Lâm 9 Ngón: Truyện chưa kể về trùm giang hồ Lâm 9 ngón một thời!

Thấy Mười đen phò Năm Cam, và không muốn mang tiếng nhờ vả núp bóng đàn em, Lâm tách ra toan trở lại nghề bảo kê cho một số quầy bar quanh khu vực Tân Sơn Nhất.

Tôi quen Lâm Chín ngón đã lâu, viết về nhân vật này đã khá nhiều, nhưng chưa bao giờ viết về những ngày cuối đời của Lâm, cũng như cái chết của anh ta. Nay, trước hương hồn người đã mất, xin viết lại chuyện chưa bao giờ viết này. Và, để bạn đọc nắm được toàn bộ nội dung, xin lược qua những gì tôi biết về tay giang hồ cộm cán nổi tiếng từ thập niên 1960 này.
Lâm 9 Ngón: Truyện chưa kể về trùm giang hồ Lâm 9 ngón một thời!
Lâm Chín Ngón những ngày còn phong độ

Tôi biết Lâm Chín ngón khi ở tù tại khu C, trại 7, Côn Đảo - thường gọi chuồng cọp.
Thời gian ở tù ngoài Côn Đảo (tôi bị án tù chung thân năm 1972, ra đảo đầu năm 1973), tuy tôi là tù chính trị nhưng lại bị nhốt chung một khu với tù hình sự.

Khu C toàn nhốt số tù hình sự nổi tiếng, chỉ có 4 tù nhân chính trị (tôi và Lê Văn Châu, cùng vụ án với tôi; sau thêm ông Trịnh Văn Cẩn, là Bí thư tù chính trị Côn Đảo bị địch phát hiện; anh Võ Văn Giáo, thoạt đầu làm y tá giữ nhiệm vụ liên lạc giữa các tù chính trị, vào chuồng cọp do bị lộ).
Do điều kiện sinh sống tại chuồng cọp, tôi chơi khá thân với tất cả những anh em giang hồ thứ dữ bị nhốt chung trong khu.

Tôi quen biết Lâm Chín ngón
Riêng Lâm ra đảo đâu khoảng đầu tháng 4.1975, được đưa ngay vào khu C. Mỗi phòng khu C thường chỉ nhốt một hoặc hai người. Thời gian này tôi mới ở bệnh xá về, ở chung phòng với anh Giáo, nên chỉ loáng thoáng biết có Lâm, tiếp đó là giải phóng 30.4, nên hầu như mới biết, chớ chưa quen Lâm.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi khi đó đang bị liệt chân phải nên được lên chuyến tàu đầu tiên về đất liền. Mãi về sau nghe anh em kể lại số dân chơi trong chuồng cọp khu C bắt Sang lai là tên cầm đầu bọn trật tự trong khu hoặc phải quỳ gối uống hết một chén nước tiểu trộn phân hoặc "xử" hắn.

Tiếp đó nhiều tù thường phạm bị nhốt trong khu C lợi dụng những ngày đầu giải phóng, công tác canh gác tù nhân còn sơ hở, trốn ra khỏi trại, phá kho tang vật, lấy cắp nhiều món đồ có giá trị trong kho như đồng hồ, nữ trang, tiền mặt… và bị trừng trị hết sức nghiêm khắc.

Lâm Chín ngón không nằm trong số này, nhưng do án quá nặng (hai án chung thân về tội giết Vũ Đình Cương, em Sơn đảo; và Hoàng đầu lâu - đều nổi tiếng giang hồ trước 1975, bị Lâm đâm chết khi ở tù Chí Hòa) nên không được tha về hoặc lưu lại Côn đảo như tất cả các tù thường phạm khác (số này sau cũng được thả về hết), mà tiếp tục chuyển về trại giam tại đất liền, mãi đến năm 1988 mới được tha.
Tha về chưa được bao lâu Lâm Chín ngón đã hỏi thăm, tìm tới tôi, kể cho tôi nghe suốt hơn mười năm qua anh ta đã sống ra sao.

