Hiển thị các bài đăng có nhãn Bánh Chưng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bánh Chưng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư

Muốn Tết vui, vợ chồng phải vô tâm, bỏ đi những thứ nhỏ nhặt

Chúng ta luôn quan tâm nhau thái quá, từ việc lương thưởng bao nhiêu, Tết trọng nội hay ngoại, chồng lười việc nhà, vợ bủn xỉn với nhà nội...

Tôi nghĩ, Tết vốn là để chúng ta... vô tâm, không chỉ đàn ông mà cả phụ nữ nữa. Hãy vô tâm nhiều hơn nữa với nhau trong cuộc hôn nhân của bạn, đừng xét nét nhau nữa mà làm gì. Chứ tôi thấy, Tết nào cũng thế, chúng ta luôn bị quan tâm nhau một cách thái quá, từ việc lương thưởng bao nhiêu, Tết trọng nội hay trọng ngoại, chồng lười nhác việc nhà, vợ keo kiệt bủn xỉn với nhà nội, mẹ chồng mắng mỏ con dâu vì bỏ bê ngày Tết... Tôi nghĩ, sao chúng ta cứ tự làm khổ mình đến như vậy?


Muốn Tết vui, vợ chồng phải vô tâm, lờ lớ lơ đi những thứ nhỏ nhặt
Tết vốn là để chúng ta vô tâm! Vợ không biết cúng lễ hay cỗ bàn thì có sao? Chồng nhác chuyện dọn dẹp cửa nhà thì có gì? Tết vốn là dịp để nghỉ ngơi sau cả năm trời lao động vất vả kia mà? Có nhiều người đàn ông thích đưa vợ con đi du lịch Tết thì cũng sẽ có nhiều người phụ nữ muốn Tết là quây quần, là dịp để trang hoàng nhà cửa, nấu những bữa cơm ngon hơn cả ngày thường. Hay có những người chỉ thích về quê ăn Tết xưa, lu bu cỗ bàn mấy ngày Tết trong hạnh phúc. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Đừng cứ cho là đàn ông phải chiều vợ, nịnh vợ mới là đàn ông chuẩn mực. Phụ nữ phải phơi phới như hoa, quần là áo lượt đi chơi Tết mới là phụ nữ hạnh phúc. Sao chúng ta cứ lấy tiêu chuẩn của mình ra để áp đặt cho người khác vậy?

Tôi nghĩ, Tết vốn là để chúng ta vô tâm. Mà không chỉ Tết, cả ngày thường nữa. Vô tâm với những lỗi lầm của nhau, kiểu giận đấy rồi lại quên ngay, cho thanh thản. Các nhà khoa học đã chứng minh phụ nữ thích đàn ông vị tha hơn cả đẹp trai. Và đàn ông sẽ thấy hạnh phúc hơn với người vợ mau quên. Đàn ông mà đi soi mói, chấp nhặt từng ly từng tí với vợ thì chẳng bao giờ gia đình có cái Tết tử tế. Phụ nữ mà cứ nhớ dai thù lâu thì cả đời chỉ sống trong ấm ức, tủi nhục. Vì thế, hãy vô tâm đi. 

Cuộc sống vốn chẳng nhiều nhặn gì. Chúng ta cứ chấp nhặt nhau, cứ xét nét nhau, cứ thấy những điều bất ổn của nhau thì chỉ đau, chỉ khổ và buồn thôi. Vô tâm đi, Tết càng phải vô tâm. Hôn nhân vốn bao hàm cả sự thoả hiệp để bước tới, để đi xa. Tết nhất có mấy ngày để lười biếng vậy. Có phải thế không mà mùng một sớm mai, người ta kiêng kỵ cãi nhau, Tết nhất kiêng kỵ quét nhà?

Một cuộc hôn nhân khoẻ mạnh vốn không phải là một cuộc hôn nhân vô trùng và sạch sẽ đâu. Chồng tệ cái này, kém cái kia, làm đâu hỏng đấy nhưng anh ấy cũng có cả tá những thứ được hơn những gã đàn ông khác. Vợ có thể vụng, có thể hay than thở, hay mè nheo, hay cằn nhằn thì cô ấy cũng có cả tá cái được khác. Mà vợ, chồng không nhiều ưu điểm thì cũng có sao, miễn là Tết này hai đứa cứ phớ lớ nói cười là được.

Thì thế, Tết vốn là để chúng ta học bao dung với nhau, học lờ lớ lơ đi những thứ nhỏ nhặt để cùng nhau tận hưởng một cái Tết trọn vẹn vậy.

Hoàng Anh Tú
Đọc thêm

Thứ Ba

Tết - nỗi khổ nhục của phụ nữ....

Tết, đàn ông Việt chỉ biết uống bia rượu. Họ trút gánh nặng lên vai phụ nữ. Họ quá rảnh rang đứng nhìn phụ nữ gánh những gánh nặng ấy bằng sự vô tâm của mình.

Tết - nỗi khổ nhục của phụ nữ

Tháng 1 năm ngoái, tôi có làm một khảo sát nhỏ trong một đợt tặng sách cho độc giả. Có nhiều người trả lời rằng, suốt nhiều năm, họ phải đón giao thừa trong bồn tắm. Bởi vì đó là lúc mà họ xong hết đủ thứ việc nhà. Và bắt đầu họ có chút thời gian cho riêng họ.


Tết - nỗi khổ nhục của phụ nữ....

