Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt nam trong mắt tây. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Việt nam trong mắt tây. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật

Giáo sư Mỹ thắc mắc 'Việt Nam nghèo sao học sinh xếp hạng PISA cao'

"Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Liệu có sự tác động của đầu vào, sách học thêm, tham khảo hay giáo viên dạy Toán của Việt Nam giỏi hơn các nước?”, GS Paul Glewwe (Đại học Minnesota, Mỹ) đặt câu hỏi.

Sáng 15/12, tại phiên thảo luận chuyên đề “Giáo dục và phát triển nguồn nhân lực” trong khuôn khổ hội thảo khoa học quốc tế Việt Nam học lần thứ 5 diễn ra ở Hà Nội, GS Paul Glewwe đến từ Khoa Kinh tế học ứng dụng, Đại học Minnesota (Mỹ) đã bình luận về kết quả chương trình đánh giá học sinh quốc tế (Programme for International Student Assessment - PISA) của Việt Nam. Ông tỏ ra ngạc nhiên vì thứ hạng của Việt Nam trên bảng xếp hạng PISA trong hai lần tham gia vào năm 2012 và 2015.
GS Paul Glewwe đặt câu hỏi liệu sách tham khảo hay dạy thêm có tác động đến kết quả PISA của Việt Nam hay không? Ảnh: Thanh Tâm
Theo kết quả bài thi đánh giá học sinh quốc tế năm 2015 được Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) công bố ngày 6/12, Việt Nam xếp thứ 8 trong 72 nước về Khoa học, thứ 22 về Toán và 32 về Đọc hiểu. Ngay lần đầu tiên tham gia bài đánh giá PISA vào năm 2012, Việt Nam đã đứng thứ 8 về Khoa học, thứ 17 về Toán và thứ 19 về Đọc hiểu.

GS Paul cho biết khảo sát, xếp hạng PISA tỷ lệ thuận với GDP của mỗi quốc gia và luôn có mối tương quan thuận chiều giữa kết quả PISA với mức độ sung túc. Tuy nhiên, Việt Nam là trường hợp ngoại lệ. Kết quả PISA của Việt Nam đã vượt ra ngoài cuộc tranh cãi chỉ quốc gia có trình độ kinh tế phát triển cao mới có nền giáo dục chất lượng.
Đọc thêm

Thứ Năm

Người Việt có xu hướng thiếu trung thực: Sắp thành... phổ thông rồi?

Trong một môi trường mỗi một cá nhân đều giấu giếm, thiếu trung thực thì văn hóa, xã hội cũng sẽ phát triển theo xu hướng chung đó.

Bình luận về nghiên cứu của các chuyên gia trường ĐH Nottingham khi cho biết, Việt Nam bị xếp cuối bảng về tính trung thực. Nghiên cứu cũng cho biết, những quốc gia có tỉ lệ tham nhũng thấp sẽ ít nói dối hơn, nước Anh là quốc gia có công dân trung thực cao nhất. PGS.TS Nguyễn Văn Nam thừa nhận, kết quả trên là thực tế và không có gì đáng bất ngờ.

Thậm chí, theo quan sát của ông, tính thiếu trung thực của người Việt đang ngày càng trở nên phổ biến, rất tự nhiên. Nói dối nhiều khi không vì mục đích gì, nói dối là thói quen, nói dối là bản năng của những người tiểu nông, nghèo đói, biệt lập, bị bó buộc, thấp kém; nói dối vì tâm lý ngại phải nói ra những mong muốn, việc làm của mình, ngại cho người khác thấy sự thấp kém; nói dối để che giấu những thói hư tật xấu; nói dối còn vì mục đích vụ lợi, tham lam.... Nói dối có ở mọi hoàn cảnh, mọi điều kiện, mọi lúc, mọi nơi.
Người Việt có xu hướng thiếu trung thực: Sắp thành... phổ thông rồi?
"Nói dối ở cả những tình huống rất đơn giản như rủ nhau đến nhà nhau chơi, dù chưa ăn cơm nhưng khi được mời lại luôn muốn chứng tỏ mình lịch sự, cũng có thể vì ngại, vì sợ phiền nên hầu hết đều trả lời là "ăn rồi".

