưa đến chốn rừng thiêng, đạp gai rừng ấy đã không trách gì ông. Họ cũng đã đi bởi niềm tin. Nhưng bộ đồng phục thanh niên xung phong không thể che hết lòng mặc cảm, bởi mặc cảm không xuất phát từ nơi mà những người thanh niên đó được sinh ra. Sự mặc cảm xuất hiện do chế độ thiết lập quá nhiều hàng rào lý lịch. Khi mà những hàng rào ấy chưa được gỡ bỏ thì đồng phục cũng không tạo ra được cảm giác đồng đội, cho dù họ ngủ cùng lán, đứng cùng hàng, chưa kể những người khi ấy vẫn ở “ngoài xã hội”.
Luôn yêu quý và trân trọng ông: cố Thủ Tướng VÕ VĂN KIỆT
Sau “giải phóng”, Cư xá Bắc Hải, Quận 10 trở thành nơi ở của những gia đình sỹ quan cao cấp của Cách mạng. Gia đình một số tướng, tá của “chế độ cũ” vẫn sống “xôi đỗ” ở đây. Con em các gia đình cách mạng đương nhiên là “nòng cốt”. Nguyễn Thế Dũng là một thanh niên như vậy. Dũng là con trai của Đại tá Nguyễn Thế Truyện, người được coi là “con hùm xám” khi còn là tư lệnh Sư 9. Đại tá Truyện hy sinh trong chiến dịch Mậu Thân khi tấn công đợt II vào Sài Gòn. Khi ấy ông Truyện đang là tư lệnh Phân khu I. Sau ngày 30-4-1975, vợ con của Đại tá Truyện được đưa về Sài Gòn sống trong căn nhà T10, Cư xá Bắc Hải. Trong những năm cuối thập niên 1970, Nguyễn Thế Dũng là phó bí thư phường đoàn, được giao đi vận động, cảm hóa con em sỹ quan “chế độ cũ”.

Cô “tiểu thư” Lê Bích Thúy ở nhà T4, con gái Trung tá Lê Văn Dương, trưởng Phòng Quân sử, Quân lực Việt Nam Cộng hòa là một trong những “đối tượng” của Dũng. Nhưng cuối cùng người bị “cảm hóa” lại là Dũng. Hai người, một là con trai vị tư lệnh khét tiếng của Bắc Việt, một là con của một “ngụy quân” đang bị cải tạo trong tù, yêu nhau và kiên quyết lấy nhau. Mẹ Dũng khóc lên, khóc xuống. Phu nhân các đồng đội cũ của Đại tá Nguyễn Thế Truyện, lúc bấy giờ đa số đã là tướng, khuyên bà quả phụ phải phá bằng được cuộc hôn nhân. Nhưng Nguyễn Thế Dũng dứt khoát không chịu, anh sang nhà người yêu nói với bà mẹ của Thuý: “Má chịu gả thì con cưới chứ nhà con không ai chịu sang đâu”. Bà phu nhân Trung tá Lê Văn Dương chỉ biết gật đầu lặng lẽ.
Đọc thêm

Hồ sơ chiến tranh Việt Nam: Bộ mặt thật bẩn thỉu của Chú Sam

Vì sao Mỹ đột ngột nhảy vào cản trở thống nhất Việt Nam sau hiệp định Genève, 20 năm sau lại đột ngột bỏ mặc đồng minh của mình?

Việt Nam – quân bài “Domino” của Mỹ

Sau chiến tranh thế giới thứ II, hàng loạt quốc gia được Hồng quân Liên Xô giải phóng đã ra đời và đi theo chủ nghĩa Cộng sản. Lo sợ điều đó, người Mỹ tự cho mình là lãnh đạo “thế giới tự do” xác định phải có “trách nhiệm” ngăn cản làn sóng Cộng sản.