Ông tướng thứ 13

Trong câu chuyện kể, tôi nhớ nhất chi tiết Lâm Chín ngón bị đưa vô trại học tập cải tạo ở tận miền Bắc chung với số sĩ quan và cán bộ cao cấp của chế độ cũ. Lần lượt họ được tha về gần hết, rốt lại chỉ còn 13 ông tướng bị nhốt trong trại, đó là 12 người đeo quân hàm tướng thật sự (tướng ngụy) và ông tướng thứ 13 là tướng cướp, tức Lâm Chín ngón!

Nhắc lại thời gian ở chuồng cọp Côn Đảo, Lâm bùi ngùi kể số phận không may của những "dân chơi" cũ.
Biết tôi quen Đại Cathay hồi ở tù năm 1966 tại khu ED, Chí Hòa; hỏi tuổi, Lâm thua tôi một tuổi nên gọi tôi là anh, xưng em - và kể từ đó, Lâm luôn giới thiệu với mọi người (từ dân chơi đến gia đình, người quen) tôi là "anh kết nghĩa" của Lâm.

Thế là tôi tự nhiên trở thành "đại ca" của Lâm Chín ngón. Nói ngay, chưa khi nào Lâm "qua mặt" tôi. Kể cả đối với bà xã tôi, Lâm cũng luôn cung kính chị, em trước sau như một.
Nghe Lâm kể quãng thời gian ngồi tù, tôi chỉ biết an ủi Lâm, khuyên anh ta từ nay nên cố sống đàng hoàng.
Rồi Lâm Chín ngón buôn bán thuốc tây ở khu đường 3 tháng 2, quận 10; cuộc sống chỉ tạm đủ vá víu qua ngày.

Sau Lâm hùn với một tay đàn em cũ là Mười đen, ra chợ Huỳnh Thúc Kháng buôn bán hàng điện tử (nghe đâu do Năm Cam giúp đỡ). Thấy Mười đen phò Năm Cam, và không muốn mang tiếng nhờ vả núp bóng đàn em, Lâm tách ra toan trở lại nghề bảo kê cho một số quầy bar quanh khu vực Tân Sơn Nhất. Có lẽ đây là quãng thời gian tuy ngắn ngủi nhưng lại có nhiều kỷ niệm nhất đối với Lâm Chín ngón.
Nào mấy ai ngờ một "ông tướng" nay lại phải làm mặt rô kiếm sống qua ngày. Nhưng thôi, cuộc đời ai chẳng có lúc lên voi đó, xuống chó đó.

Và Lâm kể cho tôi nghe một kỷ niệm "nhớ đời" của anh ta trong quãng thời gian ngắn ngủi này…
Một đổi bốn!
Một tối nọ, có bốn thanh niên lực lưỡng, mặt mày bậm trợn, chỉ cần liếc qua tướng tá, quần áo, cử chỉ cũng biết ngay là dân giang hồ không phải loại tầm thường, vô quán đòi ngồi ở phòng riêng, kêu bốn em gái bia ôm hầu bàn.

Ăn uống đã đời từ hơn bảy giờ tới gần 11 giờ đêm, uống hết hơn một thùng bia bọn họ mới gọi tính tiền. Nhưng khi giấy tính tiền đưa tới bàn, họ thậm chí không thèm liếc nhìn qua tờ giấy, mà một vị khách thọc tay vô bụng rút luôn ra… khẩu súng ngắn, dằn mạnh lên mặt bàn, buông thõng một câu xanh dờn:
- Không có tiền, trả bằng thứ này được không?
Cả bốn em gái hoảng hồn la oai oái, tranh nhau chạy ra khỏi phòng. Chủ quán nghe mấy em cấp báo, lính quýnh vừa run vừa kêu Lâm Chín ngón đến giải quyết.

Lâm bước vô phòng, việc đầu tiên là nhào đến chụp ngay khẩu súng, tất nhiên khôn ngoan cầm phía bá súng. Gã thanh niên hớt tóc ngắn to con nhất trong bọn, có vẻ là tay cầm đầu, cũng nhanh như chớp vung tay chộp súng, kéo lại, miệng quát:
- Ê, mày làm gì vậy?
Lâm bình tĩnh:

- Các anh nói trả thứ này thay cho tiền nên tôi lấy!
Nghe đối thủ trả lời cứng cựa, gã không thèm đáp mà ra sức giành lại vũ khí. Hai bên cùng nín thở thi triển công lực, gồng hết cơ bắp, thử sức một phen cho rõ tài cao thấp. Kéo qua kéo lại, một lát sau Lâm Chín ngón dần dần thắng thế thấy rõ, có thể một phần do anh ta nắm ngay bá súng nên chiếm lợi thế nhờ có điểm tựa chắc chắn hơn. Dù sao, với dân chơi thứ thiệt, hễ thua thì nhận thua. Gã tóc ngắn đành buông súng ra, kêu:

- Khá lắm, khá lắm. Mày làm gì ở đây mà dám can thiệp vào chuyện của bọn tao?
- Đây là quán của người quen tôi, nhờ tôi coi giúp. Nuôi quân ba năm nhờ đến một giờ. Đây là nồi cơm của tôi nên tôi phải giữ. Nếu tôi tới quán mấy anh quậy, chắc chắn mấy anh cũng phải làm như tôi thôi.

Vừa nói Lâm vừa đưa lại khẩu súng cho đối thủ, thêm:
- "Chó lửa" của các anh đây. Thử sức cho vui vậy thôi, chớ tôi biết các anh nói giỡn, vì đây là đồ làm ăn, vật bất ly thân của các anh đời nào các anh trả cho quán; vả lại nếu tính trị giá, nó hơn hẳn tiền ăn nhậu từ tối đến giờ.

Tên tóc ngắn dịu giọng:
- Nói nghe có lý lắm. Nếu vậy cũng là anh em trong nhà cả, không lẽ chơi quỵt nhau. Được rồi. Không nhận súng thì lấy thứ này vậy!
Nhanh hơn cả làm trò ảo thuật, hắn rút trong túi ra một trái lựu đạn đặt cái "cộp" lên mặt bàn.
Nhiều tiếng la oai oái nổi lên phía ngoài cửa phòng và tiếng chân chạy rầm rập. Thì ra nãy giờ chủ quán và mấy "em gái" thập thò ngoài cửa theo dõi diễn biến tình hình, nay hoảng quá tranh nhau co giò mạnh ai nấy chuồn cho lẹ.

Lâm vội quay người một vòng, đưa chân đá cánh cửa. "Sầm" một tiếng, cánh cửa khóa tự động đã đóng lại. Lâm Chín ngón cố giữ giọng thản nhiên:
-Lỡ chơi thì chơi luôn! Một đổi bốn còn lời chán! Vả lại đời tôi sống cũng đủ lắm rồi. Cứ cho nổ!

Phần 2 Tại sao Lâm mất 1 ngón tay

Tính dằn mặt đối thủ, ai dè gặp thứ thiệt, đám thực khách không còn cách nào khác hơn là chấp nhận xuống nước. Trời không chịu đất, đất đành chịu trời chớ sao. Tên hớt tóc ngắn, hình như cầm đầu bọn, lên tiếng:

Lâm chín ngón khi trẻ
- Thấy anh nãy giờ tôi nghĩ không phải thứ mới vào nghề chưa có số má gì. Anh nói thật cho tụi tôi biết anh là ai?

Lâm thở dài:
- Từ lâu lắm tôi đã cố quên tên của mình. Nay các bạn hỏi tôi cũng xin nói thiệt. Cách nay hơn mười năm tôi cũng tạm gọi là có chút danh vọng. Anh em trong giới giang hồ khi ấy quen gọi tôi là Lâm Chín ngón.
Đại ca thứ thiệt
Cả bốn tên đều bất giác đứng bật dậy, gã tóc ngắn hỏi:
- Anh là Lâm Chín ngón? Đâu, anh cho xem bàn tay trái thử coi.