Hầu hết những người phụ nữ được hỏi, trên 60%, đều tỏ vẻ ức chế vì họ phải làm quá nhiều việc trong dịp Tết. Nhưng, ức chế hơn, là vì sự quá rảnh rang của những ông chồng.

Muốn có một cái Tết ấm áp, chẳng khó khăn gì. Nó đến từ những điều nhỏ nhặt, thậm chí lặt vặt, chứ không phải đến từ những thứ như năm nay bạn được thưởng bao nhiêu tiền, được nghỉ bao nhiêu ngày, được nhận những quà cáp gì…

Đọc thêm

Thứ Bảy

Tôi thèm được hít hà mùi tết, được quây quần bên mẹ, gia đình!

Tết, chỉ một từ thôi nhưng nó gợi lên trong mỗi chúng ta biết bao điều. Đặc biệt không khí đó mỗi năm chỉ có một lần nên càng ý nghĩa hơn với những người con xa quê.

Những ngày cuối năm, Sài Gòn se se lạnh, không khí tết đang đến rất gần... Tuy không còn háo hức chờ mong tết đến để được mặc quần áo mới và tiền mừng tuổi như những ngày thơ bé nhưng cảm giác hồi hộp xen lẫn với niềm xúc động khó tả thì không thể nào mất đi trong tôi.

Sau những bộn bề lo toan của cuộc sống thường ngày, tết là lúc những kỉ niệm tuổi thơ lại ùa về trong tâm trí tôi. Tôi nhớ, lúc còn bé xíu, vì nhà rất đông anh chị em nên cứ đến cuối năm, mẹ chắt chiu dành dụm tiền mua một mảnh vải lớn rồi dắt cả đám nhóc tì chúng tôi ra bác thợ may đầu xóm nhờ may cho mỗi đứa một bộ quần áo mới.
Tôi thèm được hít hà mùi tết, được quây quần bên mẹ, gia đình!
Mẹ dặn bác may thêm hai cái túi thật lớn để chúng tôi có thể cất tiền lì xì và bộ đồ mới đó được chị gái ủi phẳng lì vào chiều 30 tết. Sáng hôm sau, vào ngày đầu năm mới, chúng tôi sẽ được ba gọi dậy thật sớm, xúng xính thay quần áo mới, nhận tiền lì xì. Sau đó, dung dăng dung dẻ dắt nhau ra đầu ngõ, gặp ai cũng cúi đầu chào năm mới.

Tôi nhớ, vào chiều 29 tết, mẹ thường ngồi gói bánh chưng ngoài hiên. Ba và anh trai thì chất thêm củi chuẩn bị bếp lửa nấu bánh. Bốn nhóc tì chúng tôi quẩn quanh bên mẹ, tranh nhau ăn vụng những mảnh vụn đậu xanh mẹ cắt làm nhân bánh còn thừa. Sau cùng chúng tôi ngồi chờ những nếp, đậu cuối cùng, mẹ sẽ gói cho mỗi đứa một đòn bánh nhỏ xíu.

Tôi nhớ, chợ tết ngày 30 nhộn nhịp, gian hàng nào cũng đông người. Người bán, người mua í ới chào mời, những gánh hàng hoa ngồi dọc hai bên đường với những bông cúc vạn thọ vàng ươm, rồi nào dừa, nào dưa, sung, mãng cầu, đu đủ..
Đọc thêm

Chủ Nhật

Kể chuyện TẾT xưa...

Khi trưởng thành, mọi thứ lại cứ đổ dồn về quá khứ, tết, điều mà ai cũng thầm thương trộm nhớ về một dáng hình xưa cũ. Cái cũ kỹ của ngày xưa gợi nhớ trong ta bao kỷ niệm nhạt nhòa, nhưng cũng đủ thắp lên ngọn lửa yêu thương nơi trái tim non nớt một thời.

Khi xưa cứ mỗi độ tết về, ai cũng hào hứng, náo nức, đổ dồn về Tết, điều mà có lẽ khi ấy là xa xỉ lắm. Vì năm mới chỉ có một lần, một năm mẹ mới mua cho con được một lần những bộ quần áo mới, đôi dép mới, cái cặp mới, hay cả những bánh kẹo, mứt, bưởi, bánh chưng....vv khiến tâm hồn non nớt trở nên loạn nhịp.

Ngày ấy bố còn trẻ, mẹ cũng còn yêu đời, nên tết cả nhà đều rất vui, mẹ sẽ đi chợ chuẩn bị đồ tết, nào là lá rong, nào là bưởi, nào là kẹo, nào là giang, nào là hoa, bóng nháy, củ hành, củ kiệu, tỏi, gừng, thịt lợn...vv rất rất nhiều thứ để cho bố chuẩn bị gói bánh và chuẩn bị cho một cái tết tinh tươm đầy đủ.
Kể chuyện TẾT xưa!
Mẹ nói:

Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi.

Nên năm nào vào dịp này mẹ cũng làm như vậy, mẹ nói rằng, mua muối đầu năm là để mang lại may mắn cho gia đình, một năm làm ăn tốt đẹp, mặn mà như muối vậy.

Cuối năm mua vôi, là mẹ muốn mọi thứ xui xẻo trong gia đình đêu tan biến, không còn dính dáng gì đến năm sau nữa.

Vì vậy mà năm nào nhà mình cũng có một túm muối, một túm vôi cheo trên gác bếp.

Lăm lúc nhìn lên thấy nó đung đưa lại mong muốn một cái tết nữa thật mau đến.
Đọc thêm