Đọc thêm

Thứ Tư

Người Việt có xu hướng thiếu trung thực: Giờ đã tiến bộ rồi

Tất cả đều là hệ quả của thói nói dối, làm dối, thiếu trung thực dẫn tới việc làm hại nhau, tình người xem nhẹ, xã hội bị tổn thương

Thật giả lẫn lộn

PGS.TS Trần Xuân Nhĩ cho rằng, trong cuộc sống cần có lòng tin, giữa người với người phải tin tưởng lẫn nhau. Để làm được như vậy thì thật thà, trung thực phải là đức tính được đề cao hàng đầu.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, mọi giá trị đạo đức đều bị đảo lộn, thật thật, giả giả không ai phân biệt được nữa.
Người Việt có xu hướng thiếu trung thực: Giờ đã tiến bộ rồi
Không cần phải nói xa, nói gần, ông lấy ví dụ ngay về bà bán rau của ở chợ. Nếu muốn người ta mua hàng của mình thì phải để họ tin mình. Để họ tin mình thì phải cho thấy, mình bán rau tươi, rau sạch, hàng hóa không cân điêu, cân gian. Mua một lần thấy tin, họ sẽ mua lần hai. Nhưng bây giờ, tìm được bà bán rau thật thà ngoài chợ chẳng khác nào đại cát tìm vàng. Rất khó. Ông đặt câu hỏi, vì sao, cứ ra chợ dù quen hay lạ, câu đầu tiên khách luôn hỏi là đồ có sạch không, rau có phun thuốc sâu không. Vì sao thế?
Đọc thêm

Chủ Nhật

Nhật ký tây Balo


Ấn tượng đầu tiên là bên này mọi người rất hay cười. Ban đầu tôi nghĩ họ thật thân thiện và hiếu khách. Đi đường thi thoảng tôi giật bắn mình vì ai đó (ai đó có thể là đứa bé đánh giày, ông xe ôm hoặc những người rất khó xác định nghề nghiệp) gọi thất thanh "Hê lô, hê lô Tây!".

Khi tôi quay lại, họ nhăn răng ra cười. Nụ cười cực kỳ khó hiểu. Sau này anh bạn người Ba Vì dặn tôi "Ở chỗ chúng tao gọi là cười vặt". Tôi tra từ điển nhưng không thấy thuật ngữ tương tự, anh bạn giải thích "Cười vặt là một thế... võ cổ truyền, khi không biết làm gì tiếp theo thì nhe răng cười phát cho qua chuyện, mặc dù đứa cười không hiểu mình cười vì cái gì".

Buổi sáng thức dậy ở một vùng quê, đi ăn sáng, tôi gặp một số người miệng đầy vết máu đi trong quán ra. Oh my god! Tôi há hốc mồm kêu lên. Cái gì đang diễn ra thế này? Ai đã đánh họ? Đang há hốc mồm thì anh bạn Ba Vì trấn an "Mày có thích làm bát máu không?"

Nhật ký tây Balo

Sau đó anh chỉ cho tôi cảnh tượng một người đang chọc lưỡi dao vào cổ một con dê để lấy máu. Họ hứng máu vào chậu, tiếp theo san ra những cái bát nhỏ, rắc rau thơm, lạc rang vậy là thành món ăn có tên là tiết canh. Tôi nhìn những mảnh giấy ăn đỏ choét rải rác dưới chân mà rợn người. Ở đây người ta có thể ăn hầu như tất cả máu của bất cứ con gì: dê, bê, lợn, ngan, vịt, chó và thậm chí cả dơi.
Đọc thêm