Anh định dẫn em về quê một chuyến để “cải tạo” suy nghĩ của em, không ngờ mọi việc càng tồi tệ hơn. Em nói “không chịu nổi cái tính nhà quê của cả dòng họ nhà anh”, còn anh thì không chịu nổi sự hợm hĩnh của một cô gái quê học đòi. Chúng mình giờ thành hai đường thẳng song song rồi. Đành vậy thôi...
Chị Ba kêu anh ra sau hè, nhăn mặt: “Con nhỏ đó là dân ở đâu mà nói năng trịch thượng quá vậy? Nó tưởng nó là ai chớ?”. Anh giật mình nhìn trước ngó sau sợ em nghe được: “Chị Ba nói nhỏ nhỏ chút, lỡ Hương nghe thì phiền”. Nhưng bà chị vốn “chặt to kho mặn” của anh cố ý nói lớn: “Chị đâu có sợ, nó nghe được càng tốt. Thử coi có tức không...”.
Chị Ba bắt đầu “kể tội” em. Đó là khi em sang nhà chú Tám chơi, thấy mấy đứa con chú không biết ăn xúc xích, em nhún vai: “Đồ nhà quê thiệt mà. Xúc xích ngon vậy mà không biết ăn”. Khi thím Tám mời cơm, em chẳng những không ăn mà còn nói với chị Ba: “Nghĩ sao mà rủ em ăn cơm vậy? Nhìn mấy cái chén đũa sứt đầu gãy gọng thấy gớm quá. Đúng là nhà quê”. Đến khi sang nhà dì Sáu, vừa cho heo ăn xong, nghe có khách, dì hớn hở chạy vào thì em bịt mũi: “Trời ơi, mùi gì mà hôi dữ vậy? Em muốn ói rồi. Đúng là quá sợ ở quê...”. Chị Ba nghe vậy thì mặt hầm hầm. “Chị nói với nó ở quê là vậy đó, nếu chịu được thì tiếp tục quen mày, còn không thì cút” - chị Ba bực bội.
Đọc thêm
Chị Ba kêu anh ra sau hè, nhăn mặt: “Con nhỏ đó là dân ở đâu mà nói năng trịch thượng quá vậy? Nó tưởng nó là ai chớ?”. Anh giật mình nhìn trước ngó sau sợ em nghe được: “Chị Ba nói nhỏ nhỏ chút, lỡ Hương nghe thì phiền”. Nhưng bà chị vốn “chặt to kho mặn” của anh cố ý nói lớn: “Chị đâu có sợ, nó nghe được càng tốt. Thử coi có tức không...”.
![]() |
| Đồ nhà quê! |






