Hiển thị các bài đăng có nhãn Tam Quốc Diễn Nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tam Quốc Diễn Nghĩa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm

Giải mã thời Tam quốc: Tào Tháo và cách dùng tướng có một không hai

Càng nhiều chiến thắng, quy mô quân đội Tào Ngụy càng được mở rộng, các nhân tài quân sự cũng dần lộ diện, mà sự phức tạp trong đó cũng dần hiện rõ.

Nếu lúc đó xung quanh Tào Tháo không có những tướng lĩnh trung kiên đi theo ông ta từ đầu, mọi chuyện sẽ còn khó khăn hơn gấp bội.

Quá trình phát triển của một đội quân non trẻ đương nhiên phải bao gồm: chiến đấu, thu nạp hàng binh, chỉnh hợp, phân binh đặt chức, tăng quân số… Các giai đoạn này không ngừng lặp đi lặp lại cùng với đà thăng tiến quân sự. Càng nhiều chiến thắng, quy mô quân đội Tào Ngụy càng được mở rộng, các nhân tài quân sự cũng dần lộ diện, mà sự phức tạp trong đó cũng dần hiện rõ.
Giải mã thời Tam quốc: Tào Tháo và cách dùng tướng có một không hai
“Nguyên lão công thần” từ buổi đầu gian khó

Trong những ngày đầu khởi sự, uy vọng của Tào Tháo chưa đủ lớn, mà tài cầm quân cũng còn hạn chế. Vì thế, đi mộ binh thì binh đào ngũ, đi đánh trận thì thắng ít thua nhiều. Rất may là xung quanh Tào Tháo không thiếu những tướng lĩnh trung kiên đi theo ông ta từ ngày đầu.

Bộ chính sử Tam Quốc Chí không mô tả rõ mốc thời gian tham gia quân Tào của hầu hết các tướng lĩnh. Dù vậy, vẫn có người đến trước, có người đến sau. Các tướng lĩnh cấp cao đầu tiên trong trận doanh Tào quân có thể kể đến Tào Hồng, Tào Nhân,Hạ Hầu Đôn, Hạ Hầu Uyên, Nhạc Tiến, Lý Điển, Vu Cấm.
Đọc thêm

Thứ Tư

Từ cái chết của Trương Phi: 4 bài học xương máu, bận đến đâu bạn cũng nên đọc!

Cái chết tức tưởi của Trương Phi đã để lại cho hậu thế hôm nay và mai sau 4 bài học xương máu về nghệ thuật làm người.
Được nhắc đến như một trong những anh hùng Tam Quốc có kết cục đáng tiếc nhất, cái chết của Trương Phi quả thực khiến chính "khổ chủ" cũng phải uất nghẹn.

Bởi đường đường là một đại tướng quân, nhưng Trương Phi không phải bỏ mạng nơi sa trường mà lại phải chết trong tay chính thuộc hạ của mình.

Lật lại những trang sử thời Tam Quốc, ta nhớ lại thời điểm Quan Vũ bị Đông Ngô sát hại, Trương Phi vừa uất ức, vừa bi thống, xin Lưu Bị lập tức xuất binh "làm cỏ" quân địch để trả thù cho nhị ca.
Từ cái chết của Trương Phi: 4 bài học xương máu, bận đến đâu bạn cũng nên đọc!
Nhưng Lưu Bị vốn là người thâm trầm, nhanh chóng cự tuyệt yêu cầu này của Trương Phi. Quyết định này khiến Trương Phi "bằng mặt không bằng lòng", ngày ngày tìm cách trút giận lên đầu tướng lĩnh, binh sĩ dưới trướng.

Sau cùng, hai kẻ thủ hạ là Phạm Cương và Trương Đạt vì không chịu đựng được tính cách thất thường này, đã thừa dịp Trương Phi uống say mà lẻn vào lấy đầu chủ tướng. Một đời anh hùng vang danh Tam Quốc cứ như vậy ra đi trong tức tưởi.

Bàn về tài cầm quân của Trương Phi, ai cũng phải công nhận ông là tướng tài trong thời loạn. Nhưng một người có tài năng như vậy, sau cùng lại phải chịu kết cục uất ức.
Đọc thêm

Thứ Sáu

Khổng Minh và 4 bài học cho người làm tướng còn giá trị đến muôn đời

Theo Gia Cát Lượng, muốn lãnh đạo hiệu quả, người làm tướng "đầu tiên phải tổ chức bên trong, sau đó mới tổ chức bên ngoài. Đầu tiên phải sắp xếp chính mình, sau đó mới sắp xếp đến người khác".

Là một nhà cầm quân kiệt xuất, Gia Cát Lượng có cách nhìn người, dùng người rất tinh thông. Theo ông, một người làm tướng tài phải tinh thông lòng người trên, dưới, "khi tĩnh lặng thì như một con cá dưới nước sâu, khi hành động thì nhanh như một con rái cá".
Khổng Minh và 4 bài học cho người làm tướng còn giá trị đến muôn đời
1. Người đứng đầu phải biết mọi thứ về cấp dưới, đừng khinh thường bất kì ai

Một tài liệu cổ đại nói: Những người khinh thường người khác không có cách nào để chiếm được lòng người. Lãnh đạo khinh thường người dưới sẽ không thể khiến họ tâm phục khẩu phục mà làm việc hết sức có thể.