Nãy giờ, khi thử sức Lâm đều dùng tay phải nên chưa ai thấy bàn tay trái của anh ta.
Khi Lâm vừa xoè bàn tay trái với bốn ngón ra thì cả bọn đứa đưa cả hai tay ôm vai anh ta, đứa cầm tay lắc lấy lắc để, đứa chắp hai tay xá:
- Xin lỗi đại ca, xin lỗi. Nãy giờ tụi em không biết lỡ xúc phạm đến đại ca. Anh em trong nhà cả, đại ca không nói sớm. Đâu, chủ quán đâu?
Thì nãy giờ chủ quán nấp ngay sau cánh cửa chớ đâu. Vừa nghe gọi chủ quán bước vô phòng…
Tên hớt tóc ngắn bảo:

- Đưa hóa đơn tính tiền coi! - Chủ quán đã lấy lại bình tĩnh:
- Dạ khi nãy đưa rồi mà.
Tên râu quai nón cúi xuống gầm bàn lượm tờ giấy lên, đọc:
- Một triệu bốn trăm năm mươi ngàn. Tưởng nhiều, nhiêu đó nhằm gì!
Gã móc túi lấy ra chiếc khăn, mở ra, bỗng gói vội lại, kêu “Lộn rồi!”. Nhưng Lâm đã kịp nhìn thấy một đống nhẫn, dây chuyền, đồng hồ… trong khăn, đoán chừng bọn này vừa “ăn hàng” về, vô quán ăn mừng.

Gã móc túi bên kia, phen này thì đúng là một bọc tiền. Tên hớt tóc ngắn giọng xởi lởi:
- Trả luôn 1.500.000 ngàn cho chẵn. Ủa, còn mấy em gái khi nãy đâu?
Thấy tình hình đã lắng dịu, “phe mình” thắng thế, mấy em gái bia ôm thập thò ngoài cửa phòng, chỉ chờ cơ hội là ăn theo, nhanh nhẹn bước vô. Một tên khác bảo:
- “Bo” mỗi em một trăm ngàn chịu không?

Thì mấy em chịu quá đi chớ! Tiền bạc xong xuôi, tên hớt tóc ngắn thân mật bắt tay Lâm Chín ngón:
- Tụi em khi nãy không biết, lỡ đắc tội, đại ca bỏ qua cho. Khi nào có dịp ra Hải Phòng, đến bến Sáu Kho, đại ca cứ hỏi Thành bớp là ai cũng biết, tụi em xin tiếp đón trọng thể.
Kể xong câu chuyện, Lâm Chín ngón thở dài tâm sự: “Anh ạ, từ sau tối hôm ấy, em nghĩ cái mạng mình sống chết bất cứ lúc nào nếu còn theo cái nghề bảo kê ấy, mà chết lãng xẹt. Nên em quyết bỏ bằng được”.

Trước khi kể tiếp, xin vắn tắt nói về biệt danh Lâm Chín ngón.
Hầu như ai cũng biết bốn tay “đại cao thủ võ lâm” đã thành danh trên chốn giang hồ Sài Gòn khoảng 50 năm về trước: Đại, Tỳ, Cái, Thế.

Đại Cathay đã đi vào “lịch sử dân chơi” với nhiều huyền thoại pha lẫn thực tế, kể cả cái chết bí ẩn của anh ta (tác giả đã viết loạt bài “Sự thật về cái chết của Đại Cathay” đăng trên báo Thanh Niên hồi đầu thập niên 1990).

