Hạnh Phúc

Hạnh Phúc

Lev Nikolayevich Tolstoy (1828-1910) vốn dĩ là người sướng từ trong trứng nước, với dòng dõi đại quý tộc giàu có và cao quý nổi tiếng tại Nga. Với văn chương ông đã sớm trở nên nổi tiếng, rồi sau đó trở thành cánh chim đầu đàn của văn học cổ điển Nga, một trong những nhà văn hóa vĩ đại nhất, có uy tín và ảnh hưởng toàn cầu từ khi còn sống. 
Ông còn là một nhà luân lý và triết học hàng đầu với tầm ảnh hưởng vượt qua cả biên giới nước Nga Sa hoàng cũng như cả đối với những thế kỷ sau. Người đương thời đã hành hương về điền trang của ông và coi ông như một vị Thánh sống. 16 lần được đề cử giải Nobel văn học, 4 lần được đề cử Nobel hòa bình (và nhiều lần ông đã tác động để... từ chối). Một cô vợ xinh đẹp trẻ hơn tới 16 tuổi lại biết thu vén cho tài sản gia đình ngày càng tăng lên, chưa kể giúp ông trong việc viết lách và tặng ông 8 đứa con – còn cần gì hơn nữa cho hạnh phúc đời người?
Lev Nikolayevich Tolstoy (1828-1910)
Thế mà hơn ai hết ông không thể nguôi khi chưa hiểu được thế nào là hạnh phúc. “6000 mẫu đất, 300 người nông dân làm thuê ư, thế rồi sao nữa?...” “Người ta kính trọng tôi vì những thứ vặt vãnh kiểu như “Chiến tranh và hòa bình”, “Anna Karenhina”... mà họ tưởng là rất quan trọng...” Dần dần ông chia bớt lợi tức cho những kẻ làm thuê, thậm chí cho bớt đi đồ đạc trong nhà, xây trường học cho con cái nông dân, sống giản tiện tối đa... và như thế bắt đầu mâu thuẫn giữa ông và tất cả vợ con, họ hàng trừ một người con gái – điều đó dẫn đến cuộc sống gia đình đầy tủi hờn kéo dài hàng chục năm. 
Ông đã nghĩ rất nhiều về cái chết và tự sát, thậm chí đã công khai hứa sẽ tự sát nếu không tìm ra ý nghĩa của cuộc sống. Là một người theo chủ nghĩa hòa bình ông đã luôn phản đối mô hình nhà nước, dưới ảnh hưởng của Phật giáo và Hindu giáo ông từ bỏ Nhà Thờ (nhưng vẫn tin vào Đấng Bề Trên), từ bỏ luôn quyền thừa kế tài sản kếch xù thậm chí từ cả những tác phẩm văn học của mình để hoàn toàn được tự do trong tâm tưởng. Tuy chưa hiểu được thế nào là hạnh phúc nhưng ông đã “ngộ” nhiều lắm rồi: “Một trong những lầm lẫn kỳ lạ của con người là tưởng hạnh phúc khi chẳng phải làm gì!”

Một ngày mùa thu lạnh lẽo khi đã 82 tuổi, trốn nhà, trốn người thân, trốn vợ sau 48 năm chung sống ông chỉ đưa theo một bác sỹ riêng ra ga lên tàu hỏa để đi – còn chưa biết sẽ đi đâu, ra nước ngoài hay đi Kavkaz. Cứ thế ông chuyển tàu đi hết nơi này nơi kia, thăm thú bà con, đi như để không ai tìm ra mình nữa trừ người con gái trung thành thì được ông báo tin... Cả nước Nga nín thở theo dõi cuộc phiêu lưu cuối cùng của Lev Tolstoy – toàn dân đã biết rằng ông đang ốm nặng. Nhà nước muốn lấy lòng dân bằng cách cho 6 bác sỹ tới chữa bệnh cho ông, nhưng ông đều từ chối. “Hạnh phúc – đó là sự hài lòng mà không cần phải ăn năn gì”. Từ lâu ông đã dặn là không được đưa tang ông theo nghi thức của Nhà Thờ.

Chuyến du hành cuối cùng đã kết thúc trong căn nhà một viên trưởng ga xe lửa, Lev Tolsstoy được đưa tạm tới đó khi đã rất ốm và sáng hôm sau thì mất. Cha xứ có mặt khi ông hấp hối đã được dặn dò trước, chỉ cần ông ngỏ lời “sám hối” là lập tức được quyền rửa tội cho ông và làm mọi thủ tục tang lễ theo đúng nghi thức Nhà Thờ, nhưng ông chẳng hề hé răng. Ông đã tìm được HẠNH PHÚC.

* BĐS Jamila Khang Điền - Giá giá cực tốt chiết khấu khủng
* Cảm xúc nhận làm Marketing từ a-z
* Giặt khô cung cấp mầm bệnh Ung Thư
* Nhà hàng Nhật Bản truyền thống ngon nhất Hà Nội

Tiếc gì 1 share on facebook

Có thể bạn quan tâm

Loading...

Bài viết hay nên đọc