Hiểu người trên, biết người dưới, người lãnh đạo phải thấu hiểu ý của người trên và tỉnh táo trước những điều cấp dưới của họ nói. Hãy cân nhắc kỹ trước lời nói, hành động, bởi tất cả mọi người đều hướng ánh mắt và lắng nghe bạn.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Những bài học từ Tam Quốc Diễn Nghĩa áp dụng vào công việc kinh doanh thực tế.

1. Kinh nghiệm của Lưu Bị cho ta thấy, CEO hoàn toàn có thể bắt đầu từ việc bán hàng vỉa hè.
2. Kinh nghiệm của Gia Cát Lượng cho ta thấy: Đôi khi vào doanh nghiệp tư nhân còn có đất phát triển hơn vào doanh nghiệp nhà nước.

3. Kinh nghiệm của Lã Bố cho ta thấy: Nhảy việc quá nhiều sẽ dẫn đến không còn ông chủ nào dám nhận.
4. Kinh nghiệm của Bàng Thống cho ta thấy: Vẻ ngoài xấu xí quá sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả khi đi phỏng vấn xin việc.
Những bài học từ Tam Quốc Diễn Nghĩa áp dụng vào công việc kinh doanh thực tế.
5. Kinh nghiệm của Dương Tu cho ta thấy: Trong công việc , nếu luôn tỏ ra cao minh hơn lãnh đạo, tất sẽ chết thảm.

6. Kinh nghiệm của Tào Tháo cho thấy: Muốn làm ăn được trên thị trường, trước tiên phải đề cao chính sách của Nhà nước. Muốn làm doanh nghiệp của mình lớn mạnh thì phải không ngừng hợp nhất các doanh nghiệp khác vào và đè bẹp các hộ kinh doanh cá thể.

7. Từ gia đình Tư Mã ta thấy: đi làm thuê cho người khác, chẳng thà tự mở công ty cho riêng mình.
8. Cuộc đời của Hoàng Trung cho ta thấy: tuổi tác không thành vấn đề, quan trọng là thực lực. Đừng coi thường nhân viên già. Đôi khi họ làm còn tốt hơn nhân viên trẻ.
Đọc thêm

Thứ Năm

10 câu nói kinh điển nhất của Tào Tháo vẫn còn giá trị cho đến ngày nay

Tuy người đời thường lấy tên ông để mô tả cho sự dối trá, vô liêm sỉ, bất nhân, bất nghĩa nhưng không thể phủ nhận tài năng của con người này. Và những câu nói của ông dù đã trải qua hàng nghìn năm lịch sử vẫn được lưu truyền và để lại rất nhiều bài học cho hậu thế sau này.

Tào Tháo sinh năm 155 và mất năm 220, tự là Mạnh Đức. Ông là nhà chính trị, nhà quân sự kiệt xuất cuối thời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người đặt cơ sở vững chắc cho thế lực quân sự cát cứ ở miền Bắc Trung Quốc, lập nên chính quyền Tào Ngụy thời Tam Quốc và trở thành đối trọng lớn nhất với nhà Thục (do Lưu Bị đứng đầu) và nhà Ngô (do Tôn Quyền đứng đầu). Trong lịch sử gần 2000 năm qua, hình tượng về Tào Tháo vẫn là một chủ đề gây tranh cãi nhiều nhất trong lịch sử Trung Quốc, hầu hết đều bị ảnh hưởng tiêu cực do tác phẩm "Tam Quốc diễn nghĩa". Tuy người đời thường lấy tên ông để mô tả cho sự dối trá, vô liêm sỉ, bất nhân, bất nghĩa nhưng không thể phủ nhận tài năng của con người này. Và những câu nói của ông dù đã trải qua hàng nghìn năm lịch sử vẫn được lưu truyền và để lại rất nhiều bài học cho hậu thế sau này.
Phàm những chuyện đại sự trong thiên hạ nên về nhà hỏi vợ, vợ bảo sao cứ làm ngược lại. Ắt sẽ thành công.
Nghe giai thoại rằng Tào Tháo hỏi Tư Mã Ý:

"Tại sao lòng bàn chân trắng hơn mặt và tay?" 
Ý nghĩ hoài không biết trả lời làm sao. Tháo lại bảo:

"vì lòng bàn chân nó biết giấu mặt."
Lòng bàn chân ai cũng có phần lõm vào, có thể giấu được cái gì đó. Vậy nên ở đời đừng để người ta nhìn rõ hết ruột gan. Ám chỉ Tào Tháo biết Ý có lòng riêng nên cảnh cáo

Đọc thêm

Chủ Nhật

Mưu thuật của Trần Bình

Trần Bình là người thông minh tuyệt đỉnh, trí tuệ siêu phàm. Người đời sau có câu ví: Bày mưu ngang Phạm Lãi, lập mẹo tựa Trần Bình.

