Hiển thị các bài đăng có nhãn Nỗi Nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nỗi Nhớ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu

Gửi anh – người đã từng cùng em đi qua thương nhớ!


Gửi anh – người đã từng cùng em đi qua thương nhớ!

Đã bao lâu rồi anh nhỉ, kể từ ngày mình chẳng còn là gì trong nhau? Anh đã đi xa cuộc tình ngày trước của chúng ta, bước về nơi ta chỉ còn là hai kẻ xa lạ. Anh vẫn sống tốt và hạnh phúc đúng không anh? Em thì vẫn vậy, vẫn đợi, vẫn chờ, dẫu đã qua biết mấy những mùa nắng mưa…

Yêu một người, rồi từ bỏ một người. Quen một người, rồi phải quên một người. Trân quý một người, rồi làm tổn thương một người. Thương yêu một người, học quên một đời… Có phải mọi thứ chỉ quanh quẩn thế đúng không anh?

Gửi anh – người đã từng cùng em đi qua thương nhớ!

Tình yêu trong cuộc sống này quá rộng lớn và bao la, nhưng không có nghĩa ai đó phải là tất cả của mình mãi mãi. Chúng ta ngay từ lúc sinh ra đã bị khuyết một nửa phần hồn còn lại, tháng ngày trôi qua cũng là lúc ta tiếp tục con đường lắp ghép nó cho vẹn toàn. Sẽ có những mảnh ghép sai trong vô vàn những mảnh ghép ta bắt gặp, cho đến một ngày ta tìm được mảnh ghép hoàn hảo cho một nửa cuộc đời mình. Ngày đó mình gọi nhau là yêu thương…

Vậy anh là mảnh ghép em tìm sai? Hay mãi mãi chẳng bao giờ là đúng…

Tình yêu đôi lúc cũng tựa như trò đuổi bắt thuở niên thiếu ta thường chơi, sẽ có một người theo và một người chạy. Có thể hai người sẽ bắt gặp nhau và dừng lại bên nhau mãi mãi, nếu họ thực sự là một nửa của nhau. Nhưng cũng có đôi khi, họ dừng lại ở cạnh nhau, rồi lại phải tiếp tục đuổi theo một người khác nữa, bởi người họ cần tìm trong suốt cuộc đời này vẫn chưa xuất hiện. Có bao giờ tồn tại một tình yêu không anh? Khi người đi trước cứ chạy thật nhanh, còn người theo sau đã mệt nhoài nhưng vẫn không theo kịp…

“Anh là gió, em là cỏ. Cỏ dù tán rộng đến đâu vẫn không đuổi kịp gió…” Phải thế không anh?

Gió
Vẫn mải rong chơi
Em hao gầy
Ngọn cỏ
Xơ xác cuối đông
Ngày dài
Chờ nắng lên
Bờ vai nghiêng
Gió
Anh ở đó
Có còn không
Cho em xin chút
Nhớ thương…

Anh đã nói là sẽ yêu em mãi mãi. Vậy mà giờ con đường mình đã chia làm hai. Anh bước đi, mà không một phút, một giây nào ngoảnh lại. Chỉ còn mình em hoang hoải với những kí ức không tên, những hoài niệm thực sự quá khó để lãng quên. Em chông chênh với những tháng ngày gió nắng hư hao. Những giọt nước mắt chỉ chực trào ra để cuốn bay đi cái vỏ ngoài mạnh mẽ. Chỉ còn nước mắt. Và màn đêm.

Có lẽ nào, thực sự, anh không phải người mà em đang tìm kiếm?

Gặp anh, yêu anh, rồi vùng vẫy trong nỗi đau vì anh… Em vẫn đặt tên là định mệnh. Có ai cưỡng nổi vòng xoay định mệnh bao giờ… Anh đừng lo vì em vẫn ổn. Đánh mất một người yêu thương tuy đau khổ, nhưng bỏ rơi người thương yêu mình hết mực mới chính là khổ đau. Anh hãy an lòng bước tiếp trên con đường đã mang anh đi… Nhớ là phải thực sự hạnh phúc nhé!

Đến một ngày, ngày đó sẽ không còn xa. Em sẽ nhận ra anh chỉ là cơn gió vô tình làm mát dịu cuộc đời em. Rồi anh sẽ từ từ bước ra khỏi góc khuất trái tim em, và sẽ rời xa con tim em, mãi mãi…

Sẽ là mùa gió cuối
Mùa gió qua
Khẽ lắc đầu đánh tan kí ức
Sẽ là mùa gió cuối
Mùa gió qua
Yêu thương nhạt nhòa
Em trả gió
Thôi bay…

Em không biết đến bao giờ nỗi nhớ trong em nguôi ngoai, đến bao giờ thì tình yêu trong em phai nhạt. Chỉ biết là sẽ chẳng bao giờ em nói yêu một ai đó mãi. Bởi có người đã trót mang “mãi mãi” của em đi xa rất xa rồi…

Biết không anh?

