Hiển thị các bài đăng có nhãn Con nhà nghèo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Con nhà nghèo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm

Đồ nhà quê!

Anh định dẫn em về quê một chuyến để “cải tạo” suy nghĩ của em, không ngờ mọi việc càng tồi tệ hơn. Em nói “không chịu nổi cái tính nhà quê của cả dòng họ nhà anh”, còn anh thì không chịu nổi sự hợm hĩnh của một cô gái quê học đòi. Chúng mình giờ thành hai đường thẳng song song rồi. Đành vậy thôi...

Chị Ba kêu anh ra sau hè, nhăn mặt: “Con nhỏ đó là dân ở đâu mà nói năng trịch thượng quá vậy? Nó tưởng nó là ai chớ?”. Anh giật mình nhìn trước ngó sau sợ em nghe được: “Chị Ba nói nhỏ nhỏ chút, lỡ Hương nghe thì phiền”. Nhưng bà chị vốn “chặt to kho mặn” của anh cố ý nói lớn: “Chị đâu có sợ, nó nghe được càng tốt. Thử coi có tức không...”.
Đồ nhà quê!
Chị Ba bắt đầu “kể tội” em. Đó là khi em sang nhà chú Tám chơi, thấy mấy đứa con chú không biết ăn xúc xích, em nhún vai: “Đồ nhà quê thiệt mà. Xúc xích ngon vậy mà không biết ăn”. Khi thím Tám mời cơm, em chẳng những không ăn mà còn nói với chị Ba: “Nghĩ sao mà rủ em ăn cơm vậy? Nhìn mấy cái chén đũa sứt đầu gãy gọng thấy gớm quá. Đúng là nhà quê”. Đến khi sang nhà dì Sáu, vừa cho heo ăn xong, nghe có khách, dì hớn hở chạy vào thì em bịt mũi: “Trời ơi, mùi gì mà hôi dữ vậy? Em muốn ói rồi. Đúng là quá sợ ở quê...”. Chị Ba nghe vậy thì mặt hầm hầm. “Chị nói với nó ở quê là vậy đó, nếu chịu được thì tiếp tục quen mày, còn không thì cút” - chị Ba bực bội.
Đọc thêm

Thứ Tư

Cậu học trò mồ côi thường xuyên nhịn ăn đến lớp

 giờ, em chỉ cần được… đi học,” lời chia sẻ của cậu bé mồ côi Đoàn Văn Trung (xã Bình Nguyên, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình) và nụ cười buồn của em cứ ám ảnh tôi trong suốt chặng đường từ Thái Bình về Hà Nội.

Chúng tôi đến thăm Trung khi trời đã chuyển sang Thu với cái se lạnh heo may đầu mùa buồn man mác, theo lời kể của một người bạn về một cậu bé nghèo, hoàn cảnh rất đặc biệt, học giỏi và ngoan ngoãn, nhưng đang đứng trước nguy cơ phải nghỉ học vì quá khó khăn.
Trung luôn tất tả việc nhà, từ cơm nước, lợn gà, quét dọn nhà cửa (Ảnh: Minh Chiến)
Căn nhà nhỏ trống tuyềnh toàng, nằm sâu giữa xóm, những mảng tường đã bong tróc lớp vữa bên ngoài, để lộ ra gạch mộc loang lổ. Ở một góc phòng, khói hương nghi ngút với bài vị của bà nội Trung, nơi chiếc bàn nhang vừa mới lập ít ngày, bức di ảnh nhòa trong màu khói. Nơi ấy, vốn là vị trí của chiếc giường ọp ẹp, nơi bà nội Trung vẫn nằm co ro trong những ngày cuối đời trong cơn bạo bệnh.
Đọc thêm

Thứ Hai

Ai đã từng trải qua cái nghèo, mới thấy sợ cái nghèo như thế nào

Ai đã từng trải qua cái nghèo, mới thấy sợ cái nghèo như thế nào. Ai mà không sợ nghèo kia chứ. Nghèo vật chất, nghèo luôn cả tâm hồn.

Tôi cũng đã từng trải qua những năm tháng nghèo khổ, nghèo cả vật chất, nghèo cả tâm hồn, nên tôi hiểu cái nghèo nó như thế nào, và sợ hãi nó như thế nào mỗi khi nghĩ về những năm tháng ấy.
Ai đã từng trải qua cái nghèo, mới thấy sợ cái nghèo như thế nào
Hôm nay trời mưa bão, tôi ngồi trong phòng nghe mưa lơi lách tách bên ngoài, tự nhiên một đoạn hồi ức nổi lên khiến cảm thấy ớn lạnh, cảm thấy sợ hãi gì đó mơ hồ. Vâng, tôi sợ nghèo. Tôi sợ cảm giác nghèo đói vô cùng. Cũng mùa mưa bão thế này, vào những năm xa xôi khi tôi còn 18 đôi mươi. Tôi khi ấy, một sinh viên nghèo, khố rách áo ôm. Cũng căn nhà trọ ọp ẹp, mùa hè thì nóng, mùa mưa thì dột, mưa rơi lất phất ngoài hiên. Tôi khép nép qua cửa sổ mỏng tang của căn nhà cũ kĩ tránh mưa tạt vào, lạnh lẽo và cô đơn.
Đọc thêm

Đừng im lặng: Có một đứa trẻ 11 tuổi vừa tự tử, thưa ông Giời

Vào buổi sáng ngày hăm hai tháng tám năm hai ngàn không trăm mười sáu, Ksor Sôn, học sinh lớp 6 ở Ia Der, Gia Lai khởi sự nấu một nồi cơm cho cha mẹ làm rẫy về có cái ăn. Sau đó, em kiếm một sợi dây... treo lên cột nhà.
Có một đứa trẻ 11 tuổi vừa tự tử, thưa ông Giời
Hôm ấy Sôn chỉ đang 11 tuổi.
Cha em, Ksor Phơ trưa ấy chắc cũng chỉ thiếu mỗi nước tìm một sợi dây. Anh nói trong cảm giác ân hận, tội lỗi, rằng mấy hôm nay, Sôn mong ước có một bộ quần áo mới để đến trường. Rằng vợ chồng anh năm ngoái đã hứa, rồi hứa đến năm nay. Rằng từ lúc sinh ra, Sôn chỉ mặc quần áo cũ của 2 người anh. Những bộ quần áo đã sờn rách, mặc từ mùa hạ mặc qua mùa đông. Rằng bộ quần áo mới chỉ 130 ngàn đồng, nhưng cũng là lớn đối với 2 vợ chồng một năm chỉ có việc làm 1-2 tháng mùa cafe.
Đọc thêm

Thứ Tư

Học sinh lớp 6 tự tử vì chưa có áo mới đến trường

Vì ngại mặc áo cũ đến trường, một học sinh lớp 6 trốn học về nhà rồi treo cổ tự tử.

Chiều 23.8, ông Ksor H’Leo - Trưởng làng Breng 3 (xã Ia Der, huyện Ia Grai, Gia Lai) xác nhận: Trong làng vừa có trường hợp một học sinh tự tử - em Ksor Sôn (lớp 6, Trường THCS Trần Phú, xã Ia Der). Theo đó, học sinh này tự tử không liên quan gì đến thầy cô ở trường mà do không có áo quần mới đi học.
Em Sôn được an táng tại nghĩa trang địa phương.
Người nhà em Sôn cũng cho biết: Em Sôn tự tử là do ngại mặc áo quần cũ đến trường. Trước đó, gia đình có may cho Sôn một bộ đồ mới nhưng chưa xong. Sáng thứ Hai (22.8), Sôn vẫn chuẩn bị đi học nhưng lại không đến trường, sau đó người dân phát hiện em treo cổ chết ở gần nhà, bên cạnh  là chiếc xe đạp và sách vở. Trước khi sự việc này xảy ra, gia đình và cả nhà trường đều không có la mắng hay đánh đập gì. Sôn tự tử là do xấu hổ với bạn bè rồi nghĩ quẩn nên làm điều dại dột.

Được biết gia đình Sôn có 3 anh chị em, Sôn trước nay rất ngoan hiền, học khá. Cách đây 1 năm, anh trai của Sôn cũng tự tử khi đang học lớp 6.

Theo Dân Việt
Đọc thêm

Lấy chồng nghèo ? Đó sẽ là sai lầm lớn nhất của đời bạn đấy!


Góc tâm sự – Trong đời sống hôn nhân, kinh tế quyết định đến 99% hạnh phúc. Đó là điều mẹ vẫn nhắc đi nhắc lại với tôi. Nếu bạn có một ông chồng nghèo, bạn có hạnh phúc không ?

Đã qua rồi thời túp lều tranh quả tim vàng. Có thể bạn sẽ hạnh phúc thật đó, nhưng…bạn sẽ hạnh phúc được bao lâu sau khi những gánh nặng mãi đè lên bạn và người chồng ngèo khổ đó ?

Gánh nặng kiếm tiền oằn trên vai vợ

Cuối cùng, nói theo ngôn ngữ phim ảnh thì như “định mệnh” khi tôi lại lấy đúng người nghèo nhất trong số những người theo đuổi tôi. Cuộc sống đầu tắt mặt tối với đồng tiền chẳng khác nào nấm mồ chôn tình yêu. Bao nhiêu lãng mạn, hạnh phúc thuở ban đầu biến đi đâu hết.

Lấy chồng nghèo ? Đó sẽ là sai lầm lớn nhất của đời bạn đấy!

Thử tưởng tưởng khi bạn lấy một anh chồng đã nghèo lại còn thiếu ý chí, nhút nhát và không có chút cầu tiến thì mọi thứ sẽ bế tắc như thế nào. Đương nhiên, người phụ nữ trong nhà sẽ phải gánh vác thêm trọng trách kiếm tiền. Bởi họ không thể nhìn con đói khát hay thiếu thốn hơn những đứa trẻ khác.
Đọc thêm