Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Câu chuyện cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu

Đặng Đình Quyết, người dám từ bỏ mức lương 20 triệu để theo đuổi đam mê với lương chỉ 5 triệu đồng!

Đang có công việc tốt ở vị trí SEO Manager tại một công ty kinh doanh cửa thép với mức lương cứng 20 triệu, chàng trai trẻ xin nghỉ về nhà khởi nghiệp kinh doanh mật ong tháng kiếm chưa đầy 5 triệu.

Bạn nghĩ gì về quyết định này


Đấy là câu chuyện của bạn Đặng Đình Quyết, hiện đang sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Đang có công việc rất tốt tại một công ty kinh doanh cửa thép ở vị trí SEO Manager với mức lương 20 triệu. Công việc hàng ngày là lên kế hoạch tối ưu, thúc đẩy website thông qua SEO, quảng cáo Google và Facebook, quản lý đội viết nội dung và tiến hành đo lường KPI.
Đặng Đình Quyết (ảnh 2016)
20 triệu là một con số rất ấn tượng, là mơ ước của nhiều bạn mới ra trường, Quyết phải phấn đấu 2 năm bắt đầu từ con số 8 triệu. Đó không đơn giản là sự nỗ lực trong công việc, cả tinh thần học hỏi, thường xuyên giao lưu và học tập bạn bè trong cộng đồng.

Câu chuyện bắt đầu từ 4 năm trước


Vào năm 2014, Quyết tốt nghiệp Đại học chuyên ngành Kinh tế và Quản lý Đô thị nhưng ra trường lại xin làm Sale của một sàn bất động sản. Thời gian đầu rất khó khăn, mới ra trường không có tiền chạy dự án, lại thiếu kinh nghiệm phải tập tành viết blog, chạy quảng cáo. Nhưng vẫn không bán được căn chung cư nào, chỉ bởi một lý do là “Dân thanh hóa”.
Đọc thêm

Chủ Nhật

Trong lòng bạn đang như thế nào, thì cuộc sống của bạn chính là như vậy

Giá trị một tảng đá là bao nhiêu? Tùy vào vị trí bạn đặt nó thôi. Giá trị của một người đáng bao nhiêu? Hoàn toàn tùy thuộc vào nền tảng căn bản của sinh mệnh đó.

Một tảng đá bình thường tựa như không đáng nổi một đồng lại có thể bán được với các loại giá khác nhau. Câu chuyện thú vị này thực sự sẽ truyền cảm hứng cho mỗi chúng ta.

Một ngày nọ, tiểu hòa thượng chạy tới thỉnh giáo lão hòa thượng: “Sư phụ, đời người ta có giá trị lớn như thế nào?”

Lão hòa thượng nói: “Ngươi hãy ra sau hoa viên, dọn sạch một tảng đá, sau đó đem ra chợ bán. Nếu có người hỏi giá, ngươi không cần phải nói gì, chỉ cần chìa hai ngón tay ra. Nếu người ta trả giá, thì ngươi cũng không cần bán, cứ ôm đá về. Sư phụ sẽ nói cho ngươi biết, giá trị nhân sinh lớn như thế nào!”
Trong lòng bạn đang như thế nào, thì cuộc sống của bạn chính là như vậy
Vâng lời sư phụ, vừa rạng sáng hôm sau, tiểu hòa thượng đã ôm tảng đá lớn, mang ra chợ bán.

Trong chợ người đến người đi, mọi người rất tò mò, có một bà chủ đi tới hỏi: “Tảng đá này bán bao nhiêu tiền?”. Tiểu hòa thượng không nói gì, chỉ giơ hai ngón tay ra.

Bà chủ nói: “Là 2 đồng?”. Hòa thượng lắc đầu, bà chủ kia lại nói: “Như vậy là 20 đồng? Được rồi, được rồi! Ta sẽ mua về để nén dưa muối”.

Tiểu hòa thượng nghe thấy thế thì thầm nghĩ: “Ôi, tảng đá không đáng một đồng này lại có người bỏ ra 20 đồng để mua! Chúng ta trên núi còn có rất nhiều!”.

Sau đó, nghe lời dặn của sư phụ, tiểu hòa thượng vẫn không bán, hớn hở ôm đá chạy về gặp sư phụ:

“Sư phụ, hôm nay có một vị thí chủ nguyện ý bỏ ra 20 đồng để mua tảng đá. Sư phụ, ngài bây giờ có thể nói cho con biết, đời người ta có giá trị lớn như thế nào đi!”.
Đọc thêm

Thứ Bảy

Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng nhưng đừng làm họ buồn

Tối hôm đó Ngọc cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang lang thang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Cùng lúc đó cô đi qua một quán mì, mùi thơm bốc lên ngào ngạt làm cô chợt cảm thấy đói ngấu. Cô thèm một tô mì lắm nhưng lại không có tiền!

Người bán mì thấy cô đứng tần ngần trước quầy hàng bèn hỏi: "Này cô bé, cô có muốn ăn một tô không?".

"Nhưng... nhưng cháu không mang theo tiền..." - cô thẹn thùng trả lời.
Cha mẹ không mong đợi chúng ta trả công nuôi dưỡng nhưng đừng làm họ buồn
"Được rồi, tôi sẽ đãi cô - người bán nói - Vào đây, tôi nấu cho cô một tô mì".

Mấy phút sau ông chủ quán bưng tới cho cô một tô mì bốc khói. Ngồi ăn được mấy miếng, Ngọc lại bật khóc.

"Có chuyện gì vậy?" - ông ta hỏi.

"Không có gì. Tại cháu cảm động quá!" - Ngọc vừa nói vừa lấy tay quẹt nước mắt.