Thuở hàn vi

Trần Bình người Dương Vũ (nay là đông nam Nguyên Dương tỉnh Hà Nam, Trung Quốc). Sử kí Tư Mã Thiên và Hán thư không ghi rõ gia thế và cha mẹ của Trần Bình, chỉ cho biết ông có một người anh là Trần Bá. Sử kí miêu tả ông là người cao lớn đẹp trai, lại ham học hỏi. Trong khi Trần Bá thường chăm lo cày ruộng làm ăn thì Trần Bình chỉ chăm chú vào việc đọc sách, không chịu làm việc.

Trần Bá cày ruộng cho ông thoải mái đi học ở xa. Chị dâu ghét ông không lo làm ăn, tỏ ý coi thường ông. Trần Bá nghe vậy đuổi và bỏ vợ.
Mưu thuật của Trần Bình
Trần Bình cao lớn đẹp trai, muốn lấy vợ nhưng các nhà giàu chẳng ai chịu gả con cho, còn lấy người nghèo thì ông lại cho là xấu hổ. Mãi về sau, một người nhà giàu có ở Hội Dũ là Trương Phụ có người cháu gái từng gả chồng năm lần nhưng chồng chết ngay, không ai dám lấy. Trần Bình muốn lấy cô ta.
Trong ấp có lễ tang, Trần Bình chăm chỉ đến giúp việc. Trương Phụ thấy thế có ý kính trọng ông, rồi gả người cháu gái đó cho ông. Nhà ông nghèo, Trương Phụ cho mượn tiền và lụa để làm đám cưới.

Theo Hạng Vũ

Cuối thời nhà Tần, thiên hạ quần hùng khởi nghĩa, trong đó nổi bật nhất là thế lực Trần Thắng ở đất Sở. Trần Thắng xưng Trương Sở vương, chống Tần, nhiều lần đánh bại quân Tần. Các nước chư hầu thời Chiến Quốc cũng nhân đó nổi dậy. Ở Ngụy quốc, Ngụy Cữu được quân của Trần Thắng lập làm vương. Trần Bình vốn tư thông với chị dâu, bị tội, lại thấy thiên hạ hỗn loạn, cho rằng thời cơ thành danh đã đến, bèn rời khỏi nhà, cùng đám thanh niên đến theo Ngụy Cữu. Ngụy Cữu không trọng dụng Trần Bình, lại có người gièm pha ông trước mặt Cữu. Bình sợ, bỏ trốn khỏi nước Ngụy.

Mấy năm sau, nhân Sở Bá vương Hạng Vũ tiến quân đánh Tần, Trần Bình lại xin theo Hạng Vũ, được Hạng Vũ phong làm khanh.
Đọc thêm

Thứ Tư

10 sai lầm của Gia Cát Lượng khiến nhà Thục Hán đại bại

Tờ tin tức Sina đã cho đăng tải bài viết “Mười sai lầm lớn nhất của Gia Cát Lượng” khiến nhà Thục Hán đại bại mang đến cho độc giả một cái nhìn đa chiều về Khổng Minh tiên sinh Gia Cát Lượng ngoài đời thực, chứ không phải là hình tượng hư cấu trong Tam Quốc Diễn Nghĩa.

1. Khống chế Lưu Thiện

Khi Lưu Bị chết, Lưu Thiện còn nhỏ dại, Gia Cát Lượng thay quyền chấp chính. Khi Lưu Thiện trưởng thành, Gia Cát Lượng không giao lại đại quyền cho Lưu Thiện, từng bước khống chế đại quyền cả về chính trị lẫn quân sự trong tay mình, còn sai người theo dõi nhất cử nhất động của Lưu Thiện.

Lưu Thiện giận mà không dám ho he, muốn cướp lại quyền lực nhưng cả triều đều là thân tín của Gia Cát Lượng, nên Lưu Thiện chỉ còn biết trông cậy vào hoạn quan Hoàng Hạo, để rồi gây ra mối di hận thiên cổ.
10 sai lầm của Gia Cát Lượng khiến nhà Thục Hán đại bại
2. Dốc hết binh lực đi gây chiến, hại nước hại dân

Trong thời gian chấp chính, Gia Cát Lượng chỉ lo hoàn thành “tâm nguyện của tiên đế Lưu Bị” và triển khai “Long trung đối” (một sách lược quân sự chiếm đất tạo thế chân vạc với Tôn Quyền và Tào Tháo, mục tiêu tối thượng là thống nhất Trung Quốc dưới sự lãnh đạo của họ Lưu) mà không màng đến sức mạnh của nhà nước, của dân, sáu lần đưa quân Bắc phạt (tức 6 trận đánh với quân Ngụy trong Chiến tranh Thục-Ngụy (228-234)).

Nhưng do sức mạnh quá yếu kém, không thể thu phục Trung Nguyên, ngược lại còn khiến đất nước phải vác gánh nặng trên lưng, đồng thời ảnh hưởng trực tiếp đến người kế nhiệm mình là Khương Duy, khiến bách tính sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
Đọc thêm