Xin hãy Học 'cách cho' đừng tưởng cứ cho là đã mang ơn!

Mấy hôm nay mạng xã hội tràn ngập những lời kêu gọi giúp đỡ đồng bào ở tỉnh Quảng Bình gặp lũ lớn, kèm theo đó là nghi án người dân vùng hạ lưu là nạn nhân của các công trình thủy điện thượng nguồn xả lũ khi có những trận mưa tích nước quá lớn.

Dù với bất cứ lý do gì thì những thông tin về thiệt hại do lũ lụt gây ra đã lan nhanh, làm rung động lòng người về sự đau khổ, mất mát của người dân vùng lũ.
Hãy Học 'cách cho' đừng tưởng cứ cho là đã mang ơn!
Những đợt cứu trợ đầu tiên đã đến đích. Trên mạng xã hội lại bắt đầu tràn ngập hình ảnh những đám đông người đang ngồi trật tự chờ đến lượt nhận hàng cứu trợ từ những nhà hảo tâm vô danh hoặc có danh tính rõ ràng. Lòng nao nao nhớ lại năm nào cũng tham gia các đoàn cứu trợ và bản thân cũng đã học được đôi điều từ cuộc sống.

Những con số hàng chục tỷ đồng mà một số tờ báo công bố, hoặc các nhóm thiện nguyện thông báo hàng tỷ đồng tiền và hàng cứu trợ trên Facebook đều là có thật, rồi những đoàn xe từ Hà Nội, từ miền Nam đã và đang gấp rút đến Quảng Bình. Hành động "lá lành đùm lá rách", tương trợ nhau trong bão lũ, hoạn nạn của người Việt khiến lòng thấy vô cùng ấm áp.

Tuy nhiên, tôi lại cảm thấy buồn khi nhìn thấy cảnh đồng bào xếp hàng để nhận đồ cứu trợ. Khi chúng ta ở giữa đám đông ấy, nếu đừng bị cuốn vào cảm giác hân hoan là đang làm việc tốt thì có thể cảm nhận được một thực tế khác: chỉ có những người già đến nhận đồ cứu trợ, vì người trẻ dù bức bách đến đâu cũng không muốn phải xếp hàng cầm lấy đồng tiền của người khác giúp đỡ.

Có những đoàn thiện nguyện đến rồi đi vội vàng, không có thời gian để hỏi han ân cần, nói vài lời an ủi, động viên để đồng bào bớt tủi phận.

Khi đứng trong đám đông những người già ấy, bắt gặp những ánh mắt biết ơn hoặc đón nhận những lời tri ân xuất phát từ tận đáy lòng của những người nhận đồ cứu trợ, tôi cứ băn khoăn rằng việc mình làm cũng bình thường như bao người có tấm lòng nhân ái khác, đâu xứng với thái độ hàm ơn trân trọng đến vậy.

Nỗi khổ của đồng bào mình rất lớn, không thể bù đắp được với vài trăm nghìn đồng cứu trợ, nên trộm nghĩ phải giúp bà con một cách khéo léo, tế nhị. Cái cảnh bà con xếp hàng chờ đợi, rồi tiếng loa dõng dạc đọc tên người nhận quà trông bất nhẫn và vô cảm làm sao! Hãy tinh tế một chút, đừng đem cái nghèo khổ của họ ra sân ủy ban xã mà xướng lên như thế.

Tệ hơn nữa là nhiều người còn "khoe" hình ảnh đi làm từ thiện trên mạng xã hội một cách thô thiển, chẳng hạn như người trao quà nhìn vào ống kính máy ảnh cười rất tươi, trong khi gương mặt người nhận quà đầy nét ưu tư.

Ông bà ta có câu "Của cho không bằng cách cho" nên hành động thể hiện sự tương thân tương ái sẽ có ý nghĩa hơn khi người thực hiện hành động đó biết học "cách cho"...

Theo Doanhnhansagon

* Cảm xúc Nhận Làm Marketing Online chuyên nghiệp uy tín
* Bán cá Nhật nhập khẩu từ Hokkaido
* Tuyển dụng nhân viên lễ tân, giao nhận đi làm ngay

Bài viết liên quan: