Học xong cao đẳng sư phạm mầm non, bao nhiêu háo hức, mong chờ công bắt đầu công việc mới nhưng đời không như là mơ.
Dài cổ chờ đợi, ở nhà với ba mẹ gần cả năm trời, tinh thần nhuệ khí của tôi đã giảm đi đáng kể. Bao nhiêu lần cái từ “giá như…” văng vẳng trong đầu, mọi người trong gia đình bắt đầu sốt ruột. Và hơn ai hết lòng tôi nóng như lửa đốt và bắt đầu nghi ngờ về sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.
May thay, đến lúc tưởng chừng vô vọng thì tôi được ký hợp đồng dạy tại trường mầm non tại một xã nghèo, huyện miền núi cách nhà 30 km. Chặc lưỡi, thôi kệ, miễn có việc làm là tốt rồi. Hăm hở vác ba lô lên thôi, cuối tuần lại về nhà.
Một bịch kẹo bự chiêu dụ học sinh
Lên tới nơi nhận công tác, một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm, ngoài đồng nghiệp là người dân tộc Kinh thì xung quanh tôi là đồng bào dân tộc thiểu số, nói tiếng Kinh còn lơ lớ.
Ngày đầu tiên đi dạy, cứ ngỡ lớp học đông lắm, theo danh sách lớp thì có tới 25 em cơ mà. Vậy mà quá giờ vào lớp 30 phút, lớp lèo tèo có 5 mống. Hỏi nguyên nhân thì một em nói tiếng Kinh ngọng líu ngọng lo kèm cái lắc đầu nguầy nguậy: “Không biết”
Đọc thêm
Dài cổ chờ đợi, ở nhà với ba mẹ gần cả năm trời, tinh thần nhuệ khí của tôi đã giảm đi đáng kể. Bao nhiêu lần cái từ “giá như…” văng vẳng trong đầu, mọi người trong gia đình bắt đầu sốt ruột. Và hơn ai hết lòng tôi nóng như lửa đốt và bắt đầu nghi ngờ về sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.
May thay, đến lúc tưởng chừng vô vọng thì tôi được ký hợp đồng dạy tại trường mầm non tại một xã nghèo, huyện miền núi cách nhà 30 km. Chặc lưỡi, thôi kệ, miễn có việc làm là tốt rồi. Hăm hở vác ba lô lên thôi, cuối tuần lại về nhà.
Một bịch kẹo bự chiêu dụ học sinh
Lên tới nơi nhận công tác, một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm, ngoài đồng nghiệp là người dân tộc Kinh thì xung quanh tôi là đồng bào dân tộc thiểu số, nói tiếng Kinh còn lơ lớ.
![]() |
| Cô giáo trên vùng cao |