Thập niên 1950, Tổng thống Eisenhower đưa ra học thuyết Domino đại ý cho rằng: “Nếu để những người Cộng sản chiếm cứ Nam Việt Nam thì đó sẽ là quân bài domino chìa khóa cho Lào, Campuchia, Thái Lan… sụp đổ vào tay cộng sản và sẽ tạo lợi thế lớn cho các phong trào cộng sản tại châu Á đe dọa khu vực sống còn còn lại của thế giới tự do”.
Hồ sơ chiến tranh Việt Nam: Bộ mặt thật bẩn thỉu của Chú Sam
Với học thuyết ấy, ngay khi Hiệp định Genève vừa ký kết thì người Mỹ cũng ráo riết bắt tay hành động ở Nam Việt Nam. Đầu tiên, người Mỹ lập kế hoạch mang tên “Memphis” với nội dung cơ bản của nó là “Biến vĩ tuyến 17 thành một phòng tuyến ngăn chặn (chủ nghĩa cộng sản) không thể xoá bỏ được”.

Ngày 13/12/1954, Mỹ điều đình để thay Pháp huấn luyện quân đội quốc gia Việt Nam của quốc trưởng Bảo Đại. Tuy nhiên, nhận thấy Bảo Đại có xu hướng thân Pháp, người Mỹ đã đưa Ngô Đình Diệm về làm Thủ tướng và đến tháng 10/1955 thì giúp ông Diệm bày ra trò trưng cầu dân ý để phế truất Bảo Đại rồi lên làm Tổng thống chính quyền Sài Gòn ở miền Nam Việt Nam.
Đọc thêm

7 sự hiểu lầm phổ biến về đạo Phật ở Việt Nam

Là một quốc gia có truyền thống Phật giáo, nhưng nhiều người Việt Nam không có hiểu biết về đạo Phật hoặc biết một cách rất mơ hồ, và dưới đây là vài điều hiểu lầm rất phổ biến hiện nay.

Bài viết của tác giả Chu Ngọc Cường gửi Redsvn

1. Đức Phật là đấng thần linh không có thật

Với một tín đồ Phật giáo, điều này nghe có vẻ rất buồn cười, nhưng rất nhiều người Việt hiện nay vẫn không biết Đức Phật là một người có thật. Ngài sinh vào khoảng năm 624 trước công nguyên, tên thật là Tất-Đạt-Đa, thuộc dòng họ Thích Ca, là thái tử của vương quốc Thích Ca do cha Ngài làm quốc vương. Lãnh thổ của quốc gia Thích Ca hiện nay thuộc về khu vực giáp ranh Nepal và Ấn Độ.
7 sự hiểu lầm phổ biến về đạo Phật ở Việt Nam
Đức Phật Thích Ca sống thọ đến 80 tuổi, nơi sinh, nơi mất và nơi ở của Phật Thích Ca hiện nay đều được các nhà khoa học tìm ra với các chứng tích lịch sử. Đức Phật sinh ra không phải là thần thánh, Ngài là một con người, rời khỏi gia đình đi tìm con đường thoát khỏi đau khổ thế gian, sau đó Ngài lại hướng dẫn lại cho mọi người con đường đó mà thôi. Việc thờ phượng Đức Phật là do người đời sau bày vẽ ra, thậm chí mọi người còn mải thờ Phật mà quên mất việc chính là thực hành con đường hạnh phúc mà Phật đã chỉ dạy.

Phật là một quả vị, hay có thể nói là một danh hiệu dành cho các vị giác ngộ tuyệt đối, vì vậy nên có nhiều vị được gọi là Phật. Có vị tồn tại trong lịch sử như Phật Thích Ca, có vị được biết đến chỉ trong kinh điển như Phật A Di Đà, Phật Di Lặc… và chưa ai gặp ngoài đời cả.
Đọc thêm

Thứ Hai

Chỉ cần bạn còn sống, thành công chưa bao giờ rời xa

Tên ông ấy là Sylvester Stallone – là một trong những ngôi sao điện ảnh Mỹ nổi tiếng và thành công bậc nhất từ trước đến giờ. Nhưng hãy nghe kể về những ngày xa xôi ấy, khi Stallone chỉ là 1 diễn viên vô danh, vật lộn với những vai diễn nhỏ và thường xuyên bị từ chối trong các buổi thử vai.

Cuộc sống của ông có lúc ở đỉnh điểm của sự cùng cực khi bị trục xuất khỏi nhà thuê vì không có tiền, phải lang thang trên đường phố. Khi không còn 1 xu dính túi để mua đồ ăn, vất vưởng 3 ngày liền tại trạm xe buýt, ông đã phải nén nỗi đau để bán đi chú chó của mình – người bạn đồng hành mà ông vô cùng yêu quý chỉ bởi không còn gì cho nó ăn. Ông bán cho 1 người lạ gần 1 quán rượu với giá chỉ $25. Ông kể rằng khi ông trao người bạn đó vào tay người lạ, ông đã bước đi và nước mắt dàn dụa.
Chỉ cần bạn còn sống, thành công chưa bao giờ rời xa
Hai tuần sau đó,Stallone vô tình xem được trận đấm bốc giữa 2 võ sĩ Mohammed Ali và Chuck Wepner, trận đấu này là tác nhân thay đổi cuộc đời ông từ đó. Kịch tích của trận đấu đã truyền cảm hứng cho Stallone viết nên kịch bản phim sau này vô cùng nổi tiếng, ROCKY. Ông hoàn thành kịch bản sau 20 giờ liên tục viết, dòng chữ tuôn trào đầy cảm xúc.

Ông đem chào bán ROCKY và nhận được phản hồi từ 1 nhà làm phim đồng ý với mức giá $125.000 cho kịch bản 20 giờ viết đó. Nhưng Stallone kèm 1 yêu cầu khi bán: ông sẽ đóng vai chính trong bộ phim đó !! Vâng, không ai khác, mà là chính ông – một diễn viên nhỏ vô danh bấy giờ, sẽ là vai chính trong bộ phim do chính ông viết.
Đọc thêm

Câu chuyện chấn động của ông Nguyễn Bá Thanh 10 năm trước

Như đã đề cập ở bài trước, cuộc nói chuyện của ông Nguyễn Bá Thanh tối 24/7/2003 mới là cuộc "đại phẫu" đầu tiên không chỉ gây chấn động đối với cán bộ, công chức Đà Nẵng mà còn với đông đảo cán bộ, người dân ở nhiều địa phương khác trong nước và cả kiều bào ta ở nước ngoài.

Để bạn đọc có dịp so sánh giữa ông Nguyễn Bá Thanh vừa được uỷ nhiệm làm Trưởng Ban Nội chính TƯ với ông Nguyễn Bá Thanh lúc đó vừa lên làm Bí thư Thành uỷ Đà Nẵng, báo điện tử Infonet xin giới thiệu lại bài tường thuật cách đây 10 năm của PV Hải Châu về cuộc nói chuyện này:

                            "Đà Nẵng bắt đầu cuộc đại phẫu đau đớn nhưng lành mạnh"

Như tin đã đưa, sau quyết định kỷ luật cảnh cáo Giám đốc Sở Xây dựng và cách chức Trưởng BQL các dự án xây dựng và công nghiệp dân dụng Đà Nẵng gây chấn động tại kỳ họp thứ 9 HĐND TP, Bí thư Thành uỷ Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh vừa tiếp tục có buổi nói chuyện vào tối 24/7 với gần 1.500 cán bộ công chức đang làm những công việc liên quan trực tiếp đến quyền lợi của người dân.
Câu chuyện chấn động của ông Nguyễn Bá Thanh 10 năm trước
Qua hơn 28 năm sau ngày giải phóng, lần đầu tiên Đà Nẵng có một buổi nói chuyện “vô tiền khoáng hậu” như vậy. Suốt gần 2 tiếng rưỡi đồng hồ, các cán bộ công chức Đà Nẵng - trong đó có không ít “vị quan” mới đây còn hoạch hoẹ dân – chen nhau ngồi cả xuống đất vì hội trường không đủ ghế, lắng nghe vị tân Bí thư Thành uỷ nói chuyện. Họ bật cười vì những câu nói tếu, rồi chợt đau nhói khi ngẫm lại ý nghĩa thâm sâu đằng sau nó. Để rồi tự thấy mình trở nên lành mạnh hơn, có nhiều dũng khí hơn để làm “lãnh đạo và đày tớ” của nhân dân!

4 nỗi sợ lớn

Không giấy, không tờ, vừa kết thúc buổi làm việc với một vị lãnh đạo cao cấp của Nhà nước CHDCND Lào sang thăm là ông Nguyễn Bá Thanh đến thẳng hội trường, lên ngay diễn đàn và bắt đầu câu chuyện. Hẳn nhiên ông đã chuẩn bị rất kỹ, chứ không như một Phó Giám đốc Sở Địa chính – Nhà đất Đà Nẵng, khi được gọi lên gặp ông (lúc ấy ông Nguyễn Bá Thanh là Chủ tịch UBND TP - PV) đã phải uống... 3 ly rượu để lấy bình tĩnh nhưng cuối cùng cũng chẳng nói được gì vì... không “thuộc bài”.
Đọc thêm

12 vị vua chúa giỏi quân sự trong lịch sử Việt Nam

Nhiều vị vua chúa đã được lịch sử Việt Nam ghi danh vởi những chiến công quân sự xuất sắc, trước hoặc sau khi lên nắm quyền.

An Dương Vương

An Dương Vương, tên thật là Thục Phán, là vị vua đầu tiên và duy nhất của nhà nước Âu Lạc – nhà nước thứ hai trong lịch sử Việt Nam sau nhà nước Văn Lang của các vua Hùng. Theo sử cũ, ông làm vua trong khoảng thời gian từ 257 TCN đến 208 TCN.

Vào thời kỳ đó, Tần Thủy Hoàng đã thống nhất Trung Hoa và tiếp tục tham vọng xâm chiếm vùng đất phía Nam của các bộ tộc người Việt. Quân Tần do Đồ Thư chỉ huy đã đánh chiếm nhiều vùng đất của Bách Việt, nhập vào lãnh thổ Trung Hoa.

Trước tình hình này An Dương Vương đã chỉ huy cuộc kháng chiến chống Tần của quân dân Âu Lạc. Khi Đồ Thư đem quân tiến sâu vào đất Lạc Việt, Thục Phán lãnh đạo nhân dân chống giặc. Quân Tần đi đến đâu, Nhân dân Việt làm vườn không nhà trống đến đó. Quân Tần dần lâm vào tình trạng suy yếu do thiếu lương thực trầm trọng. Khi quân Tần đã kiệt sức thì quân Âu Lạc xuất trận. Đồ Thư mất mạng, quân Tần thua to, phải bỏ chạy về phương Bắc.
12 vị vua chúa giỏi quân sự trong lịch sử Việt Nam
Sau chiến thắng, An Dương Vương cho xây thành Cổ Loa nhằm củng cố thêm khả năng phòng thủ quân sự. Tòa thành này có cấu trúc độc đáo, theo tương truyền gồm 9 vòng xoáy trôn ốc, được củng cố bởi mạng lưới hào nước liên kết với nhau chạy dưới chân thành. An Dương Vương cũng phát triển thuỷ binh và cho chế tạo nhiều vũ khí lợi hại, tạo lợi thế quân sự vững chắc cho Cổ Loa.

Ít lâu sau, Triệu Đà đem quân sang đánh Âu Lạc. Nhờ sự chuẩn bị quân sự tốt và ưu thế của thành Cổ Loa, An Dương Vương đã chống cự hiệu quả cuộc xâm lược này.

Triệu Đà buộc phải dùng kế nội gián bằng cuộc kết hôn giữa con trai mình, Trọng Thủy, và con gái An Dương Vương là Mỵ Châu. Sau khi nắm được bí mật quân sự của An Dương Vương thông qua con trai, Triệu Đà đã thành công trong việc chinh phục Âu Lạc, buộc An Dương Vương bỏ chạy và tự tử, kết thúc thời kỳ An Dương Vương.
Đọc thêm