Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật Ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba

Nhật ký cô giáo học cao học Ế

Học xong cao đẳng sư phạm mầm non, bao nhiêu háo hức, mong chờ công bắt đầu công việc mới nhưng đời không như là mơ.

Dài cổ chờ đợi, ở nhà với ba mẹ gần cả năm trời, tinh thần nhuệ khí của tôi đã giảm đi đáng kể. Bao nhiêu lần cái từ “giá như…” văng vẳng trong đầu, mọi người trong gia đình bắt đầu sốt ruột. Và hơn ai hết lòng tôi nóng như lửa đốt và bắt đầu nghi ngờ về sự lựa chọn nghề nghiệp của mình.

May thay, đến lúc tưởng chừng vô vọng thì tôi được ký hợp đồng dạy tại trường mầm non tại một xã nghèo, huyện miền núi cách nhà 30 km. Chặc lưỡi, thôi kệ, miễn có việc làm là tốt rồi. Hăm hở vác ba lô lên thôi, cuối tuần lại về nhà.

Một bịch kẹo bự chiêu dụ học sinh

Lên tới nơi nhận công tác, một cảm giác lạ lẫm xâm chiếm, ngoài đồng nghiệp là người dân tộc Kinh thì xung quanh tôi là đồng bào dân tộc thiểu số, nói tiếng Kinh còn lơ lớ.
Cô giáo trên vùng cao
Ngày đầu tiên đi dạy, cứ ngỡ lớp học đông lắm, theo danh sách lớp thì có tới 25 em cơ mà. Vậy mà quá giờ vào lớp 30 phút, lớp lèo tèo có 5 mống. Hỏi nguyên nhân thì một em nói tiếng Kinh ngọng líu ngọng lo kèm cái lắc đầu nguầy nguậy: “Không biết”
Đọc thêm

Thứ Bảy

Nhật ký gã sở khanh!


Nhật ký gã sở khanh!


Bố vừa gọi điện báo tin là nhà mình có thêm thành viên mới. Mình hỏi lại: "Con Milu có chửa hả bố?". Bố bảo: "Không phải con Milu, mà là con em gái yêu quý của mày". Mình hốt hoảng: "Em gái con trước giờ là đứa hiền ngoan, sao lại có chửa được?". "Hiền ngoan và có chửa là hai phạm trù khác nhau con ơi! Chỉ cần mình thằng bạn trai nó mất dạy là đủ rồi". "Bạn trai nó là thằng nào?" - mình gào lên. "Bố chịu! Em gái mày còn không biết thì sao bố biết! 


Nhật ký gã sở khanh!


Ngày... tháng... năm...


Đọc thêm

Chủ Nhật

Nhật ký tây Balo


Ấn tượng đầu tiên là bên này mọi người rất hay cười. Ban đầu tôi nghĩ họ thật thân thiện và hiếu khách. Đi đường thi thoảng tôi giật bắn mình vì ai đó (ai đó có thể là đứa bé đánh giày, ông xe ôm hoặc những người rất khó xác định nghề nghiệp) gọi thất thanh "Hê lô, hê lô Tây!".

Khi tôi quay lại, họ nhăn răng ra cười. Nụ cười cực kỳ khó hiểu. Sau này anh bạn người Ba Vì dặn tôi "Ở chỗ chúng tao gọi là cười vặt". Tôi tra từ điển nhưng không thấy thuật ngữ tương tự, anh bạn giải thích "Cười vặt là một thế... võ cổ truyền, khi không biết làm gì tiếp theo thì nhe răng cười phát cho qua chuyện, mặc dù đứa cười không hiểu mình cười vì cái gì".

Buổi sáng thức dậy ở một vùng quê, đi ăn sáng, tôi gặp một số người miệng đầy vết máu đi trong quán ra. Oh my god! Tôi há hốc mồm kêu lên. Cái gì đang diễn ra thế này? Ai đã đánh họ? Đang há hốc mồm thì anh bạn Ba Vì trấn an "Mày có thích làm bát máu không?"

Nhật ký tây Balo

Sau đó anh chỉ cho tôi cảnh tượng một người đang chọc lưỡi dao vào cổ một con dê để lấy máu. Họ hứng máu vào chậu, tiếp theo san ra những cái bát nhỏ, rắc rau thơm, lạc rang vậy là thành món ăn có tên là tiết canh. Tôi nhìn những mảnh giấy ăn đỏ choét rải rác dưới chân mà rợn người. Ở đây người ta có thể ăn hầu như tất cả máu của bất cứ con gì: dê, bê, lợn, ngan, vịt, chó và thậm chí cả dơi.
Đọc thêm