Lạc Hi
Đọc thêm

Thứ Tư

Gửi em Nỗi Nhớ

Gửi em Nỗi Nhớ


Đêm nay ta nhớ em
      Không thể nói bằng lời
     Nơi đầu môi chót lưỡi.


Ta xin gửi cho em
 Nỗi nhớ hòa vần thơ
            Theo muôn trùng đồng điệu
      Ngàn điều ta muốn nói.

Nỗi nhớ


Đêm nay trăng vẫy gọi
   Chị hằng cũng ngẩn ngơ 
    Hòa hết những mong chờ
Của anh chàng thi sĩ.



Đang ân cần vun đắp
Nỗi nhớ dài không tên
Mong sao kia sáng tỏ
Chỉ cho lối tôi đi.



    Tìm em người mong nhớ
Hay tôi gửi mong chờ 
Sao soi lòng tình tỏ
Người con gái đó em.


Minh Trường
Đọc thêm

Thứ Hai

Vẫn là em, là những nỗi nhớ

Vẫn là em, là những nỗi nhớ!

Bao lâu nay tôi vẫn nhớ về em về một người con gái. Dù em không hề quan tâm tới những yêu thương mà tôi đã dành cho em. Phải chăng đó là duyên phận.?

Hai mươi sáu tuổi, cái tuổi mà chúng ta đủ để thấy rằng mình đã cứng cáp và có những suy nghĩ chín chắn. Nhưng tại sao yêu đương vẫn cứ lạc lối không đường về?
Tôi quen em khi tôi vừa thất nghiệp được một thời gian, tôi xin vào công ty em làm và bắt đầu thích em một thời gian sau đó (chừng một tháng sau)
Em khiến tôi rung động bởi sự hiền dịu, đằm thắm của một người con gái trưởng thành.
Em bằng tuổi tôi, em tốt nghiệp đại học và cũng đi làm vài nơi như tôi. Rồi không hiểu cái duyên với nghề hay sự cố chấp của em với gia đình khi muốn tự mình đứng trên đôi chân mình ở mảnh đất đầy đua chen này đó là (Hà Nội).

Nỗi nhớ về em
Tôi thích cách em nói chuyện, nhẹ nhàng, mộc mạc. Tôi thích cả mùi hương trên cơ thể em nữa, một mùi hương khiến tôi ngây ngất mỗi khi đứng cạnh em. Tôi thích mùi hương dịu nhẹ trên người em và cả mùi hương trên tóc em.
Tôi thích tất cả những gì thuộc về em. Ngay cả những khi em cáu giận với tôi, tôi cũng thích. Từ khi gặp em, chưa hôm nào lòng tôi hết nhớ, tôi nhớ em lắm. Ngay cả trong những giấc mơ tôi cũng chỉ muốn được gặp em và được trò chuyện cùng em. Chỉ vậy thôi là tôi đã vui lắm rồi.

Nhưng cuộc sống đâu phải như mình mơ, mọi thứ đều đi ra ngoài vòng quỹ đạo của nó. Em không thích tôi, vì trước khi em cô đơn, em vừa chia tay với mối tình 7 năm của em, một mối tình rất dài và bền lâu. Vậy mà đùng một cái tình yêu của em tan vỡ. Một cú sốc lớn trong cuộc đời em, nó khiến em trở nên tê dại với mọi tình cảm xung quanh. Em có rất nhiều người theo đuổi, trong đó có cả tôi nữa.
Người ta theo em nhưng không giữ được tình em, cũng không bên em được lâu. Chỉ còn sót lại mình tôi là người cuối cùng luôn đi bên em, âm thầm và lặng lẽ. Tôi yêu em, có lẽ là tôi đã yêu em rất nhiều. Tôi luôn tìm cách để được bên cạnh em, được làm em vui mỗi khi em buồn, được trò chuyện với em hàng giờ, và nghe em tâm sự những vui buồn trong cuộc sống. Vậy mà tại sao ước muốn được bên em cũng trở nên xa xỉ vậy?

Mọi chuyện đã đi sai đường, dường như bấy lâu nay tình cảm tôi dành cho em, chỉ là, tình cảm một chiều, nó khiến tôi cảm thấy trong lòng có những tổn thương. Tôi thực sự không biết mình đang đi đúng hay sai đường nữa, vì cứ đi, cứ đi tôi lại thấy mình dường như bị lạc lối.
Có thể tôi đã lạc vào một tình yêu mà người như tôi không có chỗ đứng trong tim em. Vậy tôi phải làm sao đây? Làm sao nếu tình yêu nó chỉ là đơn phương một hướng?
Làm sao để chiếm được trái tim em? Làm sao để cho những tháng năm sau này, tôi được bên em cho những yêu thương!

Minh Trường
Đọc thêm