"Thậm chí một người không quen ngoài đường còn cho cháu một tô mì, còn mẹ cháu, sau khi cháu cự cãi đã đuổi cháu ra khỏi nhà. Chú là người lạ mà còn tỏ ra quan tâm đến cháu, còn mẹ cháu... bả ác độc quá!" - cô bé nói với người bán mì...
Đọc thêm

Thứ Năm

Giả nghèo sống với người vô gia cư, sau nửa năm ký giả nổi tiếng New York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ

Giả nghèo sống với người vô gia cư, sau nửa năm ký giả nổi tiếng New York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ.

William James – ký giả của tờ báo New York Times đã cải trang thành một người lang thang, nghèo khổ và què một chân. Anh đã trà trộn và sống với những người vô gia cư ở Miami, một thành phố ở tiểu bang Florida, Hoa Kỳ khoảng nửa năm để tìm hiểu cuộc sống của họ.

Ngay ngày đầu tiên, nhìn thấy James tàn tật, ăn mặc rách rưới và bẩn thỉu, từ trong đáy mắt của những người vô gia cư này đã lập tức biểu lộ ra một sự quan tâm; một người đàn ông trong nhóm đã bước đến, đưa cho James một cây gậy gỗ và nói với anh rằng: “Người anh em, hãy cầm lấy nó, như thế sẽ thuận tiện hơn nhiều”.
Giả nghèo sống với người vô gia cư, sau nửa năm ký giả nổi tiếng New York Times ra loạt bài chấn động nước Mỹ.
James đưa tay đón lấy cây gậy, dùng tay vuốt ve cây gậy này hết lần này đến lần khác, trong lòng không khỏi cảm kích. Đúng lúc đó, một bóng dáng loang loáng phản ánh trên mặt dường, dáng đi không bình thường, ngẩng lên nhìn, trong lòng James cảm thấy như bị cái gì đó thiêu đốt: người đàn ông đưa gậy lúc nãy đang đi cà nhắc…

Chống cây gậy này, James dường như cảm thấy có một loại sức mạnh vô hình từ nó truyền đến; rất mau, anh đã giành được tín nhiệm của những người vô gia cư này. Họ dẫn James đi đến nơi đặt những chiếc thùng rác ở các siêu thị, đến khu dân cư để thu lượm thức ăn và phế liệu bị người ta vứt đi. Họ còn nói cho James biết nơi nào có nhiều đồ phế liệu, những phế liệu nào đáng tiền và nên đi lượm vào khung giờ nào, .v.v…

Trong một lần trông thấy James bước đi khập khiễng một cách vất vả để lật tìm phế liệu, một anh chàng thanh niên da đen với hàm răng trắng bóng đã bước đến, vỗ nhẹ lên vai của James, đưa cho anh túi phế liệu và nói: “Này người anh em, anh hãy đi sang bên cạnh nghỉ ngơi một chút, túi đồ phế liệu này anh hãy cầm lấy đi!”.
Đọc thêm

Thứ Tư

Câu chuyện buồn thời công nghệ: Bác tài xế già cả ngày không chạy được một cuốc xe ôm...

Vừa thấy cô gái đi ra, bác xe ôm ngay lập tức hối hả chạy lại "Con gọi Grab hả? Hay đi giùm ông đi nó lấy nhiêu ông lấy rẻ hơn cũng được. Chứ sáng giờ không chở được ai hết...".

Dù đã chờ đợi và hỏi han cả ngày nhưng người lái xe ôm già vẫn không có một vị khách nào. Vì thế khi vừa nhìn thấy cô gái có ý định đi về, bác ngay lập tức chạy lại hỏi han và mong có một vị khách cuối ngày. Câu chuyện được facebooker Quỳnh Anh chia sẻ đã khiến nhiều người phải suy ngẫm.

"Đi tập xong mình ra gọi mẹ rước thì ông lại hỏi: "Con gọi Grab hả? Hay đi giùm ông đi nó lấy nhiêu ông lấy rẻ hơn cũng được. Chứ sáng giờ không chở được ai hết" thì mẹ mình cũng đang trên đường lên nên mình cũng bảo: mẹ con rước ông ơi. 
Hình ảnh bác xe ôm đã già chờ mong một vị khách từng giờ.

Ngồi đợi thì ông cũng lại kể mấy nay ngồi chờ khách đi mà người ta toàn gọi Grab không à, làm nghề xe ôm cũng tận lắm rồi, mà giờ còn gặp như vậy nữa, không kiếm được đồng nào, nãy có cô kia đi ăn đám cưới ra đứng kế bên, ông mời mà cổ không đi, cổ nói cổ gọi Grab rồi đứng kế bên chờ, ông không biết làm gì luôn, nói chung nghe cũng tội lắm chứ mình cũng không biết làm gì giúp hết. 

Nhiều khi thấy cũng đúng, một phần người ta già rồi, xe cũng cũ, mấy bạn không đi cũng là lẽ đương nhiên, mình hiểu. Haiz, cũng buồn, đời người kiếm miếng cơm mà cạnh tranh như vậy thiệt khổ...

Mình xin nói thêm là ông đã ngoài 60 tuổi rồi, mình cũng hỏi ông xin vào Grab làm mà ông nói ông ngoài tuổi nó không cho với cả đi xe phải từ năm 2010 và smartphone mới làm được. Mà người ta đã nghèo nên mới đi làm nghề này nên tiền đâu mà có được mấy thứ như trên. Cả ngày có khi uống ly cafe cũng không được mà. Tại mình cũng ngại cầm điện thoại lên chụp nên đợi ông ra lấy xe mới dám chụp một tấm cho mấy bạn hình dung. Hình ảnh zoom lại nên hơi kém, ông tóc bạc trắng luôn, chạy xe Dream nhé".
Đọc thêm