Tỳ vốn là võ sư, tên thật Huỳnh Tỳ, trước hùng cứ tại Olympic đường Hồng Thập Tự (nay là Trung tâm Văn hóa TP.HCM, số 97 đường Nguyễn Thị Minh Khai). Sau 1975, Tỳ vào chùa thắp nhang thề từ bỏ chốn giang hồ, về nhà làm nghề mua bán.

Cái họ Wòng vốn gốc là dân Nùng. Thế tên thật Lâm Thế, thường gọi Ba Thế. Khi ấy Cái và Thế cùng nhau coi khu vực từ Lê Lai dọc qua ngã tư Quốc tế đến khu Dân Sinh (Wòng Cái chết trong thùng xe bánh mì sau bệnh viện Sài Gòn vì bị ma túy hành hạ trong đêm Noel 1978. Còn Ba Thế tập hợp số đàn em còn rơi rớt lại tính “cướp cú chót” vào thời gian gần Tết trung thu năm 1976, nhưng vụ cướp không thành và Ba Thế bị bắt, số phận sau ra sao không rõ).
Vào thời điểm 1964, Đại Cathay tính “bành trướng lãnh thổ” sang khu Đại Thế Giới ở Chợ Lớn; cả Tỳ, Cái, Thế đều đã quy phục Đại Cathay.

Đại Thế Giới (nay là Trung tâm Văn hóa quận 5), nằm ngay tại ngã ba Trần Hưng Đạo-Nguyễn Hoàng (nay là Trần Phú) khi ấy nằm dưới quyền Tín Mã Nàm, vốn đã nổi tiếng từ thời Pháp thuộc, qua giữa thập niên 1960 lại càng mở mang phát triển hơn.

Tiền bạc vô như nước, đương nhiên bọn đứng “mặt rô” phải đông. Dưới trướng Tín Mã Nàm là một dọc các “cao thủ”, với cánh tay phải là Xú Bá Xứng chuyên coi về tài chánh, cờ bạc; về đâm thuê chém mướn phải kể đến Bắc Kỳ chảy và Cọp chảy đứng đầu băng bảo kê. Nhất là Bắc Kỳ chảy vốn là dân gốc người Nùng từ Móng Cái di cư vào đầu quân cho Tín Mã Nàm.

Ỷ vào binh hùng tướng mạnh, vả lại quyền lợi quá lớn, Tín Mã Nàm gạt phăng đề nghị “hợp tác làm ăn” của Đại Cathay. Và thế là trận chiến giữa 2 băng nhóm giang hồ lớn nhất miền Nam bắt đầu…
Đại Cathay lập tức triệu tập binh tướng, lên kế hoạch tập kích. Ba Thế mới về đầu quân cho Đại Cathay chưa bao lâu, chưa lập được chiến công hiển hách nào, hăng hái:
- Để thằng Bắc Kỳ chảy cho tôi!

Tuy là một trong “tứ đại cao thủ” nhưng Ba Thế trắng trẻo, đẹp trai, từng được hề Ba Hội đoàn Kim Chung đặt biệt danh “bạch diện thư sinh”, nên Đại Cathay ngần ngại:
- Thằng Nùng đó ghê lắm. Bọn Nùng di cư toàn đi lính nhảy dù và thiết giáp… Thôi được, thằng Lâm phải theo sát hỗ trợ cho Thế!

Thế là một sáng kia, hai xe hơi du lịch và mấy chục xe gắn máy hiệu Goebel, Push, Brumi, Ishia (hồi ấy chưa có xe gắn máy Nhật, mà chỉ toàn xe hiệu Sach của Đức) chở đôi phóng như bay, bất ngờ đồng loạt thắng lại trước khu Đại Thế Giới. Các thanh niên trên xe nhào xuống, kẻ rút đao, kiếm, người móc côn, lưỡi lê, ào vô các tiệm quán bên đường, cứ nhè các thanh niên đang ngồi uống cà-phê hay ăn hủ tíu mà đâm, chém tới tấp, bất kể đó có phải đám lâu la của Tín Mã Nàm hay không.
Sau một lúc ngỡ ngàng, nhóm thanh niên này lập tức trấn tĩnh lại, hò hét lấy khí thế, chạy vô phía trong quán, cũng lấy dao, kiếm, côn nhị khúc…. cất giấu sẵn, múa may đánh trả không chút sợ hãi.
Trong lúc hai bên giáp chiến, Ba Thế đảo mắt tìm Bắc Kỳ chảy. Vừa nhận ra đối thủ, Ba Thế cầm đao xộc thẳng tới trước mặt Bắc Kỳ chảy, quát lớn:
- Mày ngon đấu tay đôi với tao!
Bắc Kỳ chảy hừ một tiếng, vung thanh mã tấu bén ngót xông lại đón đường đao của Ba Thế. Qua lại được vài hiệp, đám giang hồ Sài Gòn do Lâm dẫn đầu ùa tới khiến Bắc Kỳ chảy không dám tham chiến, vội bỏ chạy.

Đang hăng, Ba Thế rượt đối thủ bén gót. Hình như đã có chủ ý, Bắc Kỳ chảy chạy tọt vào rạp hát Hào Huê (nay là rạp Nhân Dân nằm trên đường Trần Phú, gần góc đường Trần Hưng Đạo). Đời nào để con mồi thoát thân, Ba Thế lao theo. Ai ngờ hắn vừa lọt vô rạp hát thì nghe đánh rầm ở phía sau: Hai tên đàn em Bắc Kỳ chảy phục sẵn ngay tại phía trong cửa rạp hát đã kéo cửa sắt, khiến cả bọn lâu la của Ba Thế rớt lại phía ngoài cửa!
Thấy đối thủ đã sa bẫy, Bắc Kỳ chảy vung thanh mã, cười gằn:
- Phen này nị chết nhen con!

Hai tay đàn em của gã người Nùng rút côn nhị khúc, đứa cầm kiếm lăm lăm, sấn tới. Ba Thế hốt hoảng lượng định tình thế, áp sát lưng vô tường làm điểm tựa, xuống tấn, cầm ngang đao thủ thế, chân không ngừng di chuyển dần lại phía cửa sắt…
Phía ngoài, Lâm đuổi tới rạp Hào Huê, nhưng cánh cửa sắt đã khép lại, chỉ thấy phía trong Ba Thế một chống ba, tính mạng mong manh như ngàn cân treo sợi tóc. Lâm nhanh trí, lấy đầu nhọn con dao phở mà hắn dùng làm vũ khí lách vô dưới khe hở chốt cửa, khẽ nâng lên.
“Tách” một tiếng, chốt đã nâng lên, Lâm vừa đưa tay trái kéo cửa sắt mở ra thì nghe sau gáy lạnh buốt: Một nhát kiếm đã chém trúng sau đầu.

Lại nghe tiếng quát phía sau, mũi con dao phở trong tay phải Lâm lúc này vẫn còn dính trong kẹt cửa sắt không thể nào rút ra kịp để quài lại đón đòn tấn công, Lâm đành liều mình, vung tay trái lên che ót. Lưỡi kiếm bén ngót lần này tiện đứt lìa ngón tay cái của Lâm.
Lâm mang biệt danh Lâm Chín ngón kể từ đó.

Bên trong rạp Hào Huê, Ba Thế không bỏ lỡ cơ hội, nhanh chóng thoát ra ngoài, vừa kịp lúc đám giang hồ Sài Gòn hàng chục người xông tới tiếp cứu khiến nhóm Chợ Lớn phải tháo lui, tẩu tán vào các hang cùng ngõ hẻm và các nhà, quán quen thuộc, trong phút chốc biến mất sạch!

Dân Việt

* Cảm xúc Nhận Làm Marketing Online chuyên nghiệp uy tín
* Bán cá Nhật nhập khẩu từ Hokkaido
* Tuyển dụng nhân viên lễ tân, giao nhận đi làm ngay

Bài viết